n đầu hai cái, lần thứ hai ba cái, cách nhau khoảng chừng năm giây,không cần quá dùng sức, đừng tỏ vẻ thô lỗ vội vàng. Nếu chủ nhân khôngđáp lại, mới có thể tiếp tục gõ cửa. Sau ba lượt vẫn không đáp lại cóthể nhẹ giọng gọi, hoặc là hỏi người hầu. Không thể trực tiếp xông vào.Nhớ kỹ chưa?”
“Đại, đại khái là rồi…..”. Cao Đại Bàn hắc tuyến liềumạng ghi chép vào vở,“Lần đầu tiên…… Hai cái…… Cách, cách vài giây lạigõ….”.
“Vậy cô thử một lần đi”. Giáo sư Brujah ra lệnh.
Cao ĐạiBàn lo lắng nhìn vở, do do dự dự vươn móng vuốt mũm mĩm ra gõ cốc cốchai cái trên cửa, tạm dừng vài giây, lại gõ thêm hai cái nữa……
Trong ngoài lặng im.
Cao Đại Bàn cứng đờ ở tư thế gõ cửa, bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Sau một lúc lâu, trong cửa rốt cuộc cũng truyền đến mệnh lệnh, tựa hồ cònmang theo tiếng thở dài nhè nhẹ:“Không đúng, lại một lần nữa”.
CaoĐại Bàn bối rối nhìn chung quanh, nếu như đang ở trường trung học tốtxấu còn có bàn trên bàn dưới nhắc bài cho cô, hiện tại chỉ có một mìnhcô thì biết làm sao đây ô ô…… Cô nhớ hình như lần thứ hai không phải gõhai lần, hai hay là ba đây? Bạn học Đại Bàn kiên trì gõ một lần nữa, tay hơi đau rồi …… Cửa này cứng quá đi…… Lần này đúng rồi chứ?
“…… Không đúng, làm lại,”.
“T 0 T…..”.
Lật vở sột soạt, Cao Đại Bàn bất an đưa tay lần thứ ba, cốc cốc gõ hai cái, sau đó lại cốc cốc gõ cửa thêm hai cái.
Ngài hộ vệ đứng sau vẫn hòa lẫn bản thân với không khí, khiến người ta không hề phát giác bỗng nhiên vươn tay ra,“Cốc” bổ sung thêm một phát!
Bên trong rốt cuộc cũng truyền đến giọng nói vui mừng của ngài giáo sư:“Chính xác, mời vào”.
Cao Đại Bàn kinh ngạc ngửa đầu nhìn vị cứu tinh, anh ta cúi đầu quăng chocô một ánh mắt khinh bỉ tới cực điểm, vươn tay giật lấy bút của Đại Bàn, viết lên vở:2-5-3, sau đó vẽ cái mũi tên kéo qua bên cạnh, vẽ cái vòng ở cuối mũi tên, viết: Đần độn muốn chết!
Cao Đại Bàn:“…..”.
“……Khivào cửa dùng tay trái cầm lấy nắm đấm cửa nhẹ nhàng đẩy ra, động táckhông thể quá mạnh bạo, chỉ đẩy ra một khoảng đủ cho một người đi qua.Sau khi bước vào cửa lấy chân trái làm trục, nghiêng người khoảng bốnmươi lăm độ, dùng tay phải đóng cửa lại, sau đó quay lại tư thế đứngthẳng. Sau khi chủ nhân mời ngồi mới đi vào trong phòng”. Bên kia cửatiểng dạy bảo cẩn thận tỉ mỉ còn đang tiếp tục ……
Cao Đại Bàn chépkhông kịp rưng rưng giơ vở lên, dùng ánh mắt cầu xin và đống ghi chúngoằn nghèo cố gắng cầu cứu thần hộ vệ vĩ đại — tôi lại không nhớ nổirồi, giúp tôi với ô ô ~~
Trộm cướp cũng là nghề nghiệp rất tự trọng,đâu phải kẻ chuyên lừa đảo gian lận, đương nhiên là không để ý tới cô,xoay người đi tỏ vẻ bàng quan.
