n lãnh của nàng còn thua sút hắn quá nhiều.
Thấy cô ta như thế, Dương-Qua cũng đã có cách để làm nàng khỏi nghi ngờ nữa.
Một chập sau, nàng thấy hai chân mỏi rã rời, dừng bước chờ hắn lại gần nói lớn:
- Này em, bây giờ ta bằng lòng cho em cùng đi theo, nhưng cần nghe lời ta một việc nhé.
Dương-Qua mừng quá vội đáp:
- Cô cho thật sao? Thế thì hay quá! Nhưng thật không cô?
Nàng đáp:
- Thật chứ. Bây giờ ngươi leo lên lưng trâu đi, và để ta cùng ngồi phía trước nhé.
Dương-Qua hân hoan dắt trâu đến gần.
Thấy mắt nàng liếc qua liếc lại sắc như dao hình như đã có một âm mưu gì đây, Dương-Qua vội nghĩ:
- Nàng lại tìm cách hại ta! Chờ xem nàng còn thi thố cái gì nữa đây.
Hắn điềm nhiên nhảy lên ngồi phía mông trâu, nhường phía trước cho nàng.
Cô gái nghĩ bụng:
- Bây giờ lừa đã chạy mất, thì ngồi trâu tạm đỡ chân cũng tốt.
Nàng thúc chân vào sườn, đau quá trâu lồng lên phóng nước đại.
Nàng thừa dịp, đưa tay ra sau điểm mạnh vào mỏ ác Dương-Qua nơi "kỳ môn huyệt" Dương-Qua rú lên một tiếng té nhào ra sau.
Nàng chẳng thèm nhìn lại, mồm mắng nhỏ:
- Đáng kiếp cho mày, từ nay đừng phá rối nữa.
Rồi nàng dùng ngón tay ấn mạnh vào cổ trâu. Con trâu tung bốn chân sải đi như ngựa phi nước đại, cát bụi tung mịt mù!...
Nhưng bỗng có tiếng kêu réo nheo nhéo đằng sau. Nàng quay lại xem thấy hắn đã tóm chặt đuôi trâu, chân bỏng đất tòn teng lơ lửng như chiếc diều, cát bụi đóng đầy mình, mặt mày lem luốc, nước mắt ràn rụa, vừa thút thít vừa kêu nàng.
Nữ lang tức không chịu được rút dao toan chặt vào cặp tay hắn cho rồi, nhưng khi ấy gặp chỗ chợ đông, thiên hạn ngồi đầy đường trâu đi không được nữa và buộc lòng nàng phải thu dao lại.
Dương-Qua cố tình trêu ngươi để chọc nàng một mẻ nên kêu rối rít:
- Cô đánh chết tôi sao được? Miệng tôi còn kêu được tôi cầu cứu bà con. Bà con ơi, cứu tôi với, cứu tôi với!
Bà con thiên hạ trong chợ thấy lạ ùn ùn kéo nhau lại xem, bao vây xung quanh lớp trong vòng ngoài, có kẻ hỏi nguyên nhân sự việc.
Nàng mắc cỡ cố lẩn vào đám đông chạy trốn nhưng Dương-Qua đã níu được chân la lớn:
- Trốn đi đâu, trốn sao được với tôi phen này!
Một người đứng tuổi hỏi:
- Hai người tại sao dằng co như vậy?
Dương-Qua đáp:
- Người này là chị dâu tôi đấy. Chị ấy ghét tôi nên cứ đánh đập tôi hoài.
Nàng tức quá, mắt phượng tròn xoe, mày liễu dựng ngược, đưa chân đạp mạnh một nhát vào mông Dương-Qua lăn cù trên mặt đất.
Ngay lúc ấy có một đại hán vừa đến, trông thấy nổi giận hét:
- Con bé này, sao nhẫn tâm khốn nạn như vậy hử?
Vừa nói, đại hán vung quyền ra đỡ hộ cho hắn.
Nàng lại vung dao ra chém luôn.
Người ấy tung người lên cao để tránh rồi la lối om sòm. Tức thì sáu bảy người to lớn cùng chạy lại xông vào can thiệp.
Nhìn thấy tình hình có vẻ gay cấn bất lợi cho mình, nàng suy nghĩ:
- Ta muốn dứt bỏ hắn mà không được. Bây giờ đông người quá, nếu cứ thẳng tay e có hại vì làm sao đối phó với số người tại chốn chợ đông. Chi bằng nên dỗ ngọt hắn cho xong, rồi sau sẽ hay.
Nghĩ vậy, nàng dịu lời bảo:
- Thôi đừng khóc nữa, lại đây cùng chị đi về.
Dương-Qua đáp:
- Nhưng chị đừng đánh tôi nữa nghe chưa?
Nàng cười giả lả:
- Thôi, chị chả đánh em nữa đâu.
Thấy hai nàng đã thuận thảo, chị em hết xung đột nên thiên hạ trong chợ cũng dần dần giải tán và nhường đường cho Dương-Qua dắt trâu đi.
Cả hai bước đi đã khá xa, nhưng phía sau còn vọng lại những lời bàn tán ồn ào về câu chuyện mình khi nãy.
Khi ấy Dương-Qua lại khơi mào nói chuyện:
- Tại sao cô có ác ý xô tôi xuống đất chiếm đoạt trâu của tôi?
Nàng ta đỏ mặt tía tai, nạt lại:
- Thằng ranh con, ai là chị dâu của mày mà đi nhìn càng như vậy?
Nói rồi tuốt gươm chém luôn.
Dương-Qua thụt lùi ra sau né tranh, miệng năn nỉ:
- Thôi, xin cô đừng giận nữa, về sau tôi thề không dám nói ẩu nữa đâu.
Nàng hét lớn:
- Xem mặt mày như ma lem mà lại gọi ta là chị dâu. Chỉ có quỷ dạ xoa mới xứng là chị của mày.
Dương-Qua chẳng cãi lại, cứ cười hì hì cho qua chuyện.
Đêm tối xuống dần, nhưng hai người vẫn còn ở giữa cánh đồng không hiu quạnh. Đưa mắt nhìn vào phía xa xa, trong xóm có le lói ánh đèn. Người con gái nói:
- Bây giờ đã đói bụng lắm rồi, mi đi vào xóm ấy xem có thứ gì ăn được mua ăn đỡ dạ chứ.
Dương-Qua nhìn nàng lắc đầu nói:
- Đâu được! Tôi chẳng đi đâu hết.
Nàng hỏi:
- Vì sao mi không chịu đi?
Dương-Qua đáp:
- Tôi đi rồi cô bỏ đi nơi khác tôi biết đâu mà tìm nữa. Cô đừng lừa tôi vô ích.
Nàng nghiêm mặt nói:
- Ta đã quả quyết không đi đâu cả, mi cứ tin ta. Ai đi lừa mi làm gì.
Nhưng Dương-Qua vẫn lắc đầu tỏ vẻ không tin lời nàng nói.
Nàng nổi nóng vung quyền thoi đại. Dương-Qua lật đật nhảy ra sau né tránh. Nàng tuy võ nghệ cao cường, khinh công cũng có hạng, nhưng vì chân có tật một bên đi khập khễnh nên đuổi theo không kịp hắn.
Thấy sai khiến không xong, đánh cũng không trúng, nữ lang buồn lòng suy nghĩ:
- Mình mang danh biết võ nghệ mà không điều khiển được, biết làm sao bây giờ. Thật chán quá!
Suy nghĩ xong nàng làm thinh lững thững bỏ đi. Dương-Qua dắt trâu bước theo. Cả hai cứ theo đại lộ đó mãi. Nàng vừa đi vừa