n ra bốn mặt vây hãm Lý- mạc- Thu vào giữa. Còn Châu- bá- Thông thì đưa hai ngón tay lên miệng thổi phì phùÛ.
Tiểu- long- Nữ nói:
- Châu lão gia gia! Ông thổi kêu gì dạvậy! Nàng huýt lên một tiếng gió, chỉ cách ông ra một trượng. Châu- bá- Thông tập huýt gió được vài tiếng, thì muôn ngàn con ong đua nhau chạy về chui vào hộp cây.
Châu- bá- Thông ca ûmừng nói to:
- Long cô nương ta cám ơn ngươi.
Nhứt Đăng đại sư thấy vậy mỉm cười và nói to:
- Bá- Thông huynh! Nhiều năm chẳng gặp, lão huynh vẫn mạnh khỏe như xưa chứ?
Châu- bá- Thông sửng sốt, lật đật mang cái rương cây lên, và đáp lời:
- Ông vẫn khỏe! Tôi vẫn khỏe! Mọi người đều khỏe!
Nói xong ông sửa cái rương cây sau lưng ngay ngăn mà chẳng quay nhìn Nhứt-Đăng, co giò chạy mất dạng.
Lý- mạc- Thu hiểu rõ tai nạn săp đến với mì nh. Nàng đưa măt nhìn và nghĩ thầm:
- Hoàng- Dung, Dương- Qua và Tiểu- long- Nữ một trong ba người không chăc ta địch nổi huống hồ, cả bọn người đông đảo thế kia bao vây.
Bấy giờ nàng nghĩ ra được một kế liền nói:
- Các vị là nghĩa hiệp anh hùng! Rất tiếc cho sự xưng danh này ha... haÛ! Hôm nay tình cảnh nh vầy, có phải các vị ỷ đông hiếp ít, cậy thế tấn công người chăng? Tiểu sư muội! Ta là đệ tử của phái Cổ- Mộ, không bao giờ chịu chết dưới tay kẻ lạ; Tiểu sư muội, lên đây thanh toán ta đi! Lên đây!
Tiếng nói vừa dứt, nàng rút thanh kiếm ra chĩa mũi kiếm vào bụng mì nh. Tiểu- long- Nữ lăc đầu nhăn mặt nói:
- Cớ sự như vầy, ta giết sư tỉ làm gì!
Võ- tam- Thông bỗng nói:
- Lý- mạc- Thu! Hôm nay ta cần hỏi ngươi một câu thôi: hai cái thủ cấp của Lục- triển- Nguyên và Hà- ngươn- Quân ngươi cất dấu nơi đâu? Ngươi hãy dẫn chúng tôi đi tìm!
Lý- mạc- Thu không dè giờ phút này lại có người nhăc đến hai chữ Lụctriển- Nguyên và Hà- ngươn- Quân làm cho nàng cả sợ, các thớ thịt run lên bần bật rồi cũng phải trả lời rằng:
- Đã đốt cháy thành tro rồi còn đâu! Một cái thì ta thiêu rụi trên đỉnh núi Hoa- Sơn, còn một cái đã tan tành thành bụi giữa Đông hải! Hai người đã lìa sự sống, vĩnh biệt cõi đời, chăc thế nào chiếc đầu cũng trở về với họ!
Mọi người nghe lời nói nàng thực là sâu độc. Họ đều khăc cốt minh tâm, ai chẳng kinh hãi.
Lục- vô- Song nói:
- Long tỉ tỉ có lòng quảng đại từ tâm nên tha giết ngươi. Còn riêng ta! Thì ngươi đã giết ca ûgia đình đến gà chó chẳng chừa, hôm nay chỉ một mình ta sẽ cùng ngươi báo thù cho gia đình tông tộc! Biểu tỉ tỉ! Hãy trông này!
