Old school Swatch Watches
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212514

Bình chọn: 10.00/10/1251 lượt.

u đình bèn ra lệnh trảm thảo trừ căn, nên phái binh mã truy tầm, và đứa con của Vương tướng quân lúc này là một thanh niên dũng tướng, tuy sành về võ nghệ, nhưng sức cô thế yếu không thể địch muôn người. Trong khi chàng thiếu niên dũng tướng đang lẩn tránh, bỗng quân thám mã bắt gặp. Trong cơn chết sống hiểm nguy này, đột nhiên có một vị cứu tinh xuất hiện đã dùng hai bàn tay trắng mà quật chết trên mười tên quân mã , như hoa rụng nước trôi. Vị thanh niên dũng tướng con của Vương tướng quân , hai cha con mưu thiết kế để giải vây thành, khôi phục quốc gia, công chuyện chưa thành thì kế bại lộ, nên bị gian thần hãm hại. Thế là có vị hiệp sĩ này đang đêm đến Lâm An để giải cứu Vương tướng quân. Nhưng chàng đến trễ một hôm, vì Vương tướng quân đã bị hành quyết vào hôm trước, chàng hiệp sĩ nổi giận xung thiên, đợi đêm lẻn vào tư dinh của Trần Đại Phương giết chết cả nhà, và cắt thủ cấp của hắn treo lên cửa Đông thành Lâm an, kế gác chuông mà người bảo nơi khỉ vượn leo lên không được. Công việc xong, chàng tung mình đi mất dạng.

Người Quảng Đông nói :

- Ông có biết người hiệp sĩ ấy là ai không ? Làm gì có người giỏi như vậy ?

Người Tứ Xuyên đáp :

- Tôi chẳng biết chàng hiệp sĩ ấy tên gì. Mà chỉ thấy chàng ta xuất hiện lúc vừa tối ở Lâm An. Vị hiệp sĩ này mất hẳn một cánh tay, mặt mày sáng rỡ, có vẻ uy nghi lẫm liệt lắm. Chàng ta ngồi trên lưng ngựa, phía sau lưng có một con quái điểu cực lớn, đầu như trái dừa, đứng sau yên ngựa của chàng.

Người Tứ Xuyên nói chưa dứt lời, thì có một đại hán vẻ mặt khôi ngô ngắt lời :

- Đúng vậy chẳng sai ! Chàng hiệp sĩ mà các hạ bảo đó, trong giới võ lâm giang hồ đều gọi là Thần Điêu Đại hiệp.

Người Tứ Xuyên hỏi lại :

- Tại sao có tên là Thần Điêu Đại hiệp, các hạ có biết không ?

Gã đại hán nói tiếp :

- Chính chàng ta là người trọng nghĩa khí, hay giúp đỡ những người yếu đuối, cứu vớt kẻ khốn cùng, những hành vi này đều gọi là nghĩa hiệp nên người ta gọi là đại hiệp, còn Thần Điêu là con quái điểu có tên là chim ĐIêu, đi đâu chàng cũng mang nó đi theo. Không ai rõ chàng ta ở đâu, chỉ xuất hiện bất thần rồi thình lình biến mất, không ai rõ.

Bỗng nhiên cô gái đẹp cất tiếng xen vào câu chuyện :

- Nếu vậy cần gì có Thần Điêu mới là đại hiệp ? Người cũng là đại hiệp và ta cũng là đại hiệp, nếu ta gặp trường hợp này sẽ làm nhiều chuyện hơn nữa.

Người Tứ Xuyên nói :

- XIn lỗi cô nương ! Đừng nghĩ những chuyện như vậy. Trong giới giang hồ rất đông tai mắt, hãy thận trọng lời nói một tí. Và xin cô nương nghĩ lại công lao của người ta, đừng buông lời ngạo mạn. Như vị Thần Điêu Đại hiệp, sau khi cứu Vương công tử, đi từ Hà Bắc đến Lâm An bốn ngày bốn đêm không nhắm đôi mắt tí nào. Vị Thần Điêu Đại hiệp này đâu có rõ Vương tướng quân hay có quen biết gì đâu, chỉ vì nghe tiếng Vương tướng quân vì nước bị hàm oan, nên liều thân đến cứu, chẳng ngại nguy hiểm, mới cứu được Vương công tử, còn cô nương có công gì với đời chưa mà dám xưng đại hiệp ?

Cô gái "hừm" một tiếng rồi bước lại gần thiếu phụ nói :

- Tỉ tỉ ! Vị anh hùng này chỉ làm được bấy nhiêu chuyện mà đã được người đời tôn xưng là đại hiệp rồi !

Cô nàng này nói ra với lời nói đầy vẻ khinh ngạo, làm cho mọi người đều lộ vẻ bất mãn.

Thiếu phụ liền cất giọng nghiêm trang bảo :

- Ngươi có thể làm như vậy chăng ?

Nói xong, thiếu phụ quay sang người Tứ Xuyên bảo :

- Nếu nghe lời đồn đại của mọi người, làm sao tôn ông biết tường tận như vậy ? Những câu chuyện truyền khẩu trong giang hồ, mười điều chưa chắ c một. Chỉ có những người trong cuộc mới rõ như vậy !

Người Tứ Xuyên trầm ngâm nghĩ ngợi trong giây lát đoạn cất tiếng bảo :

- Không giấu gì quý vị ! Tiểu nhân đây họ Vương, còn Vương duy Trung tướng quân là tiên phụ ! Tiểu nhân còn sống đây chính là nhờ Thần Điêu Đại hiệp ! Tiểu nhân hiện giờ là nghịch phạm của triều đình thì đâu cần kể tấm thân hèn mọn này, chỉ còn ước vọng là đi tìm ân nhân để lạy tạ, nếu chưa đền ơn được thì chẳng để ai dày xéo tâm thân, hay chỉ trích ân công

Những người tại nơi đây nghe rõ mọi việc, ai nấy cũng ngây người ra nghĩ ngợi

Người Quảng Đông cất tiếng trước và nói :

- Tiểu Vương tướng quân ! Người mới thật là trang hảo hán, dám nói sự thật, Nếu có kẻ nào dám đi báo với quan phủ việc Tiểu Vương tướng quân ở đây, ta sẽ cho nó một đao bỏ mạng.

Mọi người nghe qua đều hài lòng. Duy có hai người thiếu nữ có vẻ không chú ý đến việc bàn tán của mọi người, mà chỉ đưa mắt nhìn ra cửa, nhìn những đốm tuyết rơi.

Bỗng người thiếu phụ cất tiếng nói lẩm nhẩm :

- Thần Điêu Đại hiệp ! Thần Điêu Đại hiệp ..

Rồi quay đầu sang người Tứ Xuyên hỏi :

- Vương đại ca ! Vị Thần Điêu Đại hiệp võ công ắt là cao siêu lắm, thế mà ai chặt đứt cánh tay của chàng ?

Cô gái đẹp nghe câu nói này mặt biến sắc, đôi môi mấp máy song chẳng nói ra lời.

Người Tứ Xuyên quay đầu lại nói :

- Tôi có hỏi thăm danh tánh, song vị đại hiệp từ chối không nói rõ. Mà việc nhà của tôi ra sao, thân phụ tôi từ trước đến giờ làm gì, chẳng biết vì sao đại hiệp lại rõ cả.

Cô gái đẹp cất tiếng cười nói :

- Tự nhiên là phải vậy ! Đã l