Polaroid
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211725

Bình chọn: 8.00/10/1172 lượt.

nhắt !

Dứt lời phạt chéo một chiêu chênh chếch từ trên xuống dưới. Hạo Nhiên

thấy Giang xuất chiêu đã chậm mà lại để hở cả sườn bên phải, bèn nghiêng mình tránh rồi cả hai tay nắm kiếm gỗ phạt ngang hông nó. Kiếm gỗ đập

cái “chát” vào đùi Giang.

May là kiếm gỗ và công lực của Hạo Nhiên chưa có gì nên Giang chỉ đau chứ không bị thương. Nó hét lên:

- Ta giết mày !

Hạo Nhiên chạy quanh gốc cây. Giang phóng kiếm chém loạn, nhát bên phải, nhát bên trái, cành lá rơi lả tả. Hạo Nhiên kinh hãi toát mồ hôi, bỏ

chạy.

Lợi dụng bóng tối giữa những thân trắc đen sì, cao lừng lững, nó quanh

co hồi lâu rồi thoăn thoắt trèo lên một thân cây cao, ngồi lẩn trong vòm lá rậm rạp nhìn xuống.

Phía dưới, Giang xách kiếm lò dò tìm địch thủ, chân bước chậm chạp, mắt

láo liên, đầu lúc nghiêng bên này lúc quay bên kia, chẳng khác gì con gà trống tìm mồi, hai tay khuỳnh ra như hai cái cánh. Không nhịn được, Hạo Nhiên bật cười thành tiếng. Thế là bị phát giác.

- Có giỏi xuống đây giao đấu ! Ở trên đó hèn lắm !

- ...

- Chịu thua ta, hàng đi, ta sẽ tha mạng !

- Không đời nào ! Ta không bao giờ hàng một thằng ăn cắp.

Tức giận, Giang ôm thân cây trèo lên, nhưng vì thân hình đẫy đà, trèo

không nhanh bằng Hạo Nhiên. Đến cái chạc chỗ Hạo Nhiên ngồi thì Hạo

Nhiên đã trèo lên cành khác cao hơn mất rồi.

Giang hổn hển bò theo:

- Hàng đi ! Nếu không, ta bắt được đừng trách.

- Không đời nào ! Ta không bao giờ hàng ngươi để làm nhục sư phụ !

- A, khá lắm ! Ngươi có sư phụ đấy ! Sư phụ ngươi là ai vậy ?

- Nghe đại danh, ngươi sẽ sợ hãi chết khiếp mà rớt từ trên cây xuống !

Giang cười ranh mãnh:

- Không sao, ta ôm chặt cành này rồi. Ai vậy ?

- Thạch Điền Đạt Lang.

Giang không tin ở tai mình. Nó hỏi lại:

- Ai ? Nói lại nghe coi !

- Sư phụ ta là đại hiệp sĩ Thạch Điền Đạt Lang ở Miyamoto. Ta là đồ đệ độc nhất của người.

- Láo ! Nói láo ! Ta mới là đồ đệ người !

- Ngươi nói láo thì có. Sư phụ ta có bao giờ lại nhận một thằng ăn cắp làm đồ đệ.

Nếu cứ bình tĩnh bày tỏ, có lẽ Giang cũng sẽ dò hỏi thêm cho biết ngọn

ngành và giải tỏa được sự hiểu lầm, nhưng Hạo Nhiên luôn mắng nhiếc nó

là thằng ăn cắp. Lời sỉ nhục chẳng khác gì muối sát vào vết thương. Nó

nổi giận phóng gươm về phía Hạo Nhiên. Hạo Nhiên đưa mộc kiếm ra đỡ.

Gươm của Giang văng mất. Hạo Nhiên cười thỏa mãn:

- Ha ha ! Thua rồi nhé ! Ngươi thua rồi nhé !

