hau lại có một mùi vị thật đặc biệt.
Bánh bao còn lớn hơn cả nắm tay của Đặng Định Hầu, cô đã ăn mất hai cái.
Tuy hai hôm nay cô không được ngủ ngon giấc, nhưng mặt trời vừa lên, núp trong phòng tắm một trận nước lạnh xong, là tinh thần của cô bỗng phấn chấn trở lên, ăn uống rất ngon lành.
Cô rốt cuộc vẫn còn quá trẻ.
Đặng Định Hầu thì sai bét, lão Sơn Đông càng thậm tệ, lão còn chưa tĩnh rượu, lại không được ngủ yên, đang làu nhàu một mình:
- Khách sạn ở đó không chịu vào ngủ, lại đòi đi ngủ trên bàn đổ nát của ta, mấy người trẻ tuổi các ngươi, ta thật không biết các ngươi mắc phải cái tật gì.
Vương đại tiểu thơ nhoẽn miệng cười tươi nói:
- Không phải tôi có tật, ông ta đấy.
Lão Sơn Đông hỏi:
- Là y?
Vương đại tiểu thơ nói:
- Ông ta sợ tôi, bởi vì tôi không phải...
Cô còn chưa nói hết, đã đỏ mặt lên.
Lão Sơn Đông tít mắt lại cười nói:
- Bởi vì cô không phải là tình nhân của y, cô là của Đinh Hỷ.
Vương đại tiểu thơ không hề phủ nhận.
Không phủ nhận thường thường có nghĩa là thừa nhận.
Lão Sơn Đông cười lớn, nói:
- Cái tên tiểu tử Đinh Hỷ này, quả thật có bản lãnh, có mắt đấy chứ.
Lão đứng dậy đi lấy rượu:
- Đây là tin vui, chúng ta phải uống hai ly chúc mừng.
Người thích uống rượu, lúc nào cũng ráng tìm cho ra lý do để uống vài ly.
Đặng Định Hầu cũng bật cười.
Lão Sơn Đông đã tìm được ra ly lớn, đổ rượu vào ba ly, đổ đầy tràn.
Đặng Định Hầu nói:
- Chúng ta uống ít ít đi một chút được không?
Lão Sơn Đông liếc mắt nhìn y, nói:
- Ngươi muốn uống giấm sao?
Đặng Định Hầu cười khổ nói:
- Dù tôi có muốn uống giấm, cũng uống không, chẳng ăn nhằm gì.
Lão Sơn Đông nói:
- Vậy thì ngươi mau mau uống thôi.
Đặng Định Hầu nói:
- Nhưng hôm naỵ..
Lão Sơn Đông nói:
- Ngươi yên tâm, Hồ Lão Ngũ tới tối mới lại, bởi vì Tôn đại ca của y nhất định phải chờ tới tối mới chịu ăn gà nướng, không những vậy, còn phải ăn cho nóng hổi.
Đặng Định Hầu thở ra nói:
- Muốn chúng ta ngồi đây chờ nguyên ngày, quả thật là chịu không muốn nổi.
Lão Sơn Đông nói:
- Ngươi cũng yên tâm chuyện đó, ta không để các ngươi chờ không đâu, rượu của ta còn đủ cho các ngươi hai người tắm no nê trong đó.
Lão ta lại nâng cái chén lên.
Vương đại tiểu thơ bỗng nói:
- Hiện tai chúng ta uống rượu chúc mừng còn hơi sớm đấy.
Lão Sơn Đông chau mày hỏi:
- Tại sao?
Vương đại tiểu thơ thở ra nói:
- Bởi vì... bởi vì tuy tôi thích y, nhưng...
Lão Sơn Đông nói:
- Nhưng tên tiểu tử ấy đối với cô thì làm mặt lạnh lùng, có lúc còn muốn chọc cô giận lên phải không?
Vương đại tiểu thơ cắn môi nói:
- Đúng là vậy đó.
Lão Sơn Đông cười lớn nói:
- Cái đó cô không hiểu rồi, bởi y thích cô, mới làm ra vẻ như vậy. Ta đã nói, tên tiểu tử ấy là quái vật.
Vương đại tiểu thơ sáng mắt lên, lập tức đưa hai bàn tay ra cầm lấy ly rượu tính ực một hơi.
Đặng Định Hầu không hề cản trở.
Y biết Vương đại tiểu thơ muốn uống rượu, chẳng ai cản trở gì cô được.
Chính ngay lúc đó, bỗng có một tiếng "cóc" vang lên.
Cửa quán còn chưa mở, trên cửa còn dán miếng giấy đỏ:
- Chủ quán có bệnh, nghỉ việc ba ngày.
Có điều tiếng "cóc" vang lên xong, tiếp theo đó bình một tiếng, một người xô cửa ầm xuống, loạng choạng bước vào, làm đổ một cái bàn, cái bàn lại làm đổ ly rượu trên tay Vương đại tiểu thơ.
Vậy mà Vương đại tiểu thơ còn chưa nổi giận lên, bởi vì, người này chính là Hồ Lão Ngũ.
Lão Sơn Đông chau mày nói:
- Không lẽ ngươi đã uống say rồi sao?
Hồ Lão Ngũ vịn tay vào bàn, khòm lưng thở hổn hển không ngớt, y không có vẻ gì là người say rượu.
Lão Sơn Đông lại hỏi:
- Có phải Tôn Nghị nóng lòng muốn ăn gà nướng không?
Hồ Lão Ngũ lắc lắc đầu, bỗng loạng choạng xông ra ngoài.
Vương đại tiểu thơ nhìn nhìn Đặng Định Hầu, Đặng Định Hầu nhìn nhìn lão Sơn Đông:
- Chuyện gì vậy?
Lão Sơn Đông cười khổ nói:
- Trời biết đó là chuyện gì, y vốn là một tên quái vật, hiện tại...
Lão không nói tiếp.
Lão bỗng thấy trên bàn có thêm một mảnh giấy vò lại nho nhỏ. Đặng Định Hầu dĩ nhiên cũng thấy.
Hồ Lão Ngũ lúc nãy đã vịn vào cái bàn đó.
Y lại đây, nhất định là vì muốn giao miếng giấy đó.
Tôn Nghị không hề muốn xuống núi mua gà nướng, nhưng y phải xuống núi giao mảnh giấy cho được, vì vậy chỉ còn nước len lén hối hả xuống núi.
Y đã là người tàn phế, con đường lại không phải dễ đi, thật không khác gì liều mạng.
Đặng Định Hầu thở ra, nói:
- Quả thật không hổ là Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ, vì bạn bè, y chịu làm chuyện liều mạng như vậy.
Vương đại tiểu thơ nói:
- Y đã liều mạng như vậy, mảnh giấy này nhất định phải có tin gì quan trọng lắm.
Bàn tay của ba người đồng thời đưa lại nắm mảnh giấy, nhưng bàn tay nhanh nhất vẫn là của Đặng Định Hầu.
Mở mảnh giấy ra, trên đó đề vỏn vẹn bảy chữ:
- Tối nay giờ Tý, Đại Bảo Tháp.
Giấy rất thô, chữ viết nguệch ngoạc.
Vương đại tiểu thơ hỏi:
- Thế này nghĩa là gì?
Đặng Định Hầu nói:
- Thế này nghĩa là, tối nay giờ Tý, muốn chúng ta lại Đại Bảo Tháp.
Vương đại tiểu thơ hỏi:
- Bởi vì nơi đó nhất định sẽ có chuyện gì quan trọng xảy ra?
Đặng Định Hầu nói:
- Chuyện này không chừng liên quan đến vụ bí mật.
Vương đại
