XtGem Forum catalog
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216860

Bình chọn: 7.5.00/10/1686 lượt.

ời:

- Có lòng ham muốn tất nhiên có sự tế ngụy, ngươi lấy võ công làm mạnh chưa chắc gì tranh thắng được người, bởi vì ta nào hiểu được kẻ ở sau lưng nhiều ít, lành hay dữ?

Ba người đang đàm luận bỗng nghe Tiểu long Nữ kêu to:

- Dương huynh lại đây xem cái này!

Cả ba người đều nghe tiếng và đi đến nơi, thấy Tiểu long Nữ chỉ vào một cây tùng già. Nhìn cây tùng thấy bên ngoài có miếng vỡ thực to của ai vạt ra vứt bỏ đấy, trên thân cây có dấu vẽ một mũi tên chỉ về hướng Bắc, và đầu mũi tên đó có dấu trâm vẽ thành chữ: "hướng vào Tuyệt tình cốc". Mũi trâm còn cắm vào đấy, nét chữ ẩn vào thân cây màu đen sẫm.

Dương Qua nói:

- Theo sự nhận xét của tôi thì chính Lý Mạc Thu vẽ, vì nơi đây hiện còn mũi "băng phách ngân trâm".

Tiểu long Nữ nói:

- Đúng vậy, sư tỷ tôi cũng đến tuyệt tình cốc không hiểu có biết đường chăng?

Dương Qua trầm ngâm nói:

- Quách phu nhân với Quách cô nương trong tay có dùng đến "Ngân phách băng trâm" chứ Võ tam thúc thì rõ lối vào Tuyệt tình cốc rồi. Còn như việc khắc chữ vào đây hoặc giả có người vào đây lưu lại bút tích đó.

Tiểu long Nữ nói:

- Vậy thì họ viết để ai xem đây?

Dương Qua muốn tiếp lời thì Nhất Đăng đại sư đã nói:

- Tôi có tên đệ tử họ Châu đầy mưu trí bị khốn ở trong hang, hoặc giả nó truyền lại dấu hiệu cho tôi thấy mà tới cứu hay là Võ tam Thông biết có người bạn già đến đây mà chỉ hướng đi?

Dương Qua gật đầu nói:

- Đại sư suy tính chắc chẳng nhầm đâu.

Nhất Đăng nhớ đến khi "Thiên Trúc thần tăng" không bị khốn cùng nhiều kẻ khác ông cũng đỡ lo lắng phần nào. Bốn người sửa soạn lên đường.

Đi đã năm ngày vẫn chưa đến. Qua buổi sáng tinh sương của ngày thứ sáu, Nhất Đăng đại sư bị vết thương trong mình hành hạ, dần dần ông ta không đi nổi nữa. Dương Qua thấy đại sư quá mệt mỏi, liền thưa:

- Đại sư! Đại sư hãy dừng tạm nghỉ ngơi, bảo dưỡng thân thể là trọng, đường vào Tuyệt tình cốc nhắm chẳng xa, để vợ chồng vãn bối cùng Từ ân đại sư vào trong hang, nếu tiện và may mắn thì sẽ cứu Thiên Trúc thần tăng và Châu đại thúc mang về đây.

Nhất Đăng đại sư đáp:

- Ta chẳng yên lòng ở đây được.

Cả bọn đều dừng lại nghỉ chân. Trong khoảnh khắc Từ ân và Dương Qua muốn đi. Dương Qua nói:

- Chỉ sợ chúng ta chần chừ, ở trong hang sinh biến, lão thánh tăng và Châu đại thúc e nguy đến tính mạng!

Bỗng nhiên Từ ân khom lưng xuống và nói:

- Sư phụ! sư phụ! Đệ tử sẽ ra sức cõng sư phụ đi.