“Được rồi, cô làm thử một lần đi”. Tiếng thúc giục từ bên kia cửa truyền đến.
Cao Đại Bàn bất đắc dĩ, cố gắng nhớ lại 45 độ, 45 độ…… Quyết định mặc kệ mấy thứ chết tiệt đó, đi vào trước nói sau!
Trong phòng, Brujah chỉ nhìn thấy cánh cửa khẽ rung hai cái, phát ra haitiếng ken két bé xíu yếu ớt như chuột kêu…… Rồi không thấy động tĩnh gìnữa.
Brujah nhíu mày:“Làm sao vậy?”
Giọng nói áy náy của Cao Đại Bàn từ bên kia truyền đến:“Tôi, tôi đẩy không ra…..”.
Brujah :“…..”.
Thất:“…..”.
Quần chúng vây xem:“…..”.
Đúng rồi. Kỳ thật hầu hết các cửa trong thành của Huyết tộc, Cao Đại Bàn đều đẩy không ra .
Lúc lưu lạc dân gian còn đỡ, bởi vì Lam Huyết tộc sùng bái công nghệ thíchtrang bị mấy thứ cửa tự động cảm ứng linh tinh không tốn sức. Nhưng ở đế đô, giống như tôi từng nói trước kia, để duy trì không khí hoài cổ, hơn phân nửa cửa trong thành là loại cửa truyền thống bự tổ chảng có khắchoa và nạm đá quý. Trước kia khi ở thành của Ventrue, vì chiếu cố choloại người vô dụng như cô, hầu hết cửa đều rộng mở, thế nên ngay cả Cao Đại Bàn cũng quên mất mình vốn là kẻ ăn hại thế nào ……
Brujah sửng sốt tại chỗ, sau đó đứng phắt dậy đi về hướng cửa, vừa duỗi tay về hướng nắm của, cánh cửa đã bật mở……
Ngài hộ vệ áo đen dùng một tay giúp Đại Bàn đẩy cửa ra, lười biếng tựa vàotường, hất đầu về hướng phòng,“Vào đi. Cô đúng là không ngừng giúp tôikhám phá những điều mới mẻ về sự vô dụng…..”.
Cao Tiểu Tiểu bị khinhbỉ ôm vở bĩu môi, buồn bực túm váy rảo bước vào …… Lại lập tức đối diệnvới Brujah đứng ngay đó, sửng sốt một chút, dừng chân lại.
Ngài tướng quân im lặng ngẩng đầu nhìn quý ngài trộm cướp đang tựa lưng vào tường, bước lên một bước, vươn tay kéo Tiểu Tiểu qua, nhẹ nhàng đỡ sau thắtlưng của cô kéo cô đến bên cạnh mình, thản nhiên nói:“Đành vậy, lễ nghivào cửa để hôm sau tiếp tục học cũng được, hôm nay sửa đúng tư thế trước đã”.
“Vâng”. Cao Đại Bàn ngoan ngoãn gật đầu.
Tuy rằng khẩu khícủa ngài tướng quân rất ôn hòa, nhưng không biết vì sao luôn cảm thấyhình như anh ta không được vui cho lắm….. Ngửa đầu quan sát sắc mặtBrujah một chút, Cao Đại Bàn thử thăm dò hỏi:“Ơ, tôi có thể uống miếngnước được không?”
Bước chân Brujah đột ngột dừng lại! Lập tức khẽnhíu mày nói:“Đương nhiên”. Sau đó lập tức ra lệnh cho người hầu mang đồ uống lên.
Cao Đại Bàn cẩn thận cầm ly chậm rãi uống, vụng trộm nhìnsắc mặt của Brujah …… Bực bội rồi sao? Cảm thấy người Địa Cầu mới mộtlát đã cần uống nước đi
