khách.Cự Giải sợ hãi,vơ vội cái ô đặt bên cửa rồi lần mò vào trong nhà….Phòng khách sáng đèn,chiếc TV mất sóng kêu rè rè,hắt ánh sáng vào thân hình bé nhỏ trong bộ Kimono ướt nhẹp đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô-pha.Con búp bê đã trở về!
Cự Giải không còn cầm nổi ô nữa,cô hoảng sợ bỏ chạy lên phòng đóng cửa thật chặt rồi leo lên giường đắp chăn kín đầu.
“Cộp…cộp…cộp…”-có ai đó đang đi lên cầu thang.
Người đó vừa đi vừa hát…
Là giọng của 1 cô gái……………….
……..Và….bài hát cũng rất quen thuộc………
Bài hát làm cho Cự Giải chợt nhớ lại 1 kỉ niệm năm xưa…
Trường tiểu học Little Stars một ngày mùa xuân đầy nắng……..
Cự Giải và Song Ngư cùng ngồi trên 1 cái xích đu,bên cạnh còn có con búp bê bằng sứ rất xinh.Cả 2 cùng chảy tóc cho con búp bê và hát vu vơ:
“…Búp bê xinh đẹp…Mãi mãi là người bạn của tôi….Cùng khóc,cùng cười,cùng nhau đi đến mọi chân trời…Chẳng bao giờ rời xa nhau…Mãi mãi…”
Sau kí ức tuổi thơ đẹp long lanh đó là hình ảnh cầu thang trường cấp 2 ba năm về trước…
_Cự Giải!-Song Ngư í ới gọi-Đi chơi với mình không?
_Xin lỗi bạn,nhưng mình đã hẹn với người khác!
1 cô bé khác đến nắm tay Cự Giải lôi đi,Giải ngước nhìn Song Ngư 1 chút rồi cũng chạy theo cô bạn đó.Trong tiếng cười ríu rít của họ,Ngư Ngư ngồi thui thủi 1 mình ở cầu thang…
“…Búp bê xinh đẹp…Mãi mãi là người bạn của tôi….Cùng khóc,cùng cười,cùng nhau đi đến mọi chântrời…Chẳng bao giờ rời xa nhau…Mãi mãi…”
Tiếng hát đó đã trở lại,mang theo bao nhiêu kí ức về 1 tình bạn đã chết tự lúc nào.
Tiếng bước chân và bài hát đó mỗi lúc một gần…
“Kẹt”-cánh cửa phòng bật mở…
Song Ngư đã đến.Tóc dài loà xoà phủ 2 bên mặt,nó ẳm con búp bê bằng sứ trên tay và nhìn Cự Giải với đối mắt căm thù.Nó cất cái giọng the thé khó nghe để đánh thức cô bạn đang run cầm cập trên giường:
“Mày là đồ phản bội…Đồ phản bội…”
Cự Giải tung mền ngồi bật dậy.Muốn la mà không la nổi,muốn chạy mà tay chân đã rã rời…
“Chẳng phải mày muốn con búp bê này biến thành người sao?”
Song Ngư thả con búp bê xuống đất.Con Tiểu Ngư đứng dậy và cười khúc khích như tiếng trẻ con.
“Mày biết con búp bê này mơ ước gì không?Nó muốn ở bên mày cho tới khi chứng kiến mày rời khỏi thế gian này…Nó yêu mày như thế…mà mày lại vứt nó đi chẳng khác nào như mày vứt bỏ tao năm xưa…Giờ thì mày và nó sẽ ở bên nhau mãi mãi…”
________o0o________
0 giờ 0 phút 0 giây…
Lại là tin nhắn lúc nửa đêm…
“Mã Mã ơi,mình là kẻ phản bội…Mình phải trả giá,bằng chính linh hồn của mình!”
_Của Cự Giải sao?Cua ơi….không lẽ cậu…-Nhân Mã lo lắng nhìn điện thoại.
Lúc nhà thờ Đức Bà đổ chuông cũng là lúc Nguoibantrongbongtoi gửi thông điệp đến mọi người:
“…Đêm trăng tròn 17 không còn xa lắm đâu!Hãy nhớ rằng là chúng mày sắp chết!..”
Lời nguyền đang ám ảnh ngôi trường này…
________o0o________
lại xôn xao bàn tán.Cảnh sát cho biết,Cự Giải đã chết hôm qua trong phòng riêng,nguyên nhân là 1 vết thương ở cổ làm nạn nhân mất quá nhiều máu.
“Cậu ta chết thật rồi!Y như những gì xảy ra với Song Tử và Bảo Bình…Tin nhắn và cuộc gọi lúc nửa đêm không bao giờ là điềm tốt…không bao giờ…”-Nhân Mã nhìn trân trân vào màn hình điện thoại.
“Quác!Quác!Quác!”-tiếng của mấy con quạ hoà với màu trời xám xịt trên nóc trường trung học Twenty Stars làm không khí trở nên lạnh lẽo,ma quái khác thường…
_Cậu biết không Nhân Mã!-Thiên Yết chạy lại vỗ vai Mã Mã,hình như có tin gì giật gân lắm-Người ta nhìn thấy ở hiện trường con búp bê sứ mặc bộ Kimono dính đầy máu,miệng và cằm của nó cũng loang lỗ máu là máu.Cậu có nghĩ…Cự Giải chết là do…
_Đừng nói bậy!-Nhân Mã vội ngắt lời Thiên Yết-Nếu cậu không muốn làm người tiếp theo!
Con búp bê sau đó được đưa đến viện bảo tàng thành phố.Nhưng không lâu sau,người ta phát hiện nó đã biến mất từ lúc nào.Mọi chuyện tưởng chừng như kết thúc tại đây…Cho đến khi ngôi nhà của gia đình Cự Giải được bán lại cho 1 doanh nhân giàu có…Nhưng rồi người chủ mới cũng biến mất…Sau đó người ta tìm thấy ông ta chết khô trong nhà kho,với 1 vết thương ở cổ…Hàng xóm xung quanh ai cũng sợ ngôi nhà này,họ nói họ nhìn thấy bóng ma 1 đứa trẻ mặc Kimono màu trắng thường hay xuất hiện quanh quất trong nhà!
_Bà ơi,bà sao vậy?-ông lay nhẹ vợ-Bà nó ơi,bà nó…
Từ phía sau,1 bóng người từ từ đi lại…
Nhưng…lại là đi lùi…..Từ trong đám tóc tai loà xoà,rối bù hiện ra 1 gương mặt trắng bệch,kinh tởm với máu tươi đang chảy ra từ khoé miệng…..Người đó…có 1 phần đầu phía sau là Thiên Yết!
Và nó lừ đừ nhìn người đàn ông đang ngồi bên xác vợ…Như con thú dữ đang say mùi máu!
À không,là 1 con quỷ mới đúng!
________o0o________
Đã 3 ngày liền Thiên Yết không đi học…
Nhà trường không tài nào liên lạc được với gia đình Tiểu Yết.Hàng xóm xung quanh cũng thấy nhà họ đóng cửa im lìm suốt mấy ngầy trời…Họ nghĩ cả nhà đã chuyển đến sống ở nơi khác…Nhưng không ai biết họ dọn đi lúc nào…
Mã Mã linh cảm có chuyện chẳng lành….
0 giờ 0 phút 0 giây….
Y! báo có tin nhắn đến:
“…Vẫn chưa tới ngày trăng tròn 17…Hãy cho ta mượn tạm thân xác của mày…”
Đó là những dòng thông điệp của Nguo