XtGem Forum catalog
Tôi Là Cửu Vĩ Hồ Ly

Tôi Là Cửu Vĩ Hồ Ly

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326620

Bình chọn: 7.00/10/662 lượt.

h lộn, vừa kiếm kinh nghiệm thực chiến và rèn luyện Phong cước, vừa dẹp bớt nỗi lo cho xã hội, vừa kiếm thêm tiền đen để lo cho chi phí nghiên cứu mua sách vỡ thiết bị.

Sau 1 năm lên thành phố ăn học, về việc học thì ngoài điểm tuyệt đối ra thì tôi cũng có đạt được 1 số nghiên cứu mang tính chất là mới.. đó là ảnh hưởng của sóng điện để thay đổi suy nghĩ của não. Cái này tôi cũng chưa thử nghiệm trên bất cứ sinh vật sống nào, chỉ là lý thuyết dựa trên những nghiên cứu của các nhà khoa học khác thêm vào không gian lý giải có chút giải thích về cảm nhận không gian của não người.

Tất nhiên là những nghiên cứu này tôi chỉ có thể giữ ở trong lòng vì chưa có thực nghiệm mà cho dù có nói ra cũng không ai tin, đơn giản vì tôi mới 19 tuổi.

Còn về giới giang hồ Sài thành 1 năm nay bỗng dưng nổi lên tin đồn 1 tay "đánh người cướp của" Cửu "tóc bạc", về phần chỉ cần là băng nhóm nào đang tụ tập gây rối hoặc vừa gây rối xong hay sắp đi gây rối mà gặp Cửu "tóc bạc" thì kiểu gì cũng bị đánh gục và cướp luôn tiền có trên người, một điều lạ là hắn chỉ lấy tiền, không lấy những vật chất có giá trị, cho dù là vàng bạc hay là gỗ quý đá quý gì đi chăng nữa cũng như nhau.

Một thanh niên với một vẻ bề ngoài đẹp trai, nhưng không vạm vỡ, thế ấy mà lại có sức mạnh khủng khiếp. Mấy thế lực giang hồ lớn thì cũng hơi chú ý, thế lực trung bình thì khá kiên kỵ, còn về thế lực nhỏ như mấy băng nhóm trẻ trâu thì rất là sợ gặp phải tên "cướp" này.

Nhiều lần các thế lực hạng trung truy đuổi Cửu "tóc bạc" nhưng bọn họ chưa một lần nào bắt được, mỗi lần đuổi vào góc hẹp là hắn lại nhảy qua tường hoặc là nhảy lên nóc nhà mà chạy, không có cách nào mà đuổi theo, cho dù có theo được thì tốc độ cũng không bằng.

Đấy là tôi không muốn xung đột quá lớn với bọn chúng, thứ nhất ở dạng 1 và 2 thì tôi đánh cũng không lại, dạng 3 thì không đến lúc bất đắc dĩ tôi sẽ không dùng. Đơn giản là nó có thời gian duy trì quá thấp, lại tạo thương thế lớn cho cơ thể, nhớ lần đó tôi bị tác dụng phụ của trạng thái 3 áp lên gần 1 tháng sức lực bị tiêu tán không khác gì một người bình thường, từ khi có được sức mạnh khác thường tôi trở nên không thích bị như vậy một chút nào cả, cứ cảm giác giống như một người bình thường đột nhiên bị tàn phế vậy.

Mà bao nhiêu tiền cướp được tôi đầu tư mua các máy móc thiết bị để tiện nghiên cứu, cái này cũng tại một phần tôi thích hư danh.

Cuộc sống đại học lại khá biệt lập, trên lớp không giao lưu, về nhà không giao tiếp, tôi đây là tự cô lập mình, không phải là vì tự kỷ mà tôi không muốn mình có mối quan hệ rộng quá thì dễ lộ thân phận giữa tôi và trạng thái 2.

Các nghiên cứu dần như trở nên khá vô dụng cho đến khi có một thằng bạn là otaku gữi tôi bộ phim "Sword Art Online", trong một ngày tôi đã ở cắm mặt trong phòng coi hết mấy phần của bộ phim này, từ đó ý tưởng dâng lên trong đầu tôi.

Phải, đó là một thứ vượt bậc về công nghệ mà hiện nay chưa có, nó cũng là thứ mà tôi đang nghiên cứu, tôi gọi nó là không gian thực tế ảo. Chỉ bắt đầu = cách thay đổi ý thức trong não người, tin tưởng rằng có thời gian và kiến thức tôi có thể tạo ra thiết bị can thiệp vào thực tế.

Lúc này thì ở Sài Gòn, tôi chỉ có một người bạn là con Dung thôi. Lâu lâu vẫn đi chơi với nó, chỉ nó học tập một chút ít. Hằng ngày nó vẫn qua trọ tôi kéo đi chơi, học(đại học của nó ở gần trường tôi luôn, căn bản là cái làng đại học), lâu lâu qua nấu ăn, cảm giác đúng là thật không tệ.

Bù lại thì tôi cứ phải như bảo mẫu của nó vậy, có chuyện buồn là lại phải tâm sự và đi ăn uống giải sầu, có gì khó khăn phải giúp đỡ, nó là con gái nên cứ hay lâu lâu mượn một chút ít mua quần áo (tất nhiên là không trả, tôi cũng chả phiền mà đòi). Cũng may là có tiền "trợ cấp" của bọn giang hồ nên cũng không phải là quá khó khăn hay đắt đỏ.

Được cái giữa năm 2 tôi có tham gia một cái hội thảo, vì năm vừa rồi có thành tích đứng đầu trường(cái này chỉ là về phần học tập thôi, nghiên cứu ngu gì đưa ra cho người ta coi) cũng đạt được vài cái học bổng (nuôi bạn với nuôi cái nghiên cứu hết tiền luôn).

Hôm nay là ngày diễn ra hội thảo, sáng sớm đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần (cái này là từ khi tu luyện đến giờ ít khi ngủ mà nằm lắm) thì con Dung qua rủ đi cùng,mặc dù hội thảo của trường tôi nhưng trường không cấm người khác tham gia, với lại tôi cũng có vài phút lên phát biểu bla bla nên nó đi theo ủng hộ.

Nó có một con xe ga màu đỏ nhìn xinh xinh nhưng mà tôi biết tôi thích đi bộ hơn nên nó để xe ở trọ tôi, đi bộ với tôi cho vui. Thấy mấy hôm nay nó vui vẻ lạ thường, ghé vô một quán phở gọi 2 tô rồi trong lúc chờ tôi hỏi nó:

- Mày có vụ gì mà mấy hôm nay có vẻ hưng phấn thế?

- Vậy mà mày cũng nhận ra luôn hả? hihi.

- Nhìn mặt mày ai mà chả biết, đúng không? - Thực ra là khi tôi tu luyện thuật pháp thì tôi có khả năng là nhìn vào biểu hiện khuôn mặt hay ánh mắt mà có nhìn ra đại khái tậm trạng của người khác.

- Ghê thiệt! Nói đúng luôn, hihi.

- Xùy, tao là ai? Haha, nhìn là chỉ có chuẩn, thích anh nào rồi đúng không? haha. - Đoán bừa phát

- Ặc, sao mày biết hay vậy? Mày the