Disneyland 1972 Love the old s
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3220122

Bình chọn: 7.00/10/2012 lượt.

đẹp không? Để anh mặc cho em nhé!

Chàng liền mặc chiếc áo lụa hồng cho nàng. Tiểu Long nữ lau nước mắt ngồi bên chàng nói:

- Em đã trang điểm xong rồi, nhưng tiếc không có áo mũ của tân lang!

Dương Qua nói:

- Được rồi để anh thử trong rương có đồ trang sức nào cho anh không?

Vừa nói, chàng vừa lấy mọi vật trong rương ra. Tiểu Long Nữ thấy đóa hoa, liền lấy cài lên mái tóc chàng. Dương Qua cười nói:

- Hay lắm! Như vậy cũng mới lắm rồi!

Giờ tới đáy rương, thì thấy có một chồng thư, buộc bằng một dây tơ đỏ, bì thư đã đổi thành màu thâm. Dương Qua giơ lên nói:

- Đây có một lô thư.

Tiểu Long Nữ nói:

- Anh xem thử thư gì vậy?

Dương Qua tháo dây tơ ra, thấy trên bì thư đề những chữ:

- Mến gửi: Nữ sĩ Lâm Triều Anh Tuyết.

Hai mươi mấy phong thư đều đề như thế. Dương Qua đoán biết trước khi xuất gia, tên của Vương Trùng Dương gọi là "Vương Triết". Chàng liền hỏi ý của Tiểu Long Nữ:

- Đây là những thư tình của Trùng Dương sư tổ viết cho Lâm sư tổ, mình xem được không?

Từ thuở nhỏ Tiểu long Nữ đã thờ kính Lâm Triều Anh như vị thần linh, nên cảm thấy lo sợ. Nàng vội can:

- Không! Không thể xem được.

Dương Qua y lời không xem, dừng trở lại nói:

- Toàn Chân giáo chỉ có Tôn Bất Nhị là quá khe khắt và lỗi thời, thấy hai đứa mình thành hôn trước di ảnh của Trùng Dương sư tổ, họ đều cho mình là đại nghịch, làm nhơ đấng thiêng liêng. Nhưng anh không tin Trùng Dương sư tổ mà không có tình ý với Lâm sư tổ. Nếu đem bó thư này cho mấy đạo sĩ già phái Toàn chân xem không biết bộ mặt họ sẽ méo mó đến thế nào nữa?

Chàng vừa nói vừa nhìn Tiểu Long Nữ, bất giác ngậm ngùi xót thương cho Lâm Triều Anh thầm nghĩ:

- Lâm sư tổ phải chịu cảnh cô đơn quạnh quẽ để ở mãi trong Cổ Mộ này, chắc sư tổ đã có nhiều lần mặc thử chiếc áo cưới này. Như vậy vợ chồng chúng ta còn hạnh phúc may mắn hơn hai vị tiền bối quá cố rất nhiều.

Tiểu long Nữ như hiểu rõ tâm trí chàng:

- Đúng thế, đôi ta hạnh phúc và may mắn hơn Lâm sư tổ nhiều. Biết thế sao anh lại không vui?

Dương Qua vội nói:

- Phải, phải chúng mình phải vui!

Chàng liền cười hỏi:

- Long nương! Anh không nói, sao em đoán đúng tâm tư anh?

Tiểu Long Nữ bĩu môi, cười nói:

- Nếu em không hiểu được tâm tư anh, thì em đâu có xứng đáng làm vợ anh được?

Dương Qua bước lại ngồi bên nàng, đưa tay ôm nàng vào lòng. Lòng hai người đều cảm thấy hân hoan, những mong giờ phút nầy cứ dừng mãi nơi đây...

Hai người kề vai ngồi rất lâu, lặng lẽ trong giấc say mê, nói không ra tiếng. Mãi một hồi sau, hai người đều liếc mắt nhìn thư một cái rồi cười. Trong ánh mắt đêu lộ vẻ tinh nghịch. Phải biết hai người đều rất trẻ, tánh trẻ con vẫn còn, dù thừa hiểu không nên lén xem thư từ của người khác, nhưng khó bó nổi tánh tò mò. Dương Qua âu yếm nói:

- Chúng mình chỉ xem một phong thôi được không? Nhất định không xem nhiều.

Tiểu Long Nữ khe khẽ đáp:

- Được chúng mình chỉ xem một phong thôi.

Dương Qua mừng rỡ, đưa tay giở chồng thư. Tiểu Long Nữ liền nói:

- Nhưng nếu lời thư quá thống thiết, thì anh đừng đọc cho em nghe nhé!

Dương Qua suy nghĩ một tí rồi nói:

- Được rồi!

Nhưng chàng nhớ lại mối tình cũ Vương Trùng Dương và Lâm Triều Anh không được thiện quá, trong thư đầy cả những lời âu sầu đau đớn, thà không xem còn hơn. Nhưng Tiểu Long Nữ đã giục:

- Chớ lo lắng, biết đâu chẳng chứa toàn những lời tình tự tha thiết...

Dương Qua cầm phong thư thứ nhất, hơi do dự một chút rồi rút thư ra đọc: "Em Anh yêu mến! Hôm trước quân ta giao chiến với bọn giặc Kim tại ác ba Cương, vì trúng nhằm ổ phục kích của địch, nên quân ta bại trận, hao tổn hơn bốn trăm binh sĩ và chiếc mũ...".

Dương Qua đọc đến cuối thư, thì té ra khác hẳn ý nghĩ của Tiểu Long Nữ, trong thư chỉ thuật lại trận giao phong ác liệt vừa qua tại ác ba Cương và tình hình chiến sự vô cùng trầm trọng của nghĩa quân, sau cùng báo Lâm Triều Anh hãy bán bớt châu báu để mua lương thực cho nghĩa quân. Dương Qua tiếp tục đọc hết cái thư nữa cũng chỉ thấy nói về chiến sự thôi, không thấy Vương Trùng Dương nhắc một tí gì về thường tình nhi nữ. Chàng thở ra một cái rồi nói:

- Dương sư tổ quả là một đấng nam nhi nặng nợ núi sông, hết lòng vì nước, nhưng tình cảm người quá ít ỏi, như thế tránh sao cõi lòng Lâm sư tổ khỏi bị lạnh lẽo.

Tiểu Long Nữ nói:

- Không đâu, em biết chắc khi xem những phong thư này Lâm sư tổ không những không buồn lòng mà còn mừng rỡ nữa cơ!

Dương Qua ngạc nhiên:

- Sao em biết được?

Thì em cũng suy luận thôi.

Dương Qua càng ngạc nhiên:

- Suy luận ư? Mà suy luận thế nào?

Tiểu Long Nữ chậm rãi:

- Này nhé, anh xem quân tình trong thư, mỗi một cánh thư đều tỏ bày vô cùng nguy ngập, thế mà trong lúc nguy nan Trùng Dương sư tổ vẫn biên thư về cho Lâm sư tổ, vậy anh có thấy lòng ông không bao giờ quên được bà không?

Dương Qua gật đầu lia lịa:

- à à đúng rồi, quả đúng vậy!

Chàng bèn bốc vội một phong thư nữa xem thấy quân tình trong thư này nguy cấp nhất, nghĩa quân của Vương Trùng Dương thất bại liên tiếp vì quá ít ỏi, cuối thư có mấy lời ngắn ngủi hỏi thăm bịnh tình của Lâm Triều Anh, nhưng chứa chan đầy tình thư