Pair of Vintage Old School Fru
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215431

Bình chọn: 7.00/10/1543 lượt.

t phiến đá ngồi nghỉ đỡ chân.

Trăng tà khuất bóng, lá rụng rì rào. Nàng cảm thấy trên đời này không còn gì để nàng luyến tiếc nữa. Nàng tự nhủ:

- Ta đã muốn tự tử, thì các ngươi lại muốn mưu toan độc hại ta. Thật là kỳ dị! Ta đã muốn chết thì chẳng còn trốn tránh làm chi nữa. Đột nhiên đầu nàng nẩy ra một tia hy vọng nghĩ thầm:

- Các kế của phụ thân ta tuy độc, nhưng kỳ dị thay. Ta không còn có ý tự tử nữa. Ta sẽ đem kế nầy gạt mẫu thân ta lấy thuốc cứu Dương-Qua, để chồng vợ họ sum hiệp, họ sẽ biết ơn ta và đối đãi với ta tốt hơn không còn gọi là "Khổ nạn cô nương"! à! à! Ta phải làm kế ấy.

Nghĩ đến đây, lòng nàng vui thích vô cùng, bao nhiêu buồn đau tuyệt vọng lúc nãy đều biến mất, lòng nàng trở nên bình tĩnh lạ.

Nàng đứng dậy nhìn bốn bề yên lặng không một bóng người, chỉ còn có một mình nàng nên nàng dùng hết sức lực chạy nhanh về đại sảnh... Hướng về phòng mẹ nàng.

Trong thời gian đó nàng đi bẻ các gai tình hoa gài vào vạt áo, lại dùng gai tạm thích vào da thịt làm có dấu trầy trụa thương tích.

Khi về đến phòng Cừu-thiên-Xích, nàng đứng ngoài cửa sổ kêu to:

- Mẹ! Mẹ đã ngủ chưa?

Cừu-thiên-Xích đáp:

- Lục Ngạc! Có chuyện gì đó?

Công-tôn Lục-Ngạc đáp:

- Mẹ! Con đã rơi nhắm bụi tình hoa độc! Mẹ, mẹ.

- Nói xong nàng liền dùng cành hoa nầy cắm mạnh vào chiếc áo bên ngoài.

Trên cành hoa có muôn ngàn gai độc, cho nên chích thân thể của nàng.

Công- tôn Lục- Ngạc từ nhỏ đã được chỉ cẩn thận, răn dạy mọi điều, không nên hái, bứt những hoa quả giống tình hoa, có độc chích nhằm, mang thương tích. Thuở nhỏ nàng vì tánh nghịch phải ngộ độc, được cứu lành, bấy giờ đã lớn khôn, mọi người cũng nhắc nhở nên thận trọng đừng sờ mó vào các nhánh cây, lá của Tình hoa.

Đã mười năm qua nàng hết sức đề phòng và lánh xa những cây này, không dè ngày nay lại bị châm chích vào thân thể, cho nên nàng khổ sở vô cùng và các gai độc này đã ghim mạnh vào da thịt. Nàng phải há miệng đưa răng cắn các gai nhọn, chạm vào quần áo da thịt, và chỉ kịp kêu to một tiếng:

-Má ơi! má...

Từ- thiên- Xích đang nằm trong phòng nghe tiếng gọi thất thanh bà đã rõ và kêu lên một tiếng kinh hoàng, hối bọn thị nữ mở cửa ra dìu Công- tôn Lục- Ngạc vào nhà.

Công tôn Lục- Ngạc bảo to:

-Ta đã bị gai độc châm vào cơ thể, các người hãy trông phía trước mặt mà tránh xa ra.

Hai thị nữ trông qua biến sắc, hối hả mở cửa chạy ra ngoài, dìu Công- tôn LụcNgạc vào trong. Cừu- thiên- Xích thấy sắc mặt con gái nhợt nhạt, xanh xao, thân thể rung rẩy, trước bụng còn dính chặt hai nhánh tình hoa, nên hoảng hốt la to:

-Tại sao? Tại sao thế hở Thúy nhi?

