Polaroid
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211152

Bình chọn: 10.00/10/1115 lượt.

đầm, mà con Cửu Vĩ Linh Hồ ở tại đấy.

Cấp Thần Quỷ nghe lời này, bỗng gật gù như hiểu biết, liền nói :

- A ! Hèn gì Sử gia ngũ hùng không vào được giữa đầm, thì làm sao vào đến chòm cây mà bắt hồ ly cho được ?

Sử Trọng Mãnh nói :

- Đúng vậy ! Anh em chúng tôi là khách, khi đến Trấn Nam đâu dám vô lễ. Nếu chúng tôi chiếm đuợc Trấn Nam, thì mới bắt được nó. Quý vị vừa trông thấy Cửu Vĩ Linh Hồ, nó chạy nhảy lẹ dường nào. Chúng tôi xuất lãnh bầy thú bao vây khắp cánh rừng, một làn gió cũng không lọt, vừa thấy đuợc Cửu Vĩ Linh Hồ thì quý vị bất ngờ phóng hỏa đốt rừng, làm cho dã thú chạy tứ tán, Cửu Vĩ Linh Hồ nhờ đó mà thoát thân!

Âu cũng là duyên số ! Chúng tôi dùng hết toàn lực mà chung quy vẫn không bắt được hồ ly ! Cửu Vĩ Linh Hồ chạy thoát sẽ về hang của nó. Chúng tôi mà tìm về Trấn Nam thì là một việc thiên nan vạn nan, mà vết thương của Tam đệ mỗi ngày một nặng, không thể diên trì nên chúng tôi lòng nóng như lửa đốt.

Sử Trọng Mãnh nói rất bi thiết và nhìn về phía Dương Qua như cầu khẩn van lơn.

Phàn Nhất Ông nói :

- Nếu vậy thì Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ chúng tôi vô tội, và không rõ Sử thị huynh đệ đã dùng phương pháp gì dẫn dụ đuợc Linh hồ về đây ? Bây giờ chúng ta lại làm lại phương pháp ấy thử xem ?

Sử Trọng Mãnh đáp :

- Hồ ly này tính đa nghi, khó mà kêu nó ra ngoài đuợc ! Nó chỉ thích ăn ngon ! Muốn dẫn dụ nó chỉ có cách phải tốn cả ngàn con gà trống lớn, nương cho vàng, mùi thơm của con gà bay vào Hắc Long đầm, Linh hồ mới chịu rời sào huyệt ra ngoài. Mỗi ngày để cho nó ăn một con, liên tiếp trong hai tháng thì Linh hồ sẽ bớt nhút nhát và lần lần dẫn dụ nó đi sâu vào trong rừng. Nhưng bây giờ nó vừa chết hụt, lòng nó kinh sợ, đến cả trăm năm sau cũng chẳng tìm đến đây nữa.

Phàn Nhất Ông gật đầu nói :

- Cớ sự xảy ra như vậy thì chỉ còn cách đi vào Hắc Long đầm để tróc nã nó, chứ biết làm sao ?

Sử Trọng Mãnh nói :

- Hắc Long đầm chu vi mấy dặm, xung quanh bao bọc hơn mười trượng sâu sình lầy, chỉ có người khinh công vào bậc thượng thừa mới lươt đi trên mặt bùn được. Còn ghe thuyền, bè cây, đều không thể lươt trên mặt sình. Cửu Vĩ Linh Hồ thân nhẹ chạy mau, cuồn cuộn như gió nên lươt nhanh được trên mặt sình.

Quách Tường sực nhớ ở nhà có cặp chim điêu mà nàng và tỉ tỉ hay cưỡi trên lưng bay khắp đó đây. Con Thần Điêu này lại lớn hơn song điêu nữa, có thể chở được hai người.

Nghĩ như vậy nàng nói :

- Thần Điêu Đại hiệp ! Chỉ mong đại hiệp giúp đỡ một tay, ắt có phương pháp hay.