Giang vươn mình, đánh đu lên cành cây phía trên đầu, quơ tay định nắm

chân địch thủ thì bỗng “rắc rắc”, cả hai cành đều gẫy. Giang và Hạo

Nhiên mất thăng bằng cùng rơi xuống đất như trái thông rụng, nằm bất

tỉnh trên đám loạn thạch dưới dốc.

oo Sau buổi hội đàm tại tư thất Hà Chu Cát Tỉnh cùng với Trúc Mộ, Đại

Quán có ý muốn tìm gặp riêng Thạch Đạt Lang. Ông đến đồng Musashino.

Tiếc thay, Thạch Đạt Lang đã cùng đồ đệ đi xem hội chưa về.

Một nông dân dẫn ông tới căn lều hắn ở. Căn lều vẫn lệch nghiêng sau

trận bão, nhưng đã được ghìm lại bằng nhiều dây chão lớn nên cũng chưa

đổ. Đại Quán bước vào.

Đồ đạc nghèo nàn chứng tỏ một nếp sống đạm bạc đến mức thiếu thốn. Chủ

tâm đợi Thạch Đạt Lang về, ông trải bồ đoàn ngồi nghỉ rồi nhóm lửa pha

trà.

Chợt nghe tiếng gõ ở liếp ngoài, Đại Quán bước ra. Một ông già mù mặc áo vải gai, chống gậy, hông đeo lỉnh kỉnh đủ thứ đồ lặt vặt như nồi, chén, chăn chiếu cuộn tròn lẫn với những túi vải đựng gì không biết, đứng đấy tự bao giờ. Trên lưng lại còn giắt ống sáo. Trông dáng dấp rõ là một

đạo sĩ.

Lão đen, gầy nhưng nét mặt có nhiều nét quen khiến Đại Quán ngờ ngợ đã

gặp ở đâu rồi. Lão xin chủ nhân chút nước nóng. May sao ấm nước cũng vừa sôi, Đại Quán mời vào pha trà cùng uống.

Nghe giọng nói của nhà sư, lão đạo sĩ đột nhiên ngẩng mặt:

- Phải chăng chủ nhân đây là Đại Quán thiền sư ở chủa Tiểu Sơn ?

Bấy giờ Đại Quán mới sực nhớ:

- Phải, nhưng bần tăng không phải là chủ nhân. Thế còn lão, phải chăng

là cựu đội trưởng Hoa Kính tại lâu đài Himeiji ngày trước ?

Đạo sĩ cúi đầu không đáp. Lát sau ngẩng mặt lên, hai giọt lệ lăn trên gò má, đôi mắt trắng đục chớp nhanh.

Đại Quán cầm tay dẫn vào. Hỏi ra mới rõ sau khi bị mất chức đội trưởng,

lão lang bạt mấy năm, rồi vào ở ẩn tại một ngôi đền bỏ hoang ngoại thành Kyoto như một đạo sĩ cho đến khi lòa cả hai mắt. Ngôi đền chẳng may bị

thiêu rụi trong một cuộc cháy rừng lau nên lão lại nay đây mai đó, không có chỗ trú nhất định.

- Bần đạo sở dĩ còn cố bám lấy cuộc sống đến ngày nay cũng chỉ vì đứa con trai ...

- Nó đâu ? Sao không cùng đi với lão ?

- Chưa gặp. Bần đạo đã để ý dò hỏi nhiều người, nghe nói hình như nó theo hầu một kiếm sĩ.

- Tên gì ? Lão đạo sĩ có thể cho biết được không ?

- Hoa Kính Lương Giang, nhưng người ta vẫn thường gọi nó là Giang.

- Ồ ! Phải đứa bé chừng mười hai mười ba tuổi, da ngăm ngăm đen, dáng người mảnh khảnh không ?

- Chắc phải. Lúc đó bần đạo mới rời khỏi quân ngũ nên gửi nó cho người thân nuôi dưỡng lúc lên mười. Bây giờ hẳn nó đã lớn lắm !

Đại Quán gật đầu:

- Ai chứ thằng Giang thì bần tăng biết. Quả nó có theo học một kiếm sĩ.

Mừng rỡ, lão đạo sĩ hỏi dồn:

- Vậy ư ? V