Công- tôn Lục- Ngạc khóc đáp:

-Tại... Thân- phụ, do Thân phụ.

Đôi mắt của Cừu lão bà rướm lệ, song phát ra những tia hung dữ lạ thường, và Cừu lão bà cúi đầu xuống đất, chẳng dám nhìn về phía đứa con yêu dấu.

Trong một giây... Cừu lão bà giận xung thiên quát vang dậy:

-Tức chết! Ngươi nói tại phụ thân! Phải lão ác tặc không, tại sao thế?

Công- tôn Lục- Ngạc nói trong làn hơi mệt nhọc:

-Cha tôi!... ông ấy... ông ấy.

Cừu- thiên- Xích bảo: -Ngươi hãy quay đầu lại, ta xem xét coi ra sao?

Công- tôn Lục- Ngạc nghe lời quay đầu trở lại, nhìn thấy mẫu nghi lẫm lẫm, như trận hàn chiến tự thuở nào?

Nghĩ thế nên nàng nói:

-Ông ấy đi vào trong cốc, cùng với một đạo cô vô cùng trẻ, hai người to to nhỏ nhỏ nói chuyện tại Đoạn- trường- Nhai, núp sau phiến đá lớn lắng nghe mà không rõ hai người đã thảo luận chuyện gì?

Những lời nói nầy nửa điểm không sai, dù sao Công tôn Chỉ cũng là cha nàng, nên thấy sao nàng kể ra vậy không thêm bớt.

Công- tôn Lục- Ngạc bình sanh ưa đánh nhau loạn đã, bất luận gì nàng cũng không nhượng, mà nàng chỉ sợ mẫu thân mỗi khi ấy là ngăn cấm. Bởi vậy đối với mẹ nàng bao giờ nàng cũng âu- ngôn thật- ngu cả.

Nàng vừa suy nghĩ xong đã mệt, nên nghẽo đầu sang một bên.

Cửu- thiên- Xích hỏi:

-Hai đứa nó nói cái gì thế? ngươi nghe được câu nào không?

Công- tôn Lục- Ngạc trả lời:

-Tôi nghe nói không rõ lắm; nhưng có câu: "Chúng ta đồng bệnh... tương liên... và thấy đạo cô này hình như có một mắt! Vị đạo cô này ngó về phía trước... tiếp tục nói... mà con chỉ nghe được câu, mà người ác phụ, nào là: "ác phụ trường, ác phụ đoãn..." rồi lại nghe hơi thở vị đạo cô dồn dập... Một lúc sau nghe vị đạo cô này cất tiếng khóc, ồ, ồ...!

Cừu thiên Xích chắc lưỡi nghiến răng trèo trẹo, rên lên:

-Đừng khóc chứ! Không nên khóc chớ! Về sau rồi sẽ hiểu thế nào?!

Công- tôn Lục- Ngạc nói thêm:

-Vì tôi không để ý phòng bị, gây ra tiếng động, khiến phụ thân và đạo cô kia nghe được?... và đạo cô ấy... đạo cô ấy đã xô con ngã vào bụi tình hoa độc hạng nhứt nơi đây.

Cừu- thiên- Xích nghe con gái nói, mà thanh âm chậm chạp lại có vẻ giấu giếm bà một sự đau lòng nào đó. Bởi vậy bà lên tiếng nói:

-Lục- Ngạc! con giấu mẹ, đừng nói khác những lời con đã nghe, mẹ không buồn phiền tủi nhục đâu, vậy sự thật họ nói thế nào hở con.

Công- tôn Lục- Ngạc toàn thân mồ hôi ướt như tắm, nàng nói:

-Con đã nói ngoa, không đúng sao?... Mẹ, mẹ nghĩ như vết thương trên mình con đây, chẳng phải ngộ "tình hoa độc" hay sao