Polly po-cket
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217401

Bình chọn: 10.00/10/1740 lượt.

mà thôi. Tại sao nhát kiếm của Dương Qua hùng mạnh như vậy? Gia luật Tề và Quách Phù rất kinh ngạc và ái ngại cho chàng, họ biết Dương Qua dùng công lực thâm hậu truyền vào lưỡi kiếm, nên nó cứng rắn quái dị như vậy. Dù cho thanh gươm cự khuyết cũng không chặt nổi làm hai đoạn. Cả bọn năm người đổ xô về phía Dương Qua, ai ai cũng tỏ vẻ sững sờ kinh ngạc.

Dương Qua đang hồi cáu giận gắt lên:

- Các người nhận ai? Và muốn giống gì nào?

Võ tam Thông lại tưởng Dương Qua bị độc dược hành hạ bảo:

- Dương đệ ! Hãy đi cùng tôi, đến cầu Quách phu nhân chữa thương tích.

Dương Qua nổi khùng đáp:

- Quách phu nhân! Tôi đã bắt con của bà ấy! Nó là trẻ thơ vô tội nhưng chị nó là người lớn mà nỡ giết người yêu của tôi.

Võ tam Thông hỏi:

- Ai chết! Ai? Kìa Long cô nương...

Tiểu long Nữ đến tự thuở nào không ai biết. Nàng mặc quần áo nghiêm chỉnh. Nàng bảo vọng vào:

- Dương Ca? Độc ngân trâm sẽ lưu khắp châu thân, hãy cậy Quách Phu nhân giúp đỡ. Bà ấy hiện ở bên ngoài.

Dương Qua xẵng giọng đáp:

- Không cần! Và chẳng ai hiểu gì cả? Khi chất độc vào đại huyệt thì chết, ai mà cứu được?

Quách phu nhân hô hào cải tử hoàn sanh mà cứu sống ai chưa? Mà bà ấy biết cái gì cơ chứ?

Võ tam Thông vì thọ ơn Dương Qua đã cứu sống con mình nên đối với chàng, ông rất cung kính. Tuy nghe Dương Qua nói xỏ xiên Hoàng Dung mà chẳng biết nói cách nào cho tiện nên lững lờ nói:

- Chất độc đã chạy vào đại huyệt! Giờ thì làm sao cứu chữa được...

Quách Phù vô cùng bực tức, nàng nghe Dương Qua nói lời lẽ đối với mẹ nàng rất bất kính, làm nàng giận run hét to rằng:

- Mẹ của tôi đã một lòng với ngươi mà ngươi xử tệ vậy? Lúc nhỏ ngươi bơ vơ không cửa không nhà ai mang ngươi về nuôi dưỡng? Ai dạy dỗ ngươi? Giờ này nỡ nào vong ân bội nghĩa, chẳng kể đến người mà mắng tôi, còn cất giấu em gái tôi?

Sự thật là nàng chưa biết vì sao Dương Qua giữ em gái nàng, nếu biết thì đâu cỏ lời qua tiếng lại và làm phật ý Dương Qua nhiều lần. Nàng kịp nghĩ và im lặng để sau này sẽ hỏi Dương Qua. Nàng cự nự vừa xong với Dương Qua bèn tỏ vẻ hối hận.

Dương Qua nói:

- Đừng nói vậy, hôm nay đúng như lời cô nương bảo, tôi chịu tiếng bất nghĩa, vô ơn. Còn cô bé Quách Tường tôi sẽ cất giấu vĩnh viễn, thì Quách cô nương nói làm sao đây?

Quách Phù nghe thế hết hồn, hai tay ôm chặt Quách Tường vào lòng mang lại đứng gần đồng bọn. Võ tam Thông hỏi gấp:

- Dương đệ ! Em đã trúng độc, dù có việc gì cũng phải về cho phu nhân cứu chữa?

Dương Qua buồn buồn đáp:

- Võ huynh! Chẳng cần thiết lắm...

