XtGem Forum catalog
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212002

Bình chọn: 9.5.00/10/1200 lượt.

lúc này là tiếng của các hạ đấy ! Xin vạn tạ !

- Có gì mà đại hiệp phải bận tâm !

Đoạn cúi xuống bên xác Chu Kế Phong Tất Đạt, Lâm Bằng cầm cây thiết liêm cầu lên xem, nói lảng:

- Thật là thứ võ khí quái dị ! Nếu tại hạ bị tấn công bằng thứ này, chắc chết rồi !

Thạch Đạt Lang gật đầu:

- Nguy hiểm thật ! Trước đây, tại hạ đã có dịp được coi vợ tên này biểu diễn.

Nhưng coi là một việc mà chống lại nó lại là việc khác.

Đoạn chùi kiếm tra vào bao, Thạch Đạt Lang hỏi:

- Sao các hạ biết tại hạ Ở đây mà tiếp cứu ?

- Cũng là ngẫu nhiên. Nhân qua địa phương này, nghe nói đền Mitsumine mở hội, tại hạ đến nghỉ chân ở lữ quán Thanh Sơn, tình cờ nghe được chuyện ám muội của vợ chồng chủ quán toa rập với mấy kẻ khác mai phục ám sát

một khách hành hương, bèn theo dõi. Không ngờ nạn nhân lại chính là đại

hiệp.

Lâm Bằng nói đến đấy, lắc đầu:

- Thời buổi nhiễu nhương, giặc cướp lộng hành quá !

- Các hạ biết vợ chồng chủ quán là ai không ?

- Không. Nhưng người chồng chính là tên bắn súng hỏa mai. Tại hạ đã đập chết ngay sau khi tên đó bắn phát súng đầu tiên.

Thạch Đạt Lang cùng Lâm Bằng ra lật xác tên cầm súng. Thì ra là Hồ Định !

Thạch Đạt Lang bấy giờ mới vỡ lẽ, không ngờ Hồ Định chưa chết sau vụ hỏa thiêu đồi Hòa Đa. Lần này tuy không trực tiếp giết gã, hắn linh cảm mối thù của Hoa Sơn phái đối với hắn vẫn chưa dứt.

- Các hạ biết chúng bao nhiêu đứa không ?

- Không biết có đứa nào chạy thoát chăng, riêng tại hạ đã giết năm đứa, kể cả tên chủ quán.

Sực nhớ đến Hạo Nhiên, Thạch Đạt Lang hỏi:

- Tại hạ có một tiểu đồ đi theo, không biết giờ này nó trốn đâu ?

- À, có một thằng bé chừng mười bốn, mười lăm trốn trong hốc đá. Tại hạ

bảo nó trèo lên cây cho được an toàn hơn. Phải nó chăng ?

- Chắc nó đấy.

Bèn bắc loa gọi. Lát sau Hạo Nhiên chạy tới, tuy không còn sợ hãi nhưng

nét mặt vẫn đượm vẻ lo âu. Thấy sư phụ bình yên, nó mừng rỡ hỏi han tíu

tít.

Cả ba theo chân nhau xuống suối gột hết vết máu bắn vào quần áo. Thạch

Đạt Lang thu hồi được thanh trường kiếm bị văng mất lúc nãy. Thấy lưỡi

kiếm vẫn còn nguyên không sứt mẻ, hắn gật gù:

- Kiếm tốt thật ! Vương Chính quả có mắt tinh đời. Thật là bảo kiếm !

Lại hỏi thăm gia cảnh Lâm Bằng, mới rõ Lâm lão bá đã quy tiên, Lâm Bằng cũng bỏ nghề nông, bán trang trại đi giang hồ hành hiệp.

Chuyện chưa vãn, bỗng nghe tiếng ngựa hí vang. Một đoàn tuần cảnh giáo

dài, giáp sắt, có cả hỏa mai và cung nỏ, rần rần đổ dốc vây chặt lấy ba

người.

- Ba tên này, tên nào là Thạch Đạt Lang ?

- Chính ta !

- Bắt trói nó lại.

