đầu nhìn cáo lửa đang ngửa cái bụng tròn ngủ mê man, không khỏi nghĩđến lúc dùng máu của nó giải độc cho cô ấy, đã gần như biến nó thành một con cáo mỏng như tờ giấy. Sau này giao cho Nhất chăm chút thật lâu, mới hồi phục trở lại.
Lúc ấy Ventrue ném cáo lửa chỉ còn da bọc xương cho anh, nói, "Cậu mang nó đi đi, tôi sẽ tìm lý do giải thích với cô ấy. Nếu không cô ấy biết Tiểu Chi vì giải độc cho mình mà suýt chếtthì nhất định sẽ không chịu nổi."
Anh cầm Tiểu Chi chỉ còn bộ da đứng nguyên tại chỗ thật lâu. . . . . .
Ngay cả mấy tiểu tiết trong phương diện tình cảm này cũng phải để ý đến sao? Thì ra là nuôi động vật nhỏ cũng không dễ chút nào.
Anh làm không được, nói cho cùng, anh chỉ là một mãnh thú thô lỗ mà thôi.
"Tiểu Thất, anh vẫn còn đang ngủ sao? Thiệt là, chỉ cần phơi nắng là lười biếng, cứ như là sư tử vừa ăn no ấy?"
Một thân thể nhỏ nhắn mềm mại nhảy lên, ôm cổ, kéo anh lăn ra đất làm nũng. . . . . .
Từ một góc độ nào đó, đây cũng là một con động vật nhỏ."Nhanh lên chút đi, giờ học của em sắp trễ rồi, anh không phải là hộ vệ của em à? Nghe nóinăm đó anh chiếu cố mẹ rất tích cực, tại sao đến phiên em lại lười biếng như vậy? Anh xem thường em sao? !"
Hai cái móng vuốt của động vật nhỏ ấn trên lồng ngực của anh, lông tơ toàn thân cũng dựng lên vì nổi đóa. . . . . .
Đây là một con động vật nhỏ nóng nảy.
"Hôm nay em muốn đi sớm một chút." Dường như động vật nhỏ nghĩ tới kế hoạchkhác, nhảy xuống khỏi người anh, ánh mắt xinh đẹp giảo hoạt nheo lại,"Cái tên khốn Holand kia, ngày hôm qua lại dám thừa dịp thầy giáo khôngchú ý hôn em, hôm nay em muốn cho cậu ta đẹp mặt! Nhanh một chút đi!Theo em đi đào bẫy nào!"
Ừ. . . . . . Mặc dù cũng là động vật nhỏ nhưng không biết cô bé này ăn cỏ hay ăn thịt đây?
Lời nhắn: Mau mau đả thông tư tưởng đi, con mèo đần này. Người ta chạy mất bay giờ. . . . . . Cain Ruidi Crocy, Lam Huyết tộc, tốt nghiệp khóa 5944 tại học viện College đế đô.
Trước mắt đang buồn bã vì chuyện tìm việc.
Trong trường học, Cain được xem như một nam sinh tư chất bình bình, điều nàykhiến anh chẳng có bao nhiêu sức cạnh tranh trong cuộc chiến tìm việclàm. Nhưng ngoài dự kiến của mọi người, Cain luôn nhận được rất nhiều cơ hội phỏng vấn! Việc này nhờ phúc của hai nhân tố∶
Thứ nhất, làtên của anh. Từ khi Tân Huyết tộc xuất hiện, cuốn sách [ Lý giải mới vềkinh Thánh '> của tiến sĩ Lanka làm thay đổi quan niệm về nguồn gốc rađời của Huyết tộc, quan điểm này từ giới học giả nhanh chóng lưu truyềntrong dư luận rồi phổ biến khắp toàn cầu! Rất nhiều Huyết tộc mới sinhđược đặc tên là “Cain”“Adam”“Eve” để tưởng nhớ về tổ tiên của Huyết tộc. Các trưởng phòng nhân sự lội trong mớ lý lịch vô tình nhìn thấy cái tên này, thường sẽ nhầm lẫn tưởng anh ta thuộc thế hệ Tân Huyết tộc vĩ đại, sau đó ưu tiên giữ lại hồ sơ cá nhân.
Mà nhân tố có lợi thứ hailà diện mạo của anh ta. Bạn học Cain có mái tóc đen, khung xương khôngcao lớn cho lắm. Tuy rằng đồng tử màu xám thẫm, nhưng đứng ở những nơiánh sang yếu vẫn thường xuyên bị người ta nhận nhầm là Tân Huyết tộc tóc đen mắt đen, hình thể thon nhỏ. Tân Huyết tộc dung hợp ưu điểm của conngười và Huyết tộc, tình cảm rất tinh tế, tư duy càng nhanh nhẹn, khảnăng thích ứng và năng lực học tập mạnh mẽ, bọn họ vừa xuất hiện trongxã hội đã được các công ty lớn ưu ái, là đối tượng ưu tiên hàng đầu củacác trưởng phòng nhân sự. Đồng chí Cain có ngoại hình giống Tân Huyếttộc luôn được giữ lại sau vòng chọn lọc hồ sơ, may mắn nhận được cơ hộiphỏng vấn.
Nhưng mà giống thì cũng chỉ là giống thôi.
Nên sau khi phỏng vấn chính thức, bình thường bạn học Cain luôn buồn bã thất bại đi về.
Mà hôm nay, khi anh ta đang buồn bực, trên đường trở về nhà, lại bất ngờgặp gỡ một người trong một tình huống cũng bất ngờ không kém.
Đólà cô gái nhỏ nhắn, bị một đám đàn ông Huyết tộc cao lớn cường tráng bao vây trong một con ngõ u ám bên đường, tình thế thoạt nhìn cực kỳ khôngổn.
Cain ngừng chân trước đầu ngõ, do dự trong chốc lát.
Không phải ai cũng làm được loại chuyện như anh hùng cứu người đẹp, trừ giandiệt ác, nhất là người bình thường như anh ta. Cho nên sau một hồi cânnhắc, đồng chí Cain định vờ như không thấy. Nhấc chân bỏ đi......
“Đừng mà!”
Một giọng nữ còn mang âm sắc non nớt trẻ con từ trong ngõ nhỏ truyền ra, Cain lại hạ cái chân vừa mới nâng lên xuống.
Ai, mặc kệ, chết thì chết thôi! Anh ta nghĩ.
Vì thế anh ta từ từ nhắm hai mắt lại vọt vào trong ngõ nhỏ, hất người đànông cao lớn đang chắn trước người cô bé ra, duỗi hai tay bảo vệ ngườiphía sau, cất cao giọng lớn tiếng nói ∶“Các người mau đi đi! Tôi đã báocảnh sát rồi đó!”
Bởi vì khẩn trương, giọng nói của anh ta hơi run run, nhưng vẫn đầy khí thế.
Người đứng trước mặt và sau lưng anh ta chứng kiến hành vi anh dũng này đều đồng thời yên lặng một chút.
Sau đó người đàn ông cao lớn cầm đầu kia lộ ra biểu tình mất kiên nhẫn,vươn cánh tay cuồn cuộn cơ bắp về hướng Cain,“Khốn kiếp! Cậu làm cáigì.....”.
Bản năng của bạn học Cain lập tức nói cho anh ta biết,anh ta không phải đối thủ của đối phương. Bản năng bảo vệ mình của Huy