Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3218395

Bình chọn: 7.00/10/1839 lượt.

trấn, chẳng thấy chi lạ cả. Quách Phù đứng bồn chồn ở đầu làng đang trông ngóng. Nàng thấy mẹ về tới, chạy lại đón:

- Mẹ! Em con bị...

Nói đến đó, Quách Phù mới nhìn rõ người đi theo sau mẹ mình lại chính là Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Thu, thì giật mình cả kinh. Nàng đã thường nghe anh em họ Võ nhắc tới mối thù giết mẹ và nàng cũng có đấu qua với Lý Mạc Thu rồi. Nên nàng cứ đinh ninh bà ta là một người độc ác nhất đời.

Hoàng Dung hiểu được tâm trạng con, liền nói:

- Lý đạo trưởng giúp mẹ đi tìm em con đó. Con nói em con bị gì hở?

Quách Phù nhìn Lý Mạc Thu một cái rồi nói:

- Em con bị Dương Qua ẵm đi mất rồi, hắn còn cướp mất con Tiểu hồng mã của con nữa. Má xem thanh kiếm này!

Nói rồi nàng giơ thanh kiếm cong lên, tiếp:

- Hắn đã dùng tay áo bên cánh tay mặt phất một cái, thì thanh kiếm của con cong queo như vậy!

Lý Mạc Thu và Hoàng Dung đều kinh ngạc:

- Dùng tay áo?

Quách Phù gật đầu:

- Vâng! Con không ngờ hắn lại biết yêu pháp tà ma.

Hoàng Dung và Lý Mạc Thu nhìn nhau một cái. Cả hai đều hãi kinh:

- Vì Quánh Phù còn ít tuổi, lại ít giao dịch giang hồ, nên tưởng rằng Dương Qua biết yêu phép, còn đối với những tay từng trải lịch lãm như Hoàng Dung và Lý Mạc Thu làm sao nghĩ quấy thế được, dĩ nhiên họ dư biết một kẻ khi luyện nội công đến mức thượng thừa thì có thể dùng một giải lụa làm gậy, hay chỉ dùng một cánh tay áo cũng đủ lợi hại và thủ thắng. Nhưng điều làm cho họ ngạc nhiên là bởi dẫu gặp quái nhân võ nghệ tuyệt trần, và với một thiên tư đĩnh đạc, ít nhất cũng phải tập luyện suốt ba, bốn năm ròng rã mới thành công được. Thế mà Dương Qua tuổi hãy còn trẻ, làm sao đạt đến mức ấy được?

Hoàng Dung nghe con nói Quách Tường bị ẵm đi, tuy có lo, nhưng cũng hơi yên lòng. Còn Lý Mạc Thu thầm nghĩ:

- Công phu của hắn đạt được mức ấy, ắt là nhờ có Ngọc Nữ tâm kinh của sư phụ mình. Bây giờ có Quách phu nhân cùng tiếp sức, mình giúp bà đoạt con gái về, ắt bà phải giúp mình đoạt lấy "Tâm kinh". Sư muội mình tuy đươc sư phụ cưng yêu nhưng nó đã phạm qui luật của môn phái

nhiều lần, hơn nữa phép "Ngọc Nữ tâm kinh" đâu có thể lọt vào tay của con trai được?

Nghĩ đến đây, Lý Mạc Thu thấy mình đủ lý lẽ lấy về. Hoàng Dung hỏi rõ Quách Phù, Dương Qua đi về hướng nào, rồi nói:

- Phù nhi, con không cần trở về đảo Đào Hoa nữa. Hãy cùng mẹ đi tìm Dương đại ca.

Quách Phù reo lên:

- Vâng! Vâng!

Hoàng Dung nghiêm nghị nói:

- Khi gặp Dương Qua, con phải thành khẩn tạ tội nhé ! Dầu Dương đại ca có làm sao cũng không được cãi lại đó!

