XtGem Forum catalog
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216562

Bình chọn: 7.5.00/10/1656 lượt.

"1" id="1">Hồi Thứ Bốn Mươi Ba

Giải khốn phò nguy nghe tin dữ

Lòng dạ rối bời đến Tương Dương

Lại nói Kim Thế Di dắt Lệ Thắng Nam chạy về Lương Môn, trên đường tuy có nhiều binh lính đi tuần nhưng chỉ thấy một bóng trắng lướt qua, đừng nói là ngăn cản, cả mặt mũi họ thế nào cũng chẳng nhận ra.

Chạy được một hồi thì chỉ nghe Lệ Thắng Nam thở dốc, Kim Thế Di chậm bước, chợt thấy nàng dựa vào người mình, Kim Thế Di nói: "Muội sao thế?" Lệ Thắng Nam nói: "Không đi được nữa!" Kim Thế Di nhìn kỹ lại chỉ thấy hai má nàng đỏ ửng, ánh mắt đờ đẫn, Kim Thế Di nói: "Muội đã trúng kịch độc, lại phải ác đấu với tên đạo sĩ thối lỗ mũi trâu, có lẽ đã quá mệt. Nhưng chúng ta lại không thể tìm khách sạn để nghỉ ngơi, thậm chí ở trong thành Bắc Kinh cũng gặp phiền phức, chỉ đành ra ngoài thành, tìm một nơi vắng vẻ để trị thương cho muội." Chàng vừa nói vừa ôm vào eo Lệ Thắng Nam, hầu như là bế nàng chạy bộ, Lệ Thắng Nam rất thích, hai mắt chợt sáng trở lại, tinh thần cũng hồi phục được mấy phần, nhưng nàng càng thả lỏng cơ thể, ngoẹo đầu dựa vào vai Kim Thế Di.

Phía trước chợt có một tên võ quan phóng ngựa tới quát: "Ai thế, đứng lại cho ta!" Té ra đây là tên ngự lâm quân được phái đi tuần cửa thành vừa mới quay về, y nhận ra hai người Kim, Lệ, thế rồi thất kinh nói: "Sao, hai người không cùng Tư Không thống lĩnh dự yến sao?" Kim Thế Di nói: "Đúng thế, Tư Không đại nhân sai chúng tôi ra thành, xin cho mượn ngựa." Không đợi tên võ quan ấy nói, chàng đã lập tức điểm hôn huyệt của y.

Kim Thế Di đỡ Lệ Thắng Nam lên lưng ngựa, hai người cỡi con ngựa chạy ra Đông Môn, lúc đó trời cũng vừa mới sáng, cửa thành vẫn chưa mở ra.

Lính giữ thành hỏi họ có lệnh tiễn ra thành không, Kim Thế Di nào rảnh đôi co với bọn chúng, chàng rút phắt thanh Tài vân kiếm chặt gãy thanh chắn cửa thành rồi đánh ngã tên võ quan ấy, phóng ngựa chạy ra thành.

Lệ Thắng Nam hình như càng lúc càng yếu, Kim Thế Di đỡ nàng, bàn tay chạm vào bối tâm của nàng, vừa phóng ngựa vừa thôi cung khóa huyệt cho nàng. Đến khi trời sáng thì họ dã rời thành được hơn hai mươi dặm, thớt ngựa ấy tuy là ngựa khoẻ của Mông Cổ nhưng cũng sùi bọt mép. Kim Thế Di thu chưởng lại hỏi: "Có đỡ hơn chưa?" Lệ Thắng Nam nói: "Đỡ hơn một chút, nhưng muội khát nước lắm." Kim Thế Di nhìn xa, nói: "Lúc này có lẽ họ đã phân thắng thua!" Rồi đột nhiên thở dài.

Lệ Thắng Nam cười nói: "Huynh vì muội mà không đứng lại xem cuộc đấu, muội thật là cảm kích!" Bởi vì nếu Đường Hiểu Lan và Mạnh Thần Thông đại chiến với nhau thì đó quả là một chuyện hiếm có trong võ lâm hàng trăm năm nay, Lệ Thắng Nam hiểu con người Kim Thế Di, nàng lập tức biết tại sao Kim Thế Di thở dài.

Kim Thế Di nghe nàng nói dịu dàng như thế, bao nhiêu nỗi tiếc nuối trong lòng chợt tan biến, cũng cười rằng: "Huynh cũng mong Đường Hiểu Lan giết chết Mạnh Thần Thông!" Lệ Thắng Nam nói: "Không, muội thì mong Mạnh Thần Thông vẫn còn sống!" Kim Thế Di nói: "Có thể chính tay giết chết kẻ thù đương nhiên là thống khoái, nhưng Mạnh Thần Thông là kẻ địch chung của võ lâm, ai cũng muốn sớm ngày trừ y. Muội cũng không cần cố chấp phải báo thù nữa." Lệ Thắng Nam lắc đầu, nói:

"Nếu Mạnh Thần Thông bị người khác giết chết, vậy thì cũng được, nhưng muội lại không muốn Đường Hiểu Lan giết chết y." Kim Thế Di trầm ngâm không nói, đôi bên đều hiểu ý nhau. Kim Thế Di hy vọng Đường Hiểu Lan giết chết Mạnh Thần Thông là muốn Lệ Thắng Nam không còn địch ý đối với Đường Hiểu Lan, nhưng nghe nàng nói như thế, rõ ràng nàng vẫn không quên lời tổ huấn, chỉ vì người khai sáng phái Thiên Sơn có mối giao tình với Trương Tam Phong đại hiệp vào ba trăm năm trước, mà Trương Tam Phong là kẻ thù không đội trời chung với Kiều Bắc Minh, cho nên Lệ Thắng Nam sau khi thành tài phải rửa nhục cho sư môn.

Lệ Thắng Nam nói: "Nếu huynh ngại Đường Hiểu Lan thì đừng nhúng tay vào." Kim Thế Di nói: "Huynh không ngại ai cả, chỉ..." Lệ Thắng Nam cười hỏi: "Chỉ cái gì? Ồ, muội biết ý của huynh rồi, huynh e ngại cháu gái của Đường Hiểu Lan cho đến nay vẫn chưa quên tình, nhưng đáng tiếc nàng đã có ý trung nhân!" Kim Thế Di bực dọc nói: "Muội nói càn gì thế?" Lệ Thắng Nam cười rằng: "Một câu mà đã chọc giận được huynh, được, coi như muội đã nói sai, muội xin lỗi huynh được chưa? Muội đã nói rằng thật ra huynh có ý trung nhân rồi?" Kim Thế Di bị nàng chạm trúng tâm sự, hình bóng của Cốc Chi Hoa lướt qua trong đầu chàng, Lệ Thắng Nam chợt ho mấy tiếng rồi rên rĩ nói: "Muội khát đến khô cổ!" Kim Thế Di cười nói: "Ai bảo muội nói nhiều để khát khô cổ!" tuy là nói như thế nhưng thấy vẻ đau đớn của Lệ Thắng Nam thì không khỏi xót dạ, ngẩng đầu nhìn lên cười rằng: "Phía trước hình như có người ở, chúng ta đến xin một ít nước." Mắt Lệ Thắng Nam không tỏ bằng Kim Thế Di, từ xa chỉ thấy một chấm đen, khi vỗ ngựa chạy đến một dặm thì mới nhìn rõ, té ra bên đường có một quán trà. Kim Thế Di cười nói: "Thật tốt, thật tốt, không cần phải xin người ta." Những quán trà bên đường loại này ở miền bắc đa số là có bán thêm rượu thịt, Kim Thế Di