o Đại Bàn bị những lời này dọa tới mức ngất xỉu!
“Đừng, đừng đùa chứ! Bây giờ? Ở đây? Dưới loại tình huống này?! Tuyệt đối, tuyệt đối không được...... A --!!”
Cơn đau kịch liệt thứ hai mạnh mẽ ùa tới! Dường như còn khủng khiếp hơn cảlần đầu tiên! Móng tay Cao Đại Bàn bấm mạnh xuống sàn nhà bằng kim loại! Dùng sức giống như muốn để lại dấu vết trên mặt sàn......
Saucơn đau thứ ba, Cao Đại Bàn bắt đầu sợ hãi. Bởi vì cô phát hiện, mỗi lần bụng co bóp cô đều nghĩ trên thế giới này không còn nỗi đau nào kinhkhủng hơn, nhưng mà đến lần tiếp theo, cô sẽ phát hiện mình đã sairồi......
Đây chỉ là màn dạo đầu khi tử cung co bóp thôi, mức độđau đớn chỉ là trò trẻ con so với sự giãn nỡ và xé rách khi sinh sảnthật sự. Làm sao cô có thể chịu nổi?!
Đồng chí Đại Bàn đau đến đổ mồ hôi lạnh thậm chí sinh ra ý niệm lùi bước “Không muốn sinh ”......
Lại là một cơn đau nhức mãnh liệt ùa đến, Cao Đại Bàn ứa nước mắt, tiếngkêu thảm thiết cũng bắt đầu tăng thêm nội dung mới. Ví dụ như :“ Ventrue đáng ghét! Lúc cần đến anh thì anh chết dấp chết dúi đâu rồi?!” Hoặc là “Ô ô ô anh là người cha tồi nhất thế giới !” Hoặc là “Vì sao em phảisinh con một mình ở đây chứ, em sinh xong không cho anh ẵm đâu! Đángghét.....”.
Những lúc như thế này mà phải vượt qua một mình thì thật thê thảm.
Brujah vươn tay giữ lấy bàn tay đang níu chặt lấy sàn nhà của cô,“Em làm vậysẽ bị thương đấy. Nắm tay tôi đi, nếu muốn siết cứ dùng sức siết”.
“Tôi không cần!” Bỏ tay Brujah ra, Cao Đại Bàn tiếp tục ôm bụng khóc nức nở, nước mắt chảy theo khóe mắt rơi tí tách trên mặt đất, cô cắn môi lầmbầm chửi:“Ô ô......đồ ngốc.....”. Lúc này sao anh không ở bên cạnhem...... tại sao ở cạnh em lại là người đàn ông khác......"
Brujah bị hất ra cũng không nói gì, chỉ yên lặng kéo tay Cao Đại Bàn lần nữa, siết chặt trong tay mình.
Cô trợn mắt trừng anh ta, thở phì phò dồn dập, sau đó nương theo cơn đaudữ dội đang ùa tới, dùng móng tay bấm thật sâu vào lòng bàn tayBrujah.....
Anh ta dường như không có cảm giác, vẫn ngồi bất động như cũ, chỉ kiên quyết nghiêng đầu sang một bên không nhìn cô.
“Anh làm sao vậy...... xoay đầu lại đi.....” Giữa những cơn đau, cô cắn răng bật ra vài tiếng.
“Tiếng thở dốc của em khiến tôi phấn khởi”. Mặt Brujah vẫn thản nhiên không hề xấu hổ,“Nếu tiếp tục nhìn em, có thể tôi lại nhào tới”.
Cao Đại Bàn thật sự muốn trợn mắt há hốc mồm:“Anh, anh là súc sinh sao?!”
Brujah nhắm mắt nói:“Chứ em muốn tôi làm sao bây giờ? Mùi máu, hô hấp, thậmchí cả sự tồn tại của em đều không ngừng dụ dỗ người từng hưởng qua vịmáu đó. Tư vị này chỉ cần một lần sẽ khắc cốt ghi tâm! Yết hầu khô cạnđến chết, tôi muốn liếm em, muốn cắn em, muốn tiến vào thân thể của em,muốn nuốt em vào bụng! Ý niệm này mỗi ngày đều điên cuồng xoay chuyểntrong đầu...... Nếu tôi thật sự là súc sinh thì tốt quá bởi vì súc sinhthì không cần nhẫn nại.....”.
Cao Đại Bàn nhìn răng nanh bên môi anh ta, dùng sức đến cơ hồ muốn cắn nát môi mình, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng đau xót......
“Gặp phải tôi, các người đúng là xui xẻo”.
Hương vị không gì sánh kịp, có lẽ ngay từ đầu không được hưởng thì có lẽ sẽ hạnh phúc hơn.
Brujah trầm mặc không nói, anh ta cần tập trung tinh thần kiền nén bản thân.
Cao Đại Bàn cũng không nói nữa, cô cần tập trung tinh thần đối phó với cơn đau.
Sau khi dần dần thích ứng với sự đau đớn, Cao Đại Bàn phát hiện, Brujah quả thật là một người đàn ông không biết an ủi.
Nếu lúc này, người ngồi đây là Ventrue, ít nhất anh ta sẽ ôm cô thật chặt,nhẹ giọng dỗ dành, hôn lên nước mắt của cô, lừa cô rằng sẽ hết đau nhanh thôi.
Mà Brujah rõ ràng là một kẻ không quen làm những việc này, chỉ biết im lặng ngồi cạnh cô, sau đó giữa những cơn đau sẽ đưa tay sờsờ đầu cô...... Hình như muốn trấn an cổ vũ cô, lại giống như là đangxới tung tóc Đại Bàn.
Nhưng bàn tay nắm chặt của hai người, dù thế nào cũng không buông ra.
Chỉ có chiếc nhẫn của hai người, sau mỗi lần thống khổ nắm chặt sẽ lưu lại những vết mờ trên bàn tay nhau......
Ngoài lớp màn phòng hộ là bầu trời sao mênh mông vô tận, rõ ràng như có thểtrực tiếp rơi xuống đỉnh đầu hai người. Một ngôi sao băng vụt qua, gầngũi tựa pháo hoa bùng nổ trước mắt, chói mắt, sáng lạng, lướt qua chỉtrong giây lát...... Quang cảnh như vậy khiến Cao Đại Bàn nhớ đến lầncùng Ventrue chen chúc trong phòng chứa đồ nhỏ hẹp, bên ngoài là trămvạn truy binh và vũ trụ lúc sáng lúc tối, bên trong là anh và cô hônnhau nồng nhiệt, tình nguyện bỏ mạng nơi chân trời góc bể......
“Brujah , Brujah .....”. Cô nhẹ giọng gọi anh ta.
“Ừ”. Anh ta cúi đầu trả lời.
“Tôi nghĩ, có lẽ tôi thật sự thích Ventrue “.
Brujah hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh như băng,“Em muốn nói gì?”
Cao Đại Bàn nằm ngửa trên mặt đất, nhìn bầu trời trên đỉnh đầu thì thào:“Kỳ thật trước kia, tôi luôn nghĩ có lẽ trong tiềm thức mình chỉ muốn tìmmột người dựa dẫm ở thế giới xa lạ này, cho nên mới đón nhận Ventrue. Có lẽ tình yêu cũng không sâu sắc, có lẽ cũng không phải không thể đónnhận người khác. Có khi tôi cũng cho rằng, sao tôi lại ép mình đến hoàncảnh quẫn bách như vậy, sao lạ