Nhất Đăng đại sư vì nóng lòng cứu người nên thuận cho Từ ân cõng trên vai. Đường đi chẳng xa lắm, thấm thoắt đoàn người đã đến "Tuyệt tình cốc". Dương Qua hướng vào Từ ân nói:

- Bây giờ tôi và đại sư vào thông báo cho lệnh muội hay rồi sẽ ra rước tôn sư sau.

Từ ân còn lưỡng lự chưa đáp bỗng có tiếng dội từ dưới vọng lên, âm thanh chư cuộc xáp chiến dữ dội bằng gươm giáo. Từ ân không rõ cô em gái như thế nào, lành dữ chưa biết, lại cho nàng cùng Võ Tam Thông giao đấu. Bất giác Từ ân nói:

- Sư phụ, đệ tử quyết vào hang xem coi sự gì xảy ra.

Nhất Đăng đáp:

- Phải!

Đại sư chỉ nói được một tiếng là Từ ân phóng mình xuống hang rất lẹ. Khốn nỗi Từ ân không rõ đường lối trong hang quanh co khúc triết, vì thế Dương Qua phải đi theo vào dẫn lối cho Từ ân, hướng thẳng về nơi có tiếng giao đấu mà tiến tới. Tiểu long Nữ và Nhất Đăng tiếp tục theo sau. Bốn người lặng lẽ vào trong, được một chốc họ đến gần tiếng giao đấu, chỉ thấy tám người mặc áo lục, tay cầm binh đao, khí giới đứng ngoài ven mật lâm canh gác, còn tiếng binh đao từ trong mật lâm dội ra, mà không thấy rõ người giao đấu.

Bọn đệ tử áo xanh thấy bỗng nhiên có người xâm nhập vào các khẩu, liền la to một tiếng để thị oai và phân làm hai vòng vây phủ bọn người đột nhập vào mật thất, siết chặt dần dần. Tên đầu lãnh bọn này nhận ra Dương Qua và Tiểu Long Nữ liền ra lệnh nới vòng vây chận kiếm ngang lối đi, hét to:

- Chủ mẫu thỉnh Dương tướng công đến Tương Dương hành chuyện, công việc đã hoàn thành rồi ư?

Sở dĩ tên đầu lãnh hỏi: "Công việc đã hoàn thành rồi ư?" là vì Dương Qua lãnh chỉ thị đi hành thích Quách Tỉnh và Hoàng Dung vậy.

Dương Qua không đáp lại mà hỏi:

- Trong rừng ai giao chiến vậy?

Tên đầu lãnh áo lục không trả lời ngay, nhìn bọn người đầy nghi ngờ, không hiểu Dương Qua dắt bọn người nào vào đây, bạn hay là thù?

Dương Qua hiểu rõ tâm trạng y, nên mỉm cười nói:

- Tiểu đệ về đây không có ác ý nào. Công tôn phu nhân mạnh khỏe chứ?

Tên đầu lãnh áo lục phân vân trước sự ỡm ờ của Dương Qua nên khách sáo đáp:

- Đa tạ! nhờ phước trời chủ mẫu và cô nương vẫn mạnh khỏe.

Từ ân đại sư nghe nói em gái mình mạnh khỏe lấy làm mừng, nên tỏ lời hoan hỉ lắm.

Tên đầu lãnh áo lục lo ngại nói:

- Xin hỏi Dương tướng công, hai vị hòa thượng này là ai? Qúi vị vào trong rừng sâu hẻo lánh để làm gì? Và bốn cô gái có phải đi cùng không?

Dương Qua ngạc nhiên hỏi:

- Bốn cô gái nào? Chúng tôi không rõ.

Tên đầu lãnh áo lục nói:

- Có bốn cô gái vừa vào đây bằng hai ngả khác nhau. Chủ mẫu ra lệnh cấm họ đừng vào, mà chúng cả gan không nghe, lại gây sự đánh nhau tại Tình hoa ảo. Tướng công hãy lại đó xem có quen biết người nào không?

Dương Qua