Bỗng nhiên nghe tiếng rít dài từ ngoài đưa vọng vào trong. Quách Phù và anh em họ Võ nghe một luồng gió thổi qua, tựa hồ như chất thép mùa đông, làm tắt ngấm năm ngọn đuốc, trước mặt một màu đen kịt. Quách Phù bỗng kêu lên:

- Chết rồi!

Cả bọn đều kinh hãi. Gia luật Tề sợ Dương Qua làm hại nàng nên nhảy tung lại phía Quách Phù. Nghe tiếng "oa oa" đích thị là Quách Tường bị chàng bắt mất. Tiếng khóc lần lần ra cửa xa dần, đến khi không còn nghe nữa! Mọi người đều sửng sốt như thể chuyện yêu ma. Quách Phù hoảng hốt la lên:

- Em tôi đâu? Ai bắt em tôi rồi?

Võ tam Thông kêu lên:

- Bớ Dương đệ! Bớ Tiểu Long cô nương! Dương đệ! Tiểu Long... !

Không có ai lên tiếng cả, ba bên bốn bề lửa tắt tối om, một bức màn đen dày đặc, không rõ tình thế ra sao. Gia luật Tề bảo:

- Dương Qua mang đi rồi! Còn đâu mà kêu.

Võ tam Thông giận đáp:

- Dương Qua là người đại nhân, đại nghĩa, đâu có bậy như vậy!

Quách Phù nói:

- Chính là y chạy mất, mang theo bé Quách Tường chứ ai nữa!

Bỗng nhiên nghe trong áo quan có tiếng "lạch cạch" nổi lên hai phía, rồi tiếng nắp hòm xê dịch nghe rõ ràng:

- Quách Phù la lên:

- Có quỷ hiện...

Gia luật Tề đứng bên vai Quách Phù vỗ nhẹ ra dấu bảo im. Võ tam Thông lắng nghe chính là tiếng động trong hòm, ông bảo:

- Chắc là một xác chết sắp sửa chạy ra ngoài.

Trong phòng tối đen như mực, làm mọi người sợ mọc ốc. Gia luật Tề hướng về phía Võ tam Thông bảo nhỏ:

- Võ thúc thúc! tôi ở bên này, thúc thúc ở bên kia, nếu xác chết có đi ra khỏi hòm, thì họp bốn chưởng đập nó gãy xương.

Quách Phù bình sinh rất sợ chuyện ma quỷ. Nàng nắm tay Gia luật Tề, và nấp sau mình chàng. ở trong dãy quan tài nghe một tràng "bình" lớn nắp hòm rời ra, trong hòm nhảy ra một vật. Gia luật Tề và Võ tam Thông sẵn song chưởng, khi nghe gió lạ họ bèn tung ra một lượt "Tin tin". Gia luật Tề kêu lên:

- Nguy rồi!

Vì hai người đánh trúng cái gối bằng đá, con vật chạy mất, cái gối đá bể tan tành. Võ tam Thông nói:

- Chính là Lý mạc Thu.

Quách phù sợ quá cãi lại:

- Xác chết chạy ra! Chứ Lý mạc Thu làm gì nằm trong quan tài?

Gia luật Tề kêu lên:

- ồ! Ta đã nghĩ ra rồi. Trên đời nầy làm gì có chuyện ma quỷ, cái bóng vừa xuất hiện là Lý mạc Thu, nàng đã vào đây trong lúc sáng, cũng như Dương Qua với Tiểu long Nữ ở tại đây nhiều ngày. Đúng là Lý mạc Thu nằm trong quan tài như Dương Qua.

Võ tam Thông nói:

- Lý mạc Thu nó bắt cóc em bé làm gì chứ?

Gia luật Tề nói:

- Giờ ở đây trông chừng, chờ đợi co ích gì? chúng ta kiếm đường thoát đi thôi!

Quách Phù nói:

- Em tôi sống chết ra sao?