XtGem Forum catalog
Thiên Đế Kiếm

Thiên Đế Kiếm

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211210

Bình chọn: 9.5.00/10/1121 lượt.

ng kế nhiệm . Nếu NgũHành Huyết vẫn không thể tìm ra được người đó thì Ngũ Hành Ma và Ngũ Hành Tiễnsẽ có quyền lựa chọn người kế vị mới . Tôi chỉ ngại đến lúc đó lại phiền hàthôi .

-Ngũ Hành Tộc tiếng là gia tộc thầnthánh nhưng thực ra cũng chẳng tốt đẹp gì… – Đội trưởng Hãn Đồ nói – …họ luônkhúc mắc với nhau về quyền lợi của mình .

-Vậy đến lúc đó đội trưởng tính sao?

-Nếu Vô Chân Vương kế nhiệm về kịpthì không sao, Ngũ Hành Tộc sẽ chấp nhận điều kiện của chúng ta thôi , Hộ VươngLão Bà và Tâm Thiện Giáo Lão thế nào cũng khuyên vị Thiên Tử thuộc dòng họ củamình . Nhưng nếu Ngũ Hành Ma hoặc Ngũ Hành Tiễn lên nắm quyền thì ta cũng nêntới Thiên Linh Sơn chuyến nữa, dò xét ý kiến thế nào . Họ không chấp nhận điềukiện của ta thì thôi, đành trách cái số phận của dòng họ ấy đã tận .

-Và còn một vấn đề nữa, đội trưởngcó nghĩ để Ngũ Hành Tộc giữ Hắc Đế Ấn và Tàn Dương là hợp lý không ?

-Ta nghĩ như vậy là được . ThiênLinh Sơn vốn là nơi ngự trị của thần Bàn Cổ và các vị thần, nơi đó đã mangtrong mình nhiều Thần Khí của các vị thần nên có lẽ việc giam giữ Hắc Đế Ấn vàTàn Dương sẽ thuận lợi hơn, đặc biệt là Tàn Dương . Còn Uất Hận Thành chúng tamang nhiều Tà Khí quá, không tốt .

-Nhưng đến giờ chúng ta vẫn chưa thểbiết được Tàn Dương đích thực là cái gì ? Liệu có đúng là thanh Uất Ma Kiếm nhưngài nói không ?

-Cái này thì ta , và cả Thiên Tửcũng không chắc chắn . Ta đã hỏi Thiên Tử vấn đề này, ngài cũng nghĩ Uất MaKiếm chính là Tàn Dương, nhưng không hề có bằng chứng nào khẳng định điều đó cả. Chúng ta chỉ biết rằng Tàn Dương là thứ mang trong mình sự tội lỗi, sự uấthận đến mức Như Lai Phật Tổ cũng không thể hóa giải . Còn lại, Tàn Dương đãđược Hắc Đế sử dụng thế nào, vào việc gì, liên hệ như thế nào với Hắc Đế Ấn,những cái đó chúng ta không biết .

-Khá phức tạp và rối rắm đấy .

-Ta định nói cho cậu chuyện này .Cậu còn nhớ lời tiên tri rằng cánh cửa Địa Ngục của Uất Hận Thành mười năm nữasẽ mở không ?

-Có .

-Vậy cậu có biết ai là người đã nóira lời tiên tri ấy không ?

Tần Mạnh Uy nghĩ ngợi , ông thànhthật trả lời :

-Không .

-Vậy cậu còn nhớ lời tiên tri vềviệc kẻ nào nhốt được các vị thần về Tuyệt Cực Địa, kẻ ấy sẽ nắm trong tay toànbộ thế giới này không ?

-Có, một lời tiên tri hơi sáo rỗngmột chút, đã hơn ba ngàn năm rồi mà có chuyện gì xảy ra đâu ?

Tần Mạnh Uy cười . Nhưng rồi tránông nhăn lại ngay tức thì, ông nói :

-Khoan đã, có cái gì không ổn . Hìnhnhư…

-Cậu thấy rồi phải không ?

