vị trí nào, thấy thiên hạ sử dụng xương, mình cũng dốc túitiền ra dùng xương , cuối cùng, không chịu nổi Tà Khí của cơ thể mà chết . Ở TổLong Thành không hiếm những vụ như vậy . Thật ra, trong những cuộc làm ăn củaNgài Hàn, có một phi vụ mà nếu để lộ ra thì sẽ làm tổn hại không ít tới uy danhcủa một vài người có thế lực tại Tổ Long Thành .
Hàn Phi ngáp dài, đôi mắt của hắn lờđờ buồn ngủ .
Trong khi đó, Quỷ Nhân đang nằmtrong phòng .
Hắn cũng đang buồn ngủ .
Vì hắn phải chờ đợi cơ hội để giếtHàn Phi .
Hắn biết rõ Hàn Phi đang ở bênngoài, ở trong cùng một quán trọ, và ở ngay cạnh phòng hắn .
Một sự tình cờ đáng ngạc nhiên . HômHàn Phi đi xuống Phạt Mộc Lĩnh, thì Quỷ Nhân cũng vừa mới về sau một chuyến đidài trong đêm . Rồi không hiểu tại sao, Quỷ Nhân lại có một linh cảm kỳ lạ .Bức thư nguệch ngoạc chữ nói rằng Hàn Phi đã tới Phạt Mộc Trường . Theo như suyđoán của Quỷ Nhân thì hắn nghĩ rằng Hàn Phi là một tên công tử bột, thế nàocũng phải tìm kiếm một chỗ ấm áp, lại vừa có thể nằm ngủ với gái, lại vừa cóthức ăn ngon dọn sẵn hàng ngày . Ở trên cái vùng đất lạnh lẽo hoang vu này, chỉcó một chỗ có thể đáp ứng đủ mọi điều kiện ấy, đó là Phạt Mộc Lĩnh . Vì muốnkết thúc nhanh nhiệm vụ để trở về, Quỷ Nhân đã tức tốc xuống ngay Phạt Mộc Lĩnh. Hắn muốn rời khỏi cái vùng đất này mà có thứ để thông báo cho Thiên Ma . Hắnchẳng thích thú gì với cái vẻ mặt thất vọng và càu nhàu của Thiên Ma cả, ít rachuyện Hàn Phi bị giết cũng là thứ làm Thiên Ma bớt càu nhàu đi . Ngày hôm đó,hơi khó để Quỷ Nhân tìm ra Hàn Phi , Phạt Mộc Lĩnh chỉ là một thị trấn nho nhỏnhưng nhỏ không có nghĩa là ít người . Đang không biết tìm thế nào thì hắn lạinhận được một bức thư nữa, vẫn những nét chứ nguệch ngoạc xấu xí, nói rằng HànPhi tới gặp phó bang chủ Truy Tấn của Long Hổ . Và với kinh nghiệm, sự kiênnhẫn hiếm có, và đôi mắt sát thủ của một thành viên đội Biệt Sát, Quỷ Nhân đãnhận ra Hàn Phi khi Hàn Phi đi ra từ trong toà nhà lớn của Long Hổ . Điều màQuỷ Nhân không ngờ tới, đó là hắn đã không nghĩ ra rằng Hàn Phi mắc bệnh lười .Và vì cái lười của Hàn Phi mà Quỷ Nhân lại càng bất ngờ khi Hàn Phi đang trúchân trong chính cái quán trọ mà hắn đang nghỉ lại .
Có tiếng đẩy cửa, Quỷ Nhân tỉnh dậyngay tức thì . Trong Biệt Sát, điều quan trọng nhất , đó là phải tự bảo vệmình, cảnh giác mọi lúc, kể cả trong giấc ngủ .
Nhưng Quỷ Nhân cũng không cần phảiquá cảnh giác như vậy, vì người bước vào là Nhữ Hài . Nhữ Hài mang theo mộtchậu nước nóng bốc nghi ngút khói, và cùng với một băng vải trắng .
-Anh đã đỡ nhiều chưa ? – Nhữ Hàitươi cười hỏi .
