80s toys - Atari. I still have
[Xuyên Không] Xấu Nữ Khuynh Thành

[Xuyên Không] Xấu Nữ Khuynh Thành

Tác giả: Lạc Thiên Y

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 322761

Bình chọn: 8.00/10/276 lượt.

đến điều này ở nữ nhi,"tận tình" giải thích:"Là một trong những kỳ độc của người xưa,ta vô tình có được. Người trúng cổ sẽ lên cơn đau như dao cắt mỗi đêm trăng tròn". Thượng Quan Lâm Vân nhăn mặt nhìn gói màu vàng kia nhưng nghe được công dụng của nó thì không khỏi vui mừng:"Lợi hại vậy sao?". "Đúng thế"-Triệu thị gật đầu-"Ngay cả người khẻo mạnh trúng độc này cũng chưa chắc chịu qua cơn đau được hai ba lần đã là môt con ma ốm như tiện nhân kia. Tin chắc đêm nay nó sẽ chết văn vẹo trong đau đớn giống mẫu thân nó năm xưa". Thượng Quan Lâm Vân nghe đến Bạch di nương lại tròn mắt ngơ ngác:"Bạch di nương năm xưa cũng là mẫu thân hạ độc? Không phải do con tiện nhân kia hại chết?". "Đúng,cứ nghĩ ả sẽ chết kia mang thai,không ngờ ả tiện nhân họ Bạch đó lại để lại trước đó một tiện nhân khác. Thật là ông trời không có mắt mà"-Triệu thị gương mặt bỗng chuyển đỏ,giận dữ gào lên nhưng Thượng Quan Lâm Vân đã không còn tâm tư để ý đến Bạch di nương mà chỉ nghĩa nhìn thấy Trương Lam Nguyệt thống khổ tối nay,nhất thời trong lòng đầy vui vẻ nói:"Mẫu thân đừng nóng. Để tối nay chúng ta đi xem con tiện nhân đó khổ sở mức nào". Triệu nghe vậy,sắc mặt mới dãn ra phần nào.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đêm,trăng đã lên cao,chiếu rọi một mảnh xuống sân trước của Vị Ương Hiên. Trương Lam Nguyệt vừa dùng bữa xong,đang chuẩn bị cùng Huyên Huyên đến Trúc Quan Lâm thì phát hiện những tiếng bước chân khe khẽ,còn có cả tiếng người đang thủ thỉ trước cửa chính. Nàng nhíu mày,theo phản xạ đóng chặt cửa sổ cùng cửa chính lại,Huyên Huyên thấy tiểu thư như vậy cũng lâm vào trầm mặc một hồi rồi nhỏ tiếng hỏi:"Tỷ tỷ,sớm vậy sao?". "Ân,trăng cũng đã sắp lên rồi. Xem ra hôm nay không giúp em luyện kiếm được rồi"-Trương Lam Nguyệt gật đầu nói,Huyên Huyên lại ngại ngùng lắc đầu:"Không đâu,hôm nay là ngày "vui và đáng nhớ" của phu nhân và đại tiểu thư mà,thân là người phụ trợ tỷ tỷ,tỷ tỷ không phiền sao em phiền? Thôi,tỷ nằm xuống đi,em dọn dẹp rồi nhân tiện lấy vài thứ mà tỷ dặn". Huyên Huyên vừa nói vừa đẩy Trương Lam Nguyệt xuống giường,đắp chăn cho nàng xong mới an tâm dọn dẹp. Một lúc sau,Huyên Huyên quay lại cùng một chậu nước,lấy khăn chấm lên trán Trương Lam Nguyệt,còn hắt một chút lên xiêm y của nàng giống như mồ hôi. Trương Lam Nguyệt cứ mặt cho Huyên Huyên làm xong phần của nàng(HH) thì đến lượt mình,nếu nàng(TLN) nhớ không nhầm,vào thời điểm trăng sáng nhất hay nửa đêm,Huyệt Nguyệt Cổ còn sót lại trong cơ thể sẽ bùng phát. Tuy liều lượng không nhiều nhưng thân thể này vẫn rất yếu,khả năng vượt quá sức chịu đựng là không thể tránh khỏi. Nhưng,để làm được đại nghiệp diệt trừ Thượng Quan gia sau này,chút hy sinh hiện tại chẳng là gì hết.

Trăng lên cao,tròn tròn khuất sau mây đen,Huyết Nguyệt độc còn sót lại trong người Trương Lam Nguyệt bùng phát. Nàng loạng choạng bước chân,tay vin vào bàn gỗ,Huyên Huyên vươn tay đỡ nàng,giọng lo lắng:"Tỷ tỷ,người thực sự ổn?". Nàng nhỉ giọng trấn an:"Ta ổn. Em cứ theo lời tay nói". Huyên Huyên gật đầu,để nàng nằm xuống rồi đắp chăn mới yên tâm,"hoảng hốt" la lớn:"Tiểu thư,người sao vậy? Người khó chịu ở đâu?". "Aaa,Huyên Huyên,ta,aaa"-Trương Lam Nguyệt "thống khổ" kêu lên,Huyên Huyên lại tiếp tục:"Tiểu thư,để nô tỳ,nô tỳ đi gọi thái y". Trương Lam Nguyệt lại phát ra những tiếng "thê lương":"Không,em đừng,đừng đi. Ta sợ,em ở lại,với ta".

Liền một đêm,Vị Ương Hiên phát ra những tiếng rên rỉ thê lương không dứt,thi thoảng lại xen vào tiếng nói khản đặc cùng nghẹn ngào,mãi đến khi trăng lặn,bình minh mới dứt. Ngay lập tức,tiếng bước chân dồn dập,nối tiếng nhau ra khỏi Vị Ương Hiên. Huyên Huyên hế cửa,nhìn lũ hạ nhân tranh nhau chạy đi,lại thấy hai nữ nhân y phục thượng hạng đi đầu đám người,liền thở dài nhẹ nhõm,trong lòng dâng lên hai cổ cảm giác khác nhau,thứ nhất là nghĩ họ ngu ngốc,cư nhiên bị lừa,thứ hai là nghĩ họ thật bất nghĩa,lại ra tay hạ độc như vậy. Trương Lam Nguyệt ngồi dậy,vén lên đoạn tóc bù xù ướt đẫm hỏi:"Đi rồi?". Huyên Huyên gật đầu:"Ân". "Hảo,em mang máu chó vẩy lên chăn màn rồi đem đến Thanh Khâu Phục giặt,nhớ nói theo những gì ta dạy,ta hiện giờ cần tắm rửa một chút". "Ân,tỷ tỷ"

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Huyên Huyên đem bộ chăn màn đã vấy đầy máu chó hôm qua tìm về đến Thanh Khâu Phục giặt,vừa bước vào cửa đã thu hút ánh mắt tò mò của bao người. Một phần vì màu máu chó rất tanh nên vừa đi đến cửa mà đã lan ra khắp Thanh Khâu Phục làm chúng nha hoàn mama đều nhăn mặt khó chịu,phần khác vì bọn họ tất thẩy đã được Khương mama nhắc nhở,phải chú ý đến Lam Mặc Huyên xem nàng có mang đồ của Thượng Quan Lam Nguyệt đến đây giặt không,đương nhiên sẽ có thưởng.

Một nha