g.
Trong lúc đó, Dương-Qua hoảng hốt, chẳng cần chọn lựa xem lối nào hạ sơn, cứ việc cắm đầu chạy một mạch rồi lẩn vào trong rừng rậm để ẩn trốn.
Chạy một lúc, nó nghe đàng sau có tiếng gọi:
- Dương-Qua! Dương-Qua! Mi ở đâu? Muốn sống hãy trình diện lập tức.
Tiếng ngân o ! o ! o ! của bà lão hoà với tiếng vo vo từ đằng xa vọng lại.
Doãn-chí-Bình thất sắc ra lệnh cho cá đạo sĩ :
- Toàn thể hãy rút lui lập tức .
Mọi người nghe hiệu lệnh ngẩn người ra , không hiểu tại sao bọn chúng đang thắng thế , bà già kia chỉ ngân mấy tiếng o ! o 1 o 1 mà phải rút lui , sợ sệt .
Thì ra , một bầy ong trắng nhấp nhó trong ánh trắng đang tiến đến vun vút . Chỉ phút chốc , bầy ong đã bủa vây trên đầu các đạo sĩ .
các đạo sĩ đã chính mắt trônt thấy Triệu-chí-Kính bị ong cắn đau đớn thế nào rồi nên lúc thấy bầy ong , ai nấy thất sắc , cắm đầu chạy không dám ngoảnh cổ lại .
Đàn ong trắng cố sức bay nhanh đuổi theo.
THấy các đạo sĩ không thể nào tránh nổi ong độc đốt , bà lão mỉm cười sung sướng .
Giữa lúc nguy biến đó , bỗng phía trùng-Dương cũng xuất hiện một đạo nhân râu tóc bạc , hình dung quắc thước , tay cầm một cây đuốc , lửa cháy ngùn khói toả um tùm . chạy đến nung vào bầy ong đốt , Bầy ong trắng bị khói lửa liền bay tứ tán vào rừng hết .
bà lão trông thấy ngạc nhiên , cất tiếngh ỏi lớn ;
- lão đạo sĩ kia là ai mà dám cả gan phá hoại bầy ong của ta ?
Vị đsạo sĩ ấy , sau khi xua đuổi bầyong , bước đến trước mặt bà lão , vừa cười vừa nó :
- Bần đạo chính là Xích-đại-Thông , kính chào Tôn bà đó .
Tôn bà xưa nay không tiếp xúc với người trong phái võ lâm song vì ở gần Trùng-Dương cung nên có nghe danh Xích-đại-Thông là một tay trong bảy cao sư đại đệ tử của Vương-trùng-Dương , czo thủ trong Toàn-Chân phái .
Thấy Xích-đại-Thông uy dũng như thế , Tôn bà liên tưiứng đến Doãn-chí-bình và các đạo sĩ đồng hạng khác không phải là những tay tầm thưoừng .
trong lúc đó , đằng sau Xích-đại-Thông có một đạo sĩ nói lớn :
- Khưu , Vương sư huynh ! Chúng ta có thể dừng chân nơi đây mà không sợ bị ong đốt nữa đâu .
Xích-đại-Thông quay lại nhìn thì thấy Khưũ-ứ-Cơ cà Vương- xứ-NHất , hai người này quần áo còn vương nté bụi đường chưa phai , liền hỏi :
- ủa ! Sư huyenh Khưu , vương đã về đến rồi sao . Cuộc du hành có gì lạ không ?
KHông đợi Vương xứ Cơ và vương xứ nhất đáp lời , Xích đại Thông quay lại nhìn Tôn bà thì bấy giờ Tôn Bà đá mất dạng .mọi người chỉ nghe trong phía rừng sâu có tiếng cười the thé của bà lão .
Doãn chí Bình nói :
- Xích sư thúc ! Chúng ta có đuổi theo chăng ?
Xích đại Thông lắc đầu đáp :
- khôn nên ! Tổ sư chúng ta đã căn dặn không ai được rừng . Chúng ta nên trở lại võ điện hội kiến rồi lo liệu .
Lúc đó Tôn Bà đã bồng Dương Qua trở lại Hoạt tử Nhân mộ đài .
Qua một cơn biến cố , hai bà cháu càng quyến luyến nhau hơn trước . Dươmng Qua lòng hồi hopọp , không biết Tiểu long Nữ có bằng lòng cho mình lưu trú chăng nên nét mặt dàu dàu .
- Không sao ! Cháu cứ yên tâm , bà sẽ tìm cách nói thế nào cho cô nương phải chấp nhận.
kế đó , bà lão dặn Dương Qua ngồi ở phòng ngoài , còn bà vào một mình để bàn bạc với Tiểu long Nữ .
Một lúc sau , Dương Qua chờ mãi không thấy bà lão ra , lòng nó nghĩ mniên man , hết chuyện nọ sang chuyện kia , bụng bảo da j :
- Thế này chắc là Long cô nương không bằng lòng nhận mình ở lại đây rồi . Nếu để Tôn bà cứ ép cô nương tức là mình đã làm phiền lòng luôn cả hai người . Như vậy đâu phải mình báo ân họ .
Nghĩ vậy , dương Qua quyết rời khỏi mộ đài . Nó đứng dậy đi ra .
vừa ra đến cửa thì Tôn Bà đã hơ hãi chạy đến hỏi nó :
- Cháu đi đâu thế ? Phải cháu tìm ta chăng ?
Dương Qua rơm rớm nước mắt nói :
- Thưa Tôn bà , cháu đi đây ! Cháu đã lớn rồi chẳng lẽ cứ làm phiền đến Tôn bà mãi sao ?
Tôn bà nói :
- Không 1 Ta phải đưa cháu đến gửi một nơi nào và phải làm thế nào để họ thành tân dạy dỗ cháy mai sau trở nên ngwoif .
Nghe Tôn bà nói vậy , Dương Qua biết Tiểu long nữ không muốn cho nó trú tại mộ đài , lòng nó se thắt , một nỗi buồn vô hạn từ đâu đột nhập vào người nó . Nó cúi đầu nói :
- Cũng chẳng sao ạ ? Chãu là một đứa bé hư hỏng thì dầu đến đâu cũng chẳng ai ưa cháu . Dám xin Tôn bà đừng vì tình thương cháu mà phí công .
Lời nói như hờn dỗi ấy đã làm cho lòng bã lão đau đớn .
Bà lão vốn là người nhanh chân nhẹ miệng dễ vui mà cũng dễ cảm động . Sau khi thuyết phục Tiểu long Nữ mà nang cứ nhất định không cho Dương Qua ở lại , bà lão đã có ý giận hờn , bây giờ nghe Dương Qua nói , bà lão gắt lên :
- Thôi được , bà cháu ta cùng ra đi . Cháu ở chốn nào ta ở chốn nấy , miễn bà cháu ta được gần gũi nhau .
Thật ra , tánh tình một bà già có khác . Do cái bất thường ấy mà người đời có câu " già trẻ đồng nhau " .
Dương Qua mừng rỗ , trố mắt nhìn bà lão tươi cười hỏi :
- Bà thương cháu đến thế sao ? Nếu bà đi theo cháu rồi bỏ cô nương cho ai ?
Bà lão nói :
- Ta nuôi cô nương từ lúc nhỏ đến giờ . Nay cô nương đã lớn rồi , không cần đến bà cũng được . Còn cháu , cháu quá nhỏ dại , nếu để cháu ra đi một mình tất bị cúng hà hiếp .
Giọng nói của Tôn bà run lên