Thần Điêu Đại hiệp mỉm cười nói :

- Sử gia ngũ hùng gồm đủ phép chế cọp phục sư , toàn là tay siêu phàm, nếu nguyện hết sức mình thì cũng có thể làm được đấy !

Sử Trọng Mãnh nghe giọng nói của Thần Điêu Đại hiệp thì biết gã đ có ý bằng lòng giúp đỡ rồi, vì tình anh em ruột thịt, mà Sử Trọng Mãnh phải hạ mình cầu khẩn.

Nghĩ vậy chàng quỳ xuống đất, hương vào Dương Qua vừa lạy vừa nói:

- Thần Điêu Đại hiệp ! Xá đệ mạng sống chỉ còn trong sớm tối, mong đại hiệp mở lòng cứu giúp !

Dương Qua ngạc nhiên, đôi mắt nhìn vào Quách Tường nói :

- Ngươi noiù ta có phương pháp hay, vậy ta xin hỏi tiểu cô nương có cao kiến gì?

Quách Tường đáp nhanh :

- Có gìđâu ! đại hiệp cưỡi con Thần Điêu bay vào Hắc Long đầm là xong việc.

Dương Qua bật cười ha hả:

- Điêu huynh của ta không giống các loài chim chóc khác. Thân hình của Điêu huynh nặng lắm chẳng bay được. Đôi cánh quạt ra có thể giết cọp, beo, chứ đôi cánh trụi này làm sao bay nổi.

Năm anh em họ Sử, trừ Sử Thúc Cương còn bốn người đều quỳ cả xuống đất! Dương Qua lật đật đến đỡ từng người dậy, và cất tiếng nghiêm trang nói :

- Chẳng dám hứa chắc ! Tiểu đệ sẽ gắng sức làm thử, nếu công việc bất thành, chư vị xin đừng cười nhé !

Anh em họ Sử cả mừng, vì một khi Thần Điêu Đại hiệp đã hứa, đáng giá ngàn vàng. Nếu như đại hiệp mà không thành công thì đó là số mạng rồi.

Sử bá Uy lại lạy tạ ba lạy nói :

- Như vậy là xong ! Tại hạ xin thỉnh đại hiệp và Tây Sơn quý vị đến tệ trang nghỉ ngơi rồi bàn tính sau.

Phàn Nhất Ông nói :

- Chuyện này là họa phúc của huynh đệ, chúng tôi chẳng dám lạm bàn.

Sử bá Uy nói :

- Chẳng phải vậy đâu ! Chúng ta có dịp đánh nhau này mới được quen biết. Nếu quý vị chẳng che âbỏ, thì chúng ta hãy kết tình bè bạn với nhau.

Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ và Sử thị huynh đệ đã giao đấu với nhau, cả hai bên đều biết qua chiêu thế và tính tình của nhau rồi. Hai bên vốn không thù oán, chẳng qua bất bình trong lời qua tiếng lại mà thôi. Bây giờ mỗi người đều nói với nhau vài câu khách sáo, và giao hòa với nhau.

Dương Qua thấy vậy cũng vui lây, liền nói :

- Bây giờ anh em đợi tôi ở đây, nhân tiện tôi đi thẳng đến Hắc Long đầm, bất luận thành hay bại tôi cũng trở về quý trang bái hầu.

Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ và anh em họ Sử không nghe Dương Qua bảo đi theo, họ đã biết tính Thần Điêu Đại hiệp muốn đi một mình, việc gì cũng tự mình làm mà không cần ai giúp đỡ cả.

Tuy tin vào sự hết lòng, nhưng nhữ ng người khác vẫn nghe nao nao trong dạ.

Dương Qua hương vào mọi người, khoát tay áo chào và đi thẳng về hương Bắc.

Quách Tường nghĩ thầm :

- Ta muốn đến đây đ