Teya Salat
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327093

Bình chọn: 9.5.00/10/709 lượt.

này là Hùng. Anh tự nhủ: “Hôm nay là ngày gì mà lắm người gọi thế không biết, lần này chắc không phải tiếp tục “tin vui” gì đấy nữa chứ.” Anh mở máy nghe:

- Giờ này rồi mà còn gọi ta làm gì, mày có gì nói nhanh để ta còn về ăn tối nữa.

Hùng đáp:

- Ớ, cái thằng này, mày còn dám nói thế nữa hả. Mày quên là chiều nay anh em rủ nhau đi nhậu hả? Giờ này bọn tao vẫn chưa thấy mặt mũi mày đâu, vậy mà vẫn dám giở giọng nói kiểu đó hả.

Giọng nói của anh ta bực tức làm Việt khó hiểu. Anh vỗ trán sực nhớ lại, anh quên mất chiều nay mấy tên bạn rủ nhau đi nhậu. Anh mải đi tìm việc làm thêm, sau đó lại xảy ra đánh nhau với nhóm ba thằng đáng ghét kia, thành ra quên béng mất điều này. Anh cười hề hề:

- A, ta quên mất, giờ ta đến ngay đây, mày đang ở quán nào?

Hùng trả lời:

- Hừ, cả bọn đang ở quán abc, mày liệu liệu mà tới đây mau lên.

- Ok ok, cứ đợi đó.

Việt nhét di động thoại vào túi, rồi đề ba vọt xe đi. Khi anh đi tới quán thì bắt gặp Hùng, bạn anh đang đứng ở cửa ra vào của quán nhậu với một người đàn ông ăn mặc lịch sự nói chuyện. Hùng nhìn thấy anh, bèn vẫy tay gọi. Anh tới chỗ cậu ta, cùng lúc từ trong quán một người khác cũng mặc áo vest đi tới vị trí của ba người. Ông ta cười với Mạnh Hùng và vỗ vai cậu ta, nói:

- Sếp anh đã nhậu xong nên giờ anh phải đi rồi. Anh phải tiếp ông ấy chu đáo một chút, nếu không thì khổ lắm. Em đưa bạn vào đi, anh đi đây.

Mạnh Hùng gật đầu:

- Vậy anh đi nhé, em vào đây.

- Ừ!

Khi hai người kia rời đi rồi, Việt hỏi Hùng:

- Này, họ là ai đấy? Tao thấy họ ăn mặc trang trọng quá.

- Mấy người bên công ty giải trí gì đấy tao quên tên rồi.

Việt hỏi tiếp:

- Cái ông trẻ hơn là anh trai mày hả?

- Không, ông đó tao quen trên mạng khi chơi game online, quen biết mấy năm thì thành bạn thôi.

- Ra thế, mà ông sếp của anh ta ghê thật, tao phát run khi nhìn ánh mắt của ông ta đấy.

Việt đang nói thật. Đúng là ánh mắt của ông sếp nọ có chứa cái gì đấy khiến anh hơi e sợ khi ông ta liếc qua anh.

Mạnh Hùng nghe thế thì giới thiệu luôn:

- Sếp của anh ta tên là Văn Huy, nghe đâu là giám đốc một công ty giải trí nào đó, làm ăn thu nhiều lợi nhuận lắm. Anh ta lên làm quản lý một phần là nhờ người này. Haiz, trước anh ấy thường than thở không tìm được việc. Tao đâu nghĩ ổng sẽ thành công như vậy đâu.

Việt chẳng hơi đâu chú tâm lắng nghe đến những lời Hùng nói, mà để ý đến bàn nhậu nhóm anh kia kìa, đói bụng quá rồi. Hùng mở lời:

- Được rồi, mọi người có mặt đông đủ hết cả rồi, chúng ta bắt đầu thôi.

...

Trong một căn phòng, một nam thanh niên đang gọi điện thoại. Anh ta hình như rất sợ người đầu bên kia. Chỉ nghe anh ta nói:

- Alo, em chào đại ca, đại ca dạo này có khoẻ không?

Giọng một người đàn ông nói vào điện thoại:

- Thôi đi, mày đừng giả vờ giả vịt quan tâm tao nữa, nói mau đi, chú mày hôm nay sao tự dưng hứng thú gọi cho ông anh này thế?

Nam thanh niên cười hề hề đáp lại:

- Anh Thiên đừng nói như vậy chứ, lâu ngày không gặp nhau, em đương nhiên quan tâm chứ.

Người kia cười khẩy, nói thẳng luôn:

- Mày thôi đi, nói thẳng đi. Chú mày cần gì? Hay chú mày có phi vụ mới?

Nghe vậy thì nam thanh niên đi vào vấn đề chính:

- Hà hà, phi vụ mới thì không nhưng lần này, em có việc muốn nhờ đại ca giúp đỡ.

- Việc gì?

- Việc này không tiện nói qua điện thoại. Nó khá là quan trọng.

Người đàn ông kia đáp:.

- Quan trọng à? Được rồi, chú mày cứ làm theo quy tắc cũ là được. Địa điểm như trước đây.

Người đàn ông kia trả lời xong cúp máy luôn, câu chuyện chỉ diễn ra trong giây lát rồi kết thúc. Nam thanh niên cực kỳ tức giận. Anh ta chửi luôn một tràng:

- M* nó, lần nào cũng dập máy đột ngột. Hừ! mày khinh thường tao hả, rồi có ngày tao sẽ dẫm mày dưới chân. Hãy đợi đấy.

Chửi xong anh ta ném thẳng tay chiếc điện thoại đắt tiền... lên giường nệm. Hôm sau thi môn đại số, Việt làm bài rất tốt, còn đám Đình Hiếu không rõ làm bài thế nào. Chỉ biết khi bọn chúng đi thi với gương mặt bị bầm tím nhiều chỗ. Bất cứ sinh viên nào trong lớp khi thấy hắn đều cười rất to. Điều này khiến hắn căm thù Việt tới mức không thể xả anh ra làm trăm mảnh. Vì thế mà hắn ta thi không được tốt lắm, bởi lúc hết giờ, mặt hắn đằng đằng sát khí, ánh mắt nhìn anh đầy căm hận. Trái lại anh bước ra khỏi phòng thi với gương mặt tươi tỉnh. Hằng đi song song bên cạnh anh, hỏi thăm:

- Việt, bạn thi được không?

Anh gật đầu đáp:

- Mình làm cũng được, bạn chắc làm hết nhỉ?

- Ừ, mình làm hết cả năm câu, bạn...

- Này Việt!

Hằng chưa kịp nói hết câu thì Việt Tiến chạy tới vỗ vai Việt, cắt ngang lời cô:

- Mày đi cùng tao tới chỗ này.

Việt ngạc nhiên hỏi lại:

- Chỗ nào cơ?

- Chẳng phải bữa hôm qua tao gọi điện cho mày dặn chiều nay có chuyện quan trọng à? Cứ đến đó hẵng biết.

Cậu ta nói đúng và anh cũng đã đồng ý, giờ đâu thể từ chối. Anh đáp:

- Hừm! Được rồi, đi thì đi.

Rồi anh quay sang bảo Hằng:

- Tiếc quá, mình phải đi việc rồi, chào Hằng nhé. À mà quên, mình cám ơn rất nhiều vì đã giúp mình giải hòa với Ngọc. Mình đi đây, hẹn gặp lại.

Tiến chỉ đợi anh dứt lời là kéo anh đi ngay. Hằng nhìn theo hai người, m