-Nếu tôi nhớ không nhầm, lời tiêntri cánh cửa Địa Ngục đã được truyền đi khắp Uất Hận Thành cách đây hai mươi tưnăm, đúng vào cái ngày mà Xích Vân sinh ra …

-Nếu tính từ khoảng thời gian ấy,lời tiên tri muốn nói rằng ba mươi tư năm nữa cánh cửa Địa Ngục sẽ mở . Còn nếutính thời điểm hiện tại mà chúng ta đang sống thì mười năm nữa, cánh cửa ấy sẽmở .

-Cách đây hai mươi tư năm, thì cáingày Xích Vân sinh ra là vừa tròn ba ngàn năm kể từ khi lời tiên tri về việcgiam giữ các thần được nói ra, cũng trong ngày hôm đó, lời tiên tri về cánh cửaĐịa Ngục xuất hiện . Khá là trùng hợp đấy .

-Lời tiên tri giam giữ các thần rađời trong thời kỳ Hỗn Tam Giới . Nó động vào tính tham lam thích quyền lực củacon người . Lời tiên tri cánh cửa Địa Ngục lại đánh vào lòng tham ấy một lầnnữa . Có vẻ như là…

-Đội trưởng nghĩ gì vậy ?

-Nghe có vẻ hơi vô lý , tôi đangnghĩ có phải hai lời tiên tri đều xuất phát từ một cái miệng không ?

-Ngài nghĩ là từ một người ?

-Có lẽ thế .

-Tôi phải nói thật là cái giả thuyếtấy không hợp lý cho lắm . Ai mà sống được ba ngàn năm chứ ?

Đội trưởng Hãn Đồ lắc đầu , cười :

-Ừ, có lẽ già rồi , đâm lẩn thẩn …

Đội trưởng lại tiếp tục đánh đàn .Âm thanh não nề của Độc Huyền Cầm lại vang lên . Tần Mạnh Uy đi xung quanh cáiluồng sáng duy nhất trong đại sảnh, mắt nhìn đăm đăm vào màn đêm tối mịt trướcmặt mình .

-Sao đội trưởng phải dùng thuật HắcÁm để che phủ cái sảnh đường này làm gì ?

-Ta chẳng muốn nhìn cái sảnh này làmgì , nhìn chỉ càng thêm buồn lòng thôi .

-Bao đời các vị Đường chủ đã ngồiđây, Hàn Thuyên, và đội trưởng nữa, chẳng phải đã quá quen rồi sao ?

Tiếng đàn càng lúc càng réo rắt, nhưtiếng người khóc .

-Nhìn mãi cũng chán, nhìn lại càngbuồn cho số kiếp phải làm người của mình . – Đội trưởng Hãn Đồ nói .

-Chán thì cũng phải nhìn thôi . Conngười sinh ra là để chấp nhận mà .

-Cậu biết đấy . Con người phức tạplắm, hạnh phúc mà ta có được, niềm vui mà ta có được, đến lúc mất đi chẳng phảiđau khổ lắm sao ? Thà làm quỷ, sống trong tội ác, đến lúc chết đi còn không longhĩ . Làm người, đến lúc chết đi, vẫn không thể định nghĩa nổi bản thân là cáigì…

Tiếng đàn bắt đầu đè nặng lên timcủa Mạnh Uy, ông nói :

-Đừng quá nghĩ vậy, đội trưởng…

Tay đội trưởng Hãn Đồ run bần bật,không gian rộng lớn trong màn đêm mịt mù chùng xuống, đè nặng lên người TầnMạnh Uy .

-Đội trưởng ! – Mạnh Uy hét .

Âm thanh khô khốc của dây đàn đứtvang lên . Ngay sau đó, màn đêm xung quanh hai người tan biến .

Một đại sảnh đường cực rộng lớn .Nhưng tiền thân nó không phải là sảnh đường .

Tần Mạnh Uy nhìn lên . Tr