Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211950

Bình chọn: 8.00/10/1195 lượt.

i là ân sư của gia gia, trong nhóm có một vị lùn gọi là Tử Mã Vương Thần Hàn Bửu Câu. Tam đệ ! Ngươi dám cả gan bảo lão nhân gia là lão lùn. Gia gia biết được sẽ rầy mắng cho ngươi một trận. Ngươi phải kêu người là lão tiền bối có phải đẹp hơn không ?

Nguyên Quách Tỉnh đối với Giang Nam Thất Quái rất kính trọng, một đời chẳ ng bao giờ quên, nên thường lấy gương của họ để giáo huấn nữnhi.

Quách Phá Lỗ chưa kịp đáp lời, thì đã nghe một tiếng "bình" cực lớn, mọi người đều thấy cát đá bay tung tóe, nh một người nào đ dùng búa bổ vào vách tường, làm cho gạch ngói tung bay. Lại nghe tiếng hò hét vang dội, lại thấy lão lùn đột nhiên đứng sừng sững trước mặt. Trên bức tường phía đông bị phá hỏng một lỗ to cỡ ba thước cao, và hai thước ngang đủ cho một người chui ra vào...

Nguyên lão lùn này thường hay dùng cái đầu to để phá vách, dù vách đá thực kiên cố ông cũng chui vào được.

Quách Phù lúc bấy giờ võ công cũng khá cao, với sở học từ mười năm về trứoc nay xem ra chưa đủ vào đâu cả.

Khi thấy lão lùn thi triển võ công lấy đầu phá vách đá, nàng cả sợ mặt mày biến sắc, lại lo lão dùng song chưởng gây thương tích cho hai em, nên nàng nhảy lên một bước đứng chắn trước mặt Quách Tường và Quách Phá Lỗ như ngầm che chở .

Lão lùn đầu to nhìn Quách Phù từ đầu đến chân rồi bước mạnh đến ngang lưng Quách Phù và ngó Quách Tường nói :

- Tiểu co ânương ! Ngươi muốn đi gặp Thần Điêu Đại hiệp ư ? Hãy đi với ta !

Quách Tường mừng rỡ kêu to :

- Tốt lắm ! Đại tỉ, tam đệ, tôi sẽ đi với tôn ông đây để gặp Thần Điêu Đại hiệp!

Quách Phù nói :

- Thần Điêu Đại hiệp ngươi gặp mặt để làm gì ? Ngươi không được đi đâu cả. Vả lại , đi với vị tôn giả đây chúng ta chưa quen biết lần nào.

Quách Tường nói :

- Tôi đi một chốc sẽ trở lại. Tỉ tỉ, tam đệ hãy chờ ở đây.

Gã đại hán bỗng nhiên bước tới, lên tiếng ngăn lại và nói :

- Cô nương ! Muôn ngàn lần không thể đi được. Có người nói ... nói là Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ... chính là nhân vật tối nguy hiểm, nếu ngươi đi thì e rằng... hung đa kiết thiểu!

Lão lùn đầu to cất tiếng cười hềnh hệch nói :

- Ngươi dám nói Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ ! Mà ngươi làm sao biết người ta tốt hay xấu kia chứ ?

Đột nhiên lão la lên một tiếng lớn, tay phải đưa ra một chưởng vào bụng Tống NGũ bủa tới, "bì nh" một tiếng thật lớn, Tống Ngũ lui ra sau, đôi chân mềm như bột, lảo đảo ngã , chiếc đầu nghiêng một bên, chưa rõ sống chết ra sao.

Quách Phù cả giận, tuy biết rõ lão lùn này võ công rất cao, nhưng không vì quá sợ mà nàng chẳng nói. Vả lại, phải lên tiếng ngăn cản Quách Tường, nên nàng cất tiếng bảo :

- Xin tôn giá nghĩ lại, em gái của tôi còn nhỏ nào biết gì ? Vả lại đêm hôm tối tăm, mà đi đến đâu cũng nguy hiểm cả.

Lúc bấy giờ tiếng vọng lại phát ra nhẹ như gió, song nghe rất rõ ràng : "Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ.. mười điều đựoc hết chín... tiếng sấm rền trời...âm hồn chẳng đến... làm lụy mọi người".

Lúc trước thì nghe ngập ngừng đứt quãng, nghe tiếng dội rất xa, độ chừng nửa dặm đường, bấy giờ càng lúc càng gần nghe lẩn quẩn đâu đây độ bốn năm trượng, lúc nổi lên phía trước lúc nổi dậy phía sau, lúc vang bên tả, lúc rền bên hữu, Đông Tây Nam Bắc, tiếng nói chuyển dần cùng chỗ, rền như quỷ khóc.

Mọi người đều rởn óc, tóc râu dựng ngược, sợ thất thần. Quách Tường lòng quyết định nên nói thầm :

- Khi không mà đêm nay yêu ma quỷ quái xuất hiện, ta nhất quyết phải tìm cho được Thần Điêu đại hiệp !

Nghĩ như thế nên nàng nói :

- Tiền bối ! Hãy mang tôi theo với !

Nói xong nàng gập chân lại, nhắm ngay lỗ tường hỏng đổ vỡ lúc nãy chui nhanh ra ngoài.

Quách Phù cả kinh kêu to :

- Ngươi làm gì vậy ?

Và vươn cánh tay ra toan chộp bả vai em gái kéo lại, nhưng nàng chộp hụt, và phóng nhanh ra ngoài theo lỗ tường bể. Quách Phù thân pháp rất nhanh vụt một cái đã thoát ra ngoài lỗ hổng. Đây là một võ công nàng luyện đến mức tinh vi, chớp nhanh như biến, không gặp trở ngại nào, đôi chân vừa chấm đất đã cách bức tường chừng một trượng.

Quách Phù quét dôi mắt nhìn rất nhanh, trông thấy rõ ràng, toàn thân đều rúng động và biến sắc.

Nguyên lão lùn đã đứng dựa bức tường đổ, mà đầu cổ tay chân không suy xuyển gì cả. Khi thấy lão lùn cất tiếng cười hềnh hệch đứng cách nàng một bước, làm như quái vật thì bảo sao Quách Phù chẳng sợ ?

Do đó nàng thối lui vài bước, một trận gió lạnh thổi đến làm các bông tuyết rơi đầy mình nàng.

Lão lùn đầu to đột nhiên biến mất, và Quách Tường cũng trốn đâu chẳ ng thấy, nên Quách Phù cất tiếng kêu to :

- Nhị muội ! Về đây ! Nhị muội trở lại ! Nàng lần bước ra ngoài, chỉ nghe tiếng cười như sấm động từ xa lại mà hình bóng hai người đã mất hút tự bao giờ.

Nguyên vì lão lùn đã kéo tay Quách Tường lui ra sau, và chuyển mình chun vô tuyết giá, đoạn lão cất tiếng bảo :

- Tốt quá ! Tiểu cô nương có gan ruột đấy ! Tay tả lão nắm chặt tay Quách Tường kéo về phía trước đi cách đấy vài trượng.

Thân mình lùn nhỏ mà chạy nhảy thật xa, lão đ dùng môn khinh công rất lạ, không giống ai cả, mà thân pháp ông tựa như con nhái xanh, phóng từng bước đi về phía trước, dùng tay nương đỡ Quách Tường theo, n


Old school Easter eggs.