Đường Hiểu Lan!" Nàng nghiến răng từ từ giở cây ngọc cung lên, bắn mũi tên thứ ra về phía Đường Hiểu Lan! Đường Hiểu Lan vẫn ngồi xếp bằng dưới đất, nghe dây cung bật thì trong lòng đã tuyệt vọng: "Không ngờ Đường Hiểu Lan này lại chết trong tay bởi một kẻ hậu bối trẻ tuổi!" Cũng trong lúc dây cung bật ra, chợt nghe một tiếng quát: "Ngừng tay!"
Ngón tay Lệ Thắng Nam hơi run rẩy nhưng mũi tên cũng đã bật ra! Đột nhiên có một bóng trắng lướt tới phía trước Đường Hiểu Lan khoảng mười bước, phóng vọt người lên, keng một tiếng, mũi tên quay đầu cắm vào tảng băng. người ấy cũng rơi xuống! Rất nhiều người đồng thanh kêu lên: "Kim Thế Di!" Giang Nam huơ chân múa tay gào lên: "Tôi đã biết thế nào Kim đại hiệp cũng đến! Này, Kim đại hiệp, tôi ở đây!"
Lý Tâm Mai vừa lo vừa mừng, nàng muốn chạy tới nắm tay Kim Thế Di nhưng hai chân chẳng nghe lời, trong khoảnh khắc này nàng cũng không biết lòng mình có cảm giác gì, chỉ thàm nhủ: "Y đã trở về y đã đến đây." Té ra món binh khí mà Kim Thế Di dùng để đánh rơi cây ngọc tiễn chính là cây gậy sắt của Độc Long Tôn Giả.Phùng Lâm đã nhặt cây gậy sắt này ở Xà đảo, lâu nay vẫn đặt trong phòng của Lý Tâm Mai. Kim Thế Di rơi xuống rồi bật dậy, đi thẳng về phía Lệ Thắng Nam.
Đó chính là: Sinh tử chỉ một chiêu, ân oán chưa phân giải.
Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 52 sẽ rõ.
Hồi Thứ Năm Mươi Hai
Giai ngẫu chợt trở thành oan ngẫu
Yêu thương bỗng chốc hóa mây trôi !
Lệ Thắng Nam chẳng thèm ngó đến chàng, chỉ lạnh lùng nói với Đường Hiểu Lan: "Đường chưởng môn, đây là nơi của ông, giờ có người đến quấy rối, ông nói thế nào đây? Chúng ta có cần tỉ thí nữa không?" Đường Hiểu Lan thở dài đứng dậy, chưởng môn nói: "Lệ cô nương, tôi thừa nhận võ công của cô hơn tôi, còn tỉ thí gì nữa?" Giọng nói nghe rất thê lương, ai nấy đều buồn cho ông ta.
Lệ Thắng Nam đột nhiên ngửa mặt cả cười, nói: "Đường chưởng môn, ông không thua tôi, ông chỉ thua Kiều tổ sư của tôi, ông có biết không? Tôi là truyền nhân cách thế của Kiều Bắc Minh! Kiều tổ sư, con đã tuân theo di ngôn của người, đánh bại truyền nhân của Trương Đan Phong và Hoặc Thiên Đô, tâm nguyện của người đã được hoàn thành, dưới suối vàng cũng có thể nhắm mắt!" Lúc này mọi người mới biết Lệ Thắng Nam đến đây là tranh tiếng cho sư môn, rửa nỗi nhục cho Kiều Bắc Minh. Kim Thế Di bước đến phía trước nàng, khẽ nói: "Thắng Nam, giờ muội đã được như ý nguyện, trở thành cao thủ đệ nhất võ lâm, muội còn muốn gì nữa? Huynh thấy muội tha được thì cứ tha!" Lệ Thắng Nam cười lạnh, điềm nhiên nói: "Kim Thế Di, ta hỏi ngươi, người muốn gì?" Kim Thế Di nói: "Cốc Chi Hoa chưa từng đắc tội với muội, muội cần gì phải khiến nàng sống giở chết giở?" Lệ Thắng Nam đanh mặt nói: "Nói như thế, ngươi đến đây để xin thuốc có phải không?" Lệ Thắng Nam đã biết mà vẫn hỏi, Kim Thế Di chỉ đành gật đầu: "Vì loại thuốc này, huynh đã tìm muội hai năm nay." Lệ Thắng Nam nói: "Ngươi cần thuốc ư? Được, ngươi và ta cũng tỉ thí ba trận đi thôi!" Kim Thế Di nói: "Sao muội lại nói như thế? Muội không nể mặt Kim Thế Di hôm nay cũng phải nhớ đến Kim Thế Di ngày trước, chả lẽ muội tưởng rằng võ công trùm đời thì hoàn toàn không nhớ đến tình xưa hay sao?" Kim Thế Di không nói còn đỡ, nói thì tựa như châm dầu vào lửa, chợt thấy Lệ Thắng Nam trợn mắt, nỗi oán hận chứa đầy hai mắt, nàng nhìn Kim Thế Di một hồi rồi cười rú lên: "Kim Thế Di ơi Kim Thế Di, té ra cũng có một ngày người cầu xin ta! Ngươi còn mặt mũi nào nhắc chuyện xưa với ta? Hừ, may mà hôm nay võ công của ta hơn ngươi, nếu không chỉ e ngươi sẽ đến đây đánh ta mắng ta chứ không cầu xin ta như thế?" Kim Thế Di tận mắt, kêu lên: "Cô... cô..." chàng chỉ nói được mấy chữ cô chứ chẳng hề nói thêm được chữ nào.
Lệ Thắng Nam cười lạnh nói: "Thế nào? Người đã bảo ân đoạn nghĩa tuyệt với ta, giờ lại bảo ta nhớ đến tình xưa nghĩa cũ gì nữa?" Thật ra bốn chữ "Ân đoạn nghĩa tuyệt" là do chính nàng nói, nhưng Kim Thế Di trong lúc tức giận, Lệ Thắng Nam đổvấy cho chàng, chàng cũng chẳng phản bác. I ịch Thắng Nam lại nói: "Đúng thế,ngươi nhắc lại chuyện xưa, lúc đó đúng là ngươi tốt với ta, ta cũng nhớ lại khoảng thời gian ngày trước, đáng tiếc thời gian không trở lại, Kim Thế Di của giờ đây không giống như Kim Thế Di trước đây." Nàng dùng Thiên độn truyền âm để nói mấy câu đó, mọi người thấy môi nàng mấp máy nhưng cũng chẳng biết nàng nói gì? Kim Thế Di nghe nàng nói chua chát như thế thì nén không được cũng đau lòng, thế rồi cũng dùng Thiên độn truyền âm nói: "Chuyện quá khứ thìcứ để nó trôi qua, dù huynh không tốt với muội, hai chúng ta cũng chẳng thể đi cùng một đường nữa. Mong muội ban cho huynh thuốc giải, suốt đời này huynh cảm kích ân đức của muội?" Lệ Thắng Nam tỉ thí mong ba trận vốn mặt đã chẳng còn sắc máu, lúc này càng trắng bệch, đột nhiên nàng trợn mắt, gằn giọng nói: "Té ra đối với ngươi những viên thuốc giải này quan trọng đến thế sao?" Kim Thế Di biết mình nói lỡ lời, khiến cho nàng nổi cơn ghen, nhưng chàng chưa b