Quỷ Nhân không nói gì . Khuôn mặthắn cũng chẳng biểu cảm nốt vì khuôn mặt ấy che bởi chiếc mặt nạ trắng . Chiếcmặt nạ đã có một vết rạch khá sâu chạy suốt từ bên phải sang bên trái . QuỷNhân chỉ gật đầu, đáp lại câu hỏi của Nhữ Hài .
Nhữ Hài nói :
-Anh cởi áo ra đi !
Quỷ Nhân bực mình . Đang chuẩn bịgiết người tới nơi, hắn cần phải tập trung, giờ tự nhiên con bé này phá hoạihắn . Quỷ Nhân nói cụt :
-Không cần !
-Sao lại không ? Nếu không thaybăng, vết thương ấy sẽ loang ra hơn đó !
Nhữ Hài đưa tay lên cởi áo Quỷ Nhânra . Và cô không lường trước được hậu quả của việc đó . Quỷ Nhân cáu, hắn bópchặt lấy tay cô rồi đẩy cô ngã dập dụi về phía sau :
-Đã nói là không cần !
Nhữ Hài ngồi dậy, cô không khóc,thiên nhiên khắc nghiệt nơi đây đã cho cô một tính cách chịu đựng . Nhưng mắtNhữ Hài buồn . Cô ôm lấy cánh tay của mình vì đau .
Quỷ Nhân thở hồng hộc . Hắn khôngmuốn làm thế, nhưng quả thực hắn không thích tí nào .
-Nếu tôi đã làm phiền… – Nhữ Hài nóinhẹ nhàng – …tôi sẽ để lại chậu nước và băng ở đây . Khi nào xong thì anh nhớđể ra ngoài cửa…
Quỷ Nhân để ý xuống đôi tay của NhữHài, các đầu ngón tay đã sưng lên và đỏ vì lạnh . Nhữ Hài đã đun nước để chohắn . Ánh mắt của Nhữ Hài buồn rầu và ánh mắt ấy như một con dao đang xé tannát cái thứ tính người còn đang tồn tại trong Quỷ Nhân . Đâu phải Quỷ Nhân muốnthế, không phải vậy !
Nhữ Hài cúi đầu :
-Tôi xin phép…
Nhữ Hài định đi ra thì Quỷ Nhân vớitới, nắm tay cô lại :
-Đừng !
Nhữ Hài đỏ mặt, cô gỡ tay Quỷ Nhânra :
-Anh đừng như thế…
Quỷ Nhân nói, miệng hắn ấp úng, chưabao giờ hắn khó nói đến vậy :
-Xin lỗi…tôi, tôi…
-Anh đang cáu giận, tốt nhất là tôinên ra…
Quỷ Nhân lại nắm tay Nhữ Hài chặthơn, hắn nói :
-Tôi…rất đau, mong cô…
Nhữ Hài có giận Quỷ Nhân vì cáchhành xử của hắn thật . Nhưng nghe thấy Quỷ Nhân nói vậy, cô ngồi xuống, nói nhẹ:
-Anh cởi áo ra đi .
Quỷ Nhân cởi áo ra, tuy thế, hắn làmhơi mạnh khiến vết thương làm hắn đau . Nhữ Hài nói :
-Thôi . Để tôi cởi cho .
Nhữ Hài gỡ dần chiếc áo khoác đencủa Quỷ Nhân . Và để lộ ra bên trong một tấm vải trắng dày bao quanh bụng QuỷNhân, tấm vải đặc một màu đỏ ở sườn bên phải .
Nhữ Hài gỡ dần tấm vải ra . Và vếtthương của Quỷ Nhân đã dần xuất hiện, năm vết cắt chằng chịt đan xen vào nhau,hai vết thương đó đã chuyển sang một màu đỏ đậm, ba vết còn lại vẫn chưa lànhhẳn .
Quỷ Nhân nhìn xuống, hắn thấy khuônmặt lấm tấm mồ hôi của Nhữ Hài vì cô đã lo cho hắn .
Một cảm giác khác đang trà
