n với rồng trong tiểu thuyết đều là bịa chuyện ……
Đầu rồng lại vùn vụt quật đến, Cao Đại Bàn theo bản năng ôm lấy bụng cuộnthành một cục rúc vào góc tường đấu trường…… Hơi thở của con ác thú thổi quần áo cô bay lên phần phật! Dội thẳng vào nền đất và vách tường, sauđó ùa vào trong thân thể cô! Nhưng mà không phát sinh va chạm thật sự……
Cao Đại Bàn kinh ngạc mở một con mắt, phát hiện hóa ra đầu rồng quá lớn, mà cô lại quá nhỏ, khi cuộn mình trong góc, sàn đấu và vách tường hìnhthành một góc chết! Khiến cho con rồng dù cố gắng thế nào, cũng khôngthể tiến vào……
Cao Đại Bàn vừa muốn thở phào, lại đột nhiên bị một thứ gì đó ẩm ướt dinh dính lôi ra khỏi góc tường!
Nguy rồi! Quên mất đối phương có thể dùng đầu lưỡi !
Cao Đại Bàn ôm bụng ngã lăn ra ngoài, đầu gối khuỷu tay bị đập xuống đấtđau thấu xương đồng thời cũng không có cách nào dùng góc tường trốntránh nữa, chỉ có thể giãy dụa chạy trối chết giữa mấy ngón chân và đầucủa concác thú……
Lúc này ở đầu kia, cô gái Severse hôn mê đã dần dần hồi tỉnh……
Cao Đại Bàn đang chật vật trốn tránh vội vàng gào to về hướng cô gái da xanh:“Hấp dẫn sự chú ý của nó!”
Tiếng la vang lên lấn át tiếng hô hào phấn khởi của người xem……
“Thu hút sự chú ý của nó! Làm cho nó cúi thấp đầu xuống! Tôi có biện pháp xử lý nó!” Cô chỉ có thể liều mạng kêu hết lần này đến lần khác, sau đótiếng kêu lại mất hút trong tiếng la hét ồn ã……
Thể lực Cao Đại Bàncũng đã tiêu hao gần hết, từ khi mang thai tới nay cô rất ít khi vậnđộng kịch liệt, tuy rằng hiện tại bụng cũng chưa đến nỗi quá lớn, nhưngôm bụng lăn qua lăn lại trên mặt đất như vậy đã là cực hạn, nếu đốiphương còn không nghe thấy, hai ba phút sau cô sẽ hoàn toàn bất động,sau đó bị rồng đạp tới chết……
Tự dưng chết dưới chân loại sinh vậtkhông có trí khôn này, đúng là uất nghẹn mà. Nếu Ventrue có ở đây, hoặccho cô một khẩu tên lửa, hiện tại cô sẽ không phải lăn lộn trên đất màđang đạp trên xác rồng, nghiên cứu thực đơn tối nay……
Đàn ông và vũkhí, quả nhiên là trang bị giết người diệt khẩu mà người đi du lịch nênchuẩn bị…… Nếu tay không đối mặt với thú, còn không biết ai là thực đơncủa ai.
Quả nhiên bắt đồ ăn và nấu đồ ăn là hai cảnh giới khác nhau xa lắc.
Nói cho cùng, phụ nữ vẫn là phái yếu……
Đồng chí Cao Đại Bàn vào giây phút sinh tử lại thất thần, còn chưa suy nghĩxong đồ án biện chứng về vấn đề bữa tối, đã bị tiếng hô hào ủng hộ củakhán giả bừng tỉnh!
Bên kia, cô gái Severse tưởng chừng đã hấp hốilại đột nhiên nhảy lên, trong khoảnh khắc con rồng cúi đầu xuống liềnlấy dao cắm sâu vào hốc mắt nó! Con rồng kêu lên thảm thiết! Hất văng cô gái ra, giống như động vật bị gai đâm, đưa cái chân trước ngắn tũn lênquơ quào, rên rĩ cọ sát lung tung trên mặt đất, ý đồ hất con dao kiara……
Nhìm chằm chằm vào tròng mắt bên kia đang lộ ra đầy sơ hở củacon rồng, Cao Đại Bàn không có thời gian nghĩ nhiều, đột nhiên chống tay đứng dậy, hung hăng xông đến!
Bạn học Cao Đại Bàn cảm thấy đây làgiây phút cô nhanh nhẹn nhất kể từ sau kỳ thi tốt nghiệp thể dục cấphai! Cô liều mạng duỗi dài tay ra, dùng hết sức lực ấn thiết bị tinh xảo kia vào trong mắt con quái thú! Kỳ thật sàn đấu quá hỗn loạn, Cao ĐạiBàn căn bản không thấy rõ mình đã ấn máy điều khiển vào đâu, nhưng maymắn làm sao, cánh tay duỗi dài của cô vừa vặn đưa tới mắt, nơi mềm mạinhất trên người con rồng, nếu là chỗ khác, có lớp da đầy vảy cứng kiachống đỡ, với sức lực của Cao Đại Bàn e rằng không ấn vào nổi……
Ông trời lại thương tình cứu vớt con người cuối cùng.
Con rồng bị thương ngửa đầu lên thét dài! Cực kỳ phẫn nộ hung hãn táp về phía Cao Đại Bàn!
“Không được nhúc nhích –!!”
Tiếng thét the thé của cô gái loài người xuyên qua không khí truyền lệnh đếnmáy điều khiển trong đồng tử con rồng! Thân thể khổng lồ của nó lập tứckhựng lại giống như bị ấn nút tắt!
Chuyển biến xảy ra bất thình lình như vậy làm cho cả đấu trường im lặng như tờ……
“Lui về phía sau!” Cao Đại Bàn ôm bụng ho khan, phủi phủi bụi đất trênngười,“Tiếp tục lui về phía sau! Khụ khụ…… Nằm úp sấp xuống! Nằm yên đókhông được nhúc nhích!”
Con quái thú nức nở từng bước một lui về phía sau, một mực thối lui đến nơi chi định mới chậm rãi thả lỏng bốn chângục đầu xuống, nằm úp sấp nằm bất động ……
Cả đấu trường ồ lên kinh ngạc……
Bình luận viên căng cổ họng điên cuồng hô lên “Không thể tin nổi!”“Kỳtích!”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Xin mời xem băng quay chậm trênmàn hình lớn…..”.“Sinh vật nhỏ nhắn hình người này rốt cuộc đã dùng cáigì tấn công con rồng?!”
Tiếng tranh luận kịch liệt và tiếng vỗ tay như thủy triều ập đến……
Cao Đại Bàn chỉ lo ôm bụng thấp giọng nguyền rủa:“Té đau quá…… Khốn kiếp!Nếu xảy thai, bà đây sẽ đem mày ra làm Mãn Hán toàn tịch*!”
(Mãn HánToàn Tịch, hay Tiệc triều đinh Hán Thanh, là một trong những đợt tiệclớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa. Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán. Đợt tiệc này đãđược tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc.)
Đồng chí Đại Bàn run lẩybẩy trượt xuống, thở ra một hơi dài, cô thề lần này nếu có thể sống sótnhất định phải