Quách phù không phục, nói:

- Thưa mẹ như thế để làm gì? Y đã cướp em gái của con đi mà.

Hoàng Dung kể sơ những lời Lý Mạc Thu đã nói khi nãy, rồi bảo:

- Nếu y có lòng tà thì em con đâu có thể sống đến ngày nay. Vả lại lúc đấu với con, nếu y không nương, phất tay áo vào kiếm mà quật vào ót con thì thử hỏi giờ này con có còn đứng đây kêu má được không?

Quách Phù nghe mẹ nói vậy, rùng mình nghĩ:

- Chẳng lẽ y đã nới tay thật ư?

Nhưng bản tính đã được mẹ chiều chuộng từ lúc bé quen, nên nàng vẫn cứng cổ:

- Y bồng em con về phương Bắc, chắc là đi Tuyệt tình cốc rồi!

Hoàng Dung lắc đầu, nói:

- Không đâu, có lẽ y đi Chung nam sơn.

Quách Phù khẽ nhún vai, nói:

- Mẹ cứ bênh y mãi! Nếu y có ý giúp đỡ tại sao lại ẵm em con đi Chung nam sơn làm gì?

Hoàng Dung buồn buồn:

- Con đã sống chung với Dương đại ca từ khi nhỏ sao chẳng hiểu tí gì tính nết của nó! Vốn nó sẵn tính kiêu ngạo, chẳng biết phục một ai. Bỗng

nhiên bị con chặt mất một cánh tay, trở về trả thù thì chẳng nỡ, mà bỏ qua thì bực tức. Do đó mới bồng em con đi để mình lo lắng hãi sợ cho hả

giận, lúc nào nguội ắt nó sẽ mang trả. Con đã hiểu chưa? Chỉ tại con mà nó đánh cắp em con, nó thực hành cho con xem đó!

Hoàng Dung thật là một người thông minh, mới nghe qua những lời của Lý Mạc Thu, đã doán đúng tâm trạng của Dương Qua không sai một ý nào. Quách Phù nghe mẹ nói chỉ biết câm miệng không biết trả lời sao.

Hoàng Dung trở lại tiệm cơm khi nẫy, mượn giấy bút, thảo một bức thư ngắn, trao hai lạng bạc nhờ một tên phổ kỵ trong tiệm mang tới thành Tương Dương cho Quách Tỉnh. Xong bà mua ba con ngưa, cùng nhau tiến về hướng Chung nam Sơn.

Quách Phù chẳng ưa Lý Mạc Thu, dọc đường rất ít nói chuyện với bà ta. Cực chẳng đã lắm mới nói ít tiếng, thần sắc nàng vẫn không thay đổi. Ba người cứ ngày đi đêm nghỉ, suốt khoảng đường dài chắng cỏ việc gì xảy ra. Chiều hôm ấy là ba người đang ruổi ngựa, bỗng nhiên thấy trước mặt có một người cỡi ngựa như bay chạy đến. Quách Phù reo lớn:

- Tiểu hồng mã! Tiểu hông mã của tôi.

Tiếng reo chưa dứt, con Tiểu hồng mã đã đến trước mặt mọi người. Hồng mã nhận ra chủ, liền dừng lại, cuốn vó xuống mặt đường, cất đầu lên hí vang mừng rỡ. Quách Phù nhìn người ngồi trên mình ngựa, té ra là Hoàng Nhan Bình, thiếu nữ sắc phục đen, người khi xưa đã cùng nàng chiến đấu với Lý Mạc Thu. Nhìn thấy Hoàng Nhan Bình tóc tai rối bù, sắc mặt nhợt nhạt bơ phờ, Quách Phù hỏi:

- Chị Hoàng Nhan! Chị làm sao thế?

Hoàng Nhan Bình trỏ vội về phía sau, nói:

- Mau... hãy mau...

Nói chưa dứt, bỗng nhiên nàng ngã


Lamborghini Huracán LP 610-4 t