Cả ba sửng sốt. Mặc dầu phản đối, Thạch Đạt Lang cũng bị trói gô như bó củi vất lên lưng ngựa tải đi, song kiếm bị đoạt mất. Đoàn tuần cảnh điệu Thạch Đạt Lang

đi khỏi triền núi, Hạo Nhiên mới ý thức được tai họa bất ngờ. Nó dậm

chân khóc nức nở. Lâm Bằng cầm tay Hạo Nhiên dìu xuống vệ cỏ rồi ôm nó

vào lòng an ủi.

- Đừng khóc ! Vô ích. Phải bình tĩnh mới cứu được sư phụ chứ !

Nhưng Hạo Nhiên càng khóc già.

- Sư phụ cháu có tội gì đâu ? Ông bị vây đánh nên phải tự vệ, tại sao người ta lại bắt ông đi ?

Lâm Bằng lắc đầu:

- Ta cũng không rõ nữa. Chính ta cũng tham dự vào cuộc chiến, sao chúng chỉ bắt có một mình ông ? Chắc phải có uẩn khúc gì đây !

Hạo Nhiên kéo vạt áo chùi mắt.

- Ngươi theo sư phụ lâu chưa ?

- Được ba năm. Trước ở Hotengahara làm ruộng, sau dời đến Musashino này.

Nhân gặp ngày hội đền, đến xem, không ngờ gặp quân cường đạo ...

Có tiếng sột soạt trong bụi. Lâm Bằng nắm chặt cây trúc côn. Một con chó đen to lớn chạy ra sủa ầm ĩ, nhe nanh gầm gừ chực nhảy vào cắn. Hạo

Nhiên nhặt hòn đá. Mắt con chó tròn xoe, đỏ rực tựa than hồng, rãi rớt

sùi trắng hai bên mép. Con vật chạy vòng quanh, vừa chạy vừa sủa dữ tợn.

Lâm Bằng một tay đẩy Hạo Nhiên ra phía sau, một tay cầm côn lừ đừ theo

dõi sự di chuyển của con vật. Gã vung côn đánh dứ. Chó lùi ra xa. Hạo

Nhiên ném đá. Hòn đá không trúng nhưng con chó như bị khích động, chồm

lên nhảy tới, định cắn cổ kẻ vừa tấn công nó.

Một tiếng chát ! Cây côn tre hạ xuống nhanh như lằn chớp. Chỉ nghe “ẳng” một tiếng, con vật ngã ngay trước mặt Hạo Nhiên, bốn chân giật liên

hồi, máu pha lẫn rãi rớt chảy loang đỏ cả đám cỏ nhàu nát.

Hạo Nhiên xanh mặt, ôm chặt lấy Lâm Bằng. Gã bảo nó trèo lên lưng cho gã cõng, đoạn tay lăm lăm cây trúc côn, lùi dần về phía đường mòn còn rải

rác xác người, cái thì gục bên gốc cây, cái thì co quắp sau tảng đá.

Ngồi trên lưng Lâm Bằng, hai tay quàng quanh đôi vai lực lưỡng của gã,

Hạo Nhiên bớt sợ. Nhưng nhìn những xác chết của cả người và vật, nó

không khỏi rùng mình.

Qua khỏi khúc quanh triền núi, Hạo Nhiên mới hoàn hồn, bảo:

- Tráng sĩ ! Tráng sĩ là ai vậy ? Quen gì với sư phụ cháu mà đến cứu ?

Lâm Bằng cười:

- Không quen, nhưng ta có giao đấu với ông hai trận.

- Thật à ? Vậy không phải là bạn rồi !

- Ừ, chẳng phải là bạn, nhưng ta chịu ơn ông và phục ông như thầy. Tên

ta là Bằng, họ Lâm, ở Kiso. Còn ngươi, hồi nãy thấy sư phụ gọi ngươi là

Hạo Nhiên, phải không ?

- Dạ phải, tên Hạo Nhiên do sư phụ đặt.

- Tên hay lắm. Ngươi là đồ đệ của Thạch