Hai anh em họ Võ đồng thanh bước ra nói:
- Mẹ của ta, vô cớ ngươi giết hại, người ngoài sẽ tha thứ! chứ anh em ta vì mẹ mà trả thù, không thể nào tha mạng ngươi cho được.
Lý- mạc- Thu điềm nhiên nói:
- Cây phất trần, trâm, chưởng của tôi, lúc bình sanh giết người không kể số, nếu nhiều người đòi báo thù, thường mạng, ta đâu có nhiều tánh mạng mà thường? Dầu cho ta có tạo ra ngàn oan vạn khổ đi nữa, thì rốt cuộc ta cũng có một tấm thân nhỏ thôi!
Lục- vô- Song và Võ- tu- Văn bảo to:
- Chúng ta giúp cho ngươi giải thoát!
Hai người kẻ cầm đao người chấp kiếm, đồng thời bước nhanh ra trước. Lý- mạc- Thu đôi tay đau dần, vì sức chém mạnh của hai người kêu lên một tiếng choeng, thanh kiếm của nàng bị đứt gãy làm hai đoạn chỉ còn đôi tay không, chẳng dám cự đương, hay né tránh kịp. Thực là một bước chân sai, ngàn năm hận. Lý- mạc- Thu mạng sống đã hết rồi sao?
Lúc bấy giờ thấy hướng đông khói đen cuồn cuộn, lửa cháy phừng phừng, gió bốc lên đỏ rực cả góc trời, khí thế rất mãnh liệt.
Hoàng- Dung kêu:
- Nguy to! Lửa cháy Tuyệt tình trang!
Châu- tử- Liễu bảo:
- Tạm tha cho con ma đầu! Hãy đi cướp lại thi hài của Châu-đại- Thúc! Nói xong ông nhảy lại bên Lý- mạc- Thu dùng nhứt dương chỉ điểm vào tâm huyệt đạo, làm cho cô ả đứng yên không chạy được.
Trình- Anh nói:
- Nhân tiện cướp lại thể xác của Công- tôn Lục- Ngạc để lửa thiêu rụi mà tội nghiệp!
Mọi người đều nói:
- Phải đa! Tất cả phóng mình chạy như bay biến về lối cũ! Anh em họ Võ dăt Lýmạc- Thu theo. Nhứt-Đăng đại sư , Dương- Qua, Tiểu- long- Nữ và Hoàng- Dung chạy chậm phía sau.
Nhóm người này cách xa Tuyệt- tình trang- viên trên nửa đoạn đường, mà nghe hơi nóng hăt vào mặt, và tiếng lách bách, những tấm ngói trên nóc sảnh nổ ầm ĩ, tiếng kêu nghe không ngớt.
Võ- tam- Thông nói:
- Công- tôn- Chỉ thật tàn ác vô cùng! Long cô nương lúc nãy chẳng giết nó cho rồi!
Châu- tử- Liễu nói:
- Ta không nghĩ Công- tôn- Chỉ đốt trang trại, mà ta tin chăc do tay của lão bà sói đầu Cừu- thiên- Xích phóng hỏa.
Võ- tam- Thông nói tiếp:
- Cừu- thiên- Xích ư ? Đâu có lẽ thế, bà ta chỉ còn bao nhiêu cơ nghiệp đây, thì không lý bà ấy phóng hỏa đốt rụi hay sao?
Châu- tử- Liễu vận thêm chân khí chạy theo và nói:
- Phần nhiều đệ tử trong cốc không tùng phục bà ấy, chúng nghĩ Công tôn- Chỉ đã chết rồi, thì có khi nào để cho lão bà an nhiên ở đây làm chủ sao? Lòng người rất khó đo lường...
Họ nói lời qua tiếng lại, đã thấy Hỏa hoàn thất trước mặt, vì nơi đây không có phòng cây vách cho nên ngọn lửa không cháy lan tràn tới được.
Châu- tử- Liễu cúi xuống bế ngay thi thể Thiên- Trúc thần tăng đứng dậy thấy mặt mày của ông n