môi với tướng quân Brujah !”
Ventrue:“……”
Cao Đại Bàn:“Không bằng lần sau ngài thử……”
Mọi người tan rã:“Xin cô đó, câm miệng lại đi!!”
…………………………
Hậu quả thê thảm của việc hôn môi là, đức ngài thân vương đằng đằng sát khí không bao giờ dừng lại nghỉ ngơi nữa.
Đừng nói nghỉ ngơi, ngay cả toàn thành đầu tiên đến lúc hừng đông theo kếhoạch cũng bị bỏ qua! Dưới ánh mắt lạnh như băng của chỉ huy, các bạnđội viên bị giận chó đánh mèo chỉ có thể thay trang phục phòng hộ banngày tiếp tục đi…… Sau khi bôn ba liên tục mấy chục giờ đồng hồ, bạn học Đại Bàn tiều tụy tứ chi xụi lơ nằm bẹp trên lưng con rồng màu mè, nghengười đẹp đang mặc đồ phòng hộ bên cạnh oán giận……
“Ngài ấy nóingài ấy đói bụng ……” Cao Đại Bàn hoang mang nhíu mày,“Lanka, vì sao ngài Ventrue lại đói? Huyết tộc các người không phải mười ngày nửa thángkhông ăn cơm cũng chẳng sao à?”
“Ở bên cạnh cô, ngài ấy muốnkhông đói bụng cũng khó.” Lanka điều chỉnh bao tay phòng hộ, lắc đầu thở dài,“Tôi thấy, cô hất tóc này, lộ cổ này, liếm môi này, bất cứ hànhđộng nào cũng rõ ràng là đang dụ dỗ…..”
“Nhưng mà, tóc ẩm ướtdính vào trên cổ thật sự rất khó chịu……” Đại Bàn buồn bực nhìn trang sức trên cổ tay,“Nói cho cùng cũng là pháp bảo cô làm cho tôi không tốt,không phải mang cái vòng này sẽ không có mùi thơm mê người nữa sao? Kếtquả là vẫn vô dụng đấy thôi……”
Lanka, lạnh lùng nhìn xuống,“Cô đang nghi ngờ thành quả nghiên cứu của tôi sao?”
Đại Bàn, hoảng sợ lắc đầu,“Không…… Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”
Lanka:“Hừ, chuyện này căn bản không liên quan đến cái vòng! Thân vương Ventrue làtrường hợp đặc biệt, ngài ấy từng nhấm nháp máu của cô, hương vị kia đãkhắc sâu vào thân thể ngài ấy, cũng trở thành phản xạ có điều kiện dùkhông ngửi được mùi. Nói đơn giản chính là:‘Nhìn thấy cô=‘Nước bọt tựđộng chảy ra.”
Cao Đại Bàn buồn bã:“…… Vậy ngài ấy không có thể ăn thứ gì khác, khắc chế một chút sao?”
Lanka nhìn cô trong chốc lát, xoay người lười biếng nằm úp sấp trên lưngrồng,“Có nói cô cũng không hiểu được đâu. Vị giác của con người và Huyết tộc có phản ứng hoàn toàn khác nhau. Huyết tộc là động vật trí nhớ, sau khi hưởng qua hương vị cực phẩm như máu của cô, ăn những thứ khác, chỉgiống như ăn sáp. Ngẫm lại mà xem, dù ăn cái gì cũng không thể giảm bớtcảm giác khao khát này, chỉ có dòng máu tươi ẩm ướt mang theo loại hương vị đặc biệt kia, mới có thể lấp đầy nỗi khát vọng! Nói cách khác, vềvấn để vị giác, cô là món ăn không thể thay thế được!”
Đại Bàn:“= = Tôi nên cảm thấy vinh hạnh sao?”
Lanka:“Không, cô nên cảm thấy khủng bố. Chỉ có người có được cô mới nên cảm thấy vinh hạnh. Đối với những người khác mà nói, cô rất kinh khủng. Nói thật, mặc dù khi ở bên cạnh cô tôi thỉnh thoảng cũng nhịn không được muốn cắn cônếm thử hương vị đó, nhưng về phương diện khác mà nói, tôi lại vô cùngmay mắn vì mình chưa từng thưởng thức máu của cô. Nếu không, về sau tôibiết đi đâu mà tìm ‘Con người cuối cùng trong vũ trụ ’ để an ủi trí nhớvị giác kia đây? Chỉ vui sướng một lần, lại phải dùng sự bất mãn cả đờiđể đổi, như vậy rất bi thảm ……”
Cao Đại Bàn sửng sốt trong chốclát. Khi nghe Lanka nói đến đây, trong đầu cô đột nhiên hiện ra một sựthật, hình tượng “bi thảm như thế”. Người kia, nếu cô nhớ không lầm,dường như, cũng từng thưởng thức máu của cô…… Ai……
…………………………
Lại một tòa thành xẹt qua phía dưới đội rồng bay, đức ngài thân vương vẫnkhông hề có ý hạ cánh như cũ, mọi người chỉ có thể kiên trì tiếp tụcbay.
Kỳ thật liên tục phi hành đối với Huyết tộc đã được huấnluyện nghiêm khắc mà nói, cũng không phải là gánh nặng. Nhưng đối vớiđội rồng bay quen được chiều chuộng chỉ bay những khoảng cách ngắn mànói, thì có phần chịu không nổi. Cũng may lần này hơn phân nửa đám rồngmà đội ngũ sử dụng là của quân đội, có vẻ nhẫn nại, cho dù mỏi mệt cũngvẫn nhẫn nại, thống nhất nghe theo khẩu lệnh.
Vấn đề là, con rồng mới mua của người nào đó, thì không giống những con rồng khác.
Lo lắng đến vấn đề hình thể, Ventrue mua cho Đại Bàn một con rồng vị thành niên. Tốc độ mau, phi hành ổn định, ngoại hình bắt mắt. Nhưng mà, conrồng nhỏ xinh đẹp quen được nuông chiều này, có hai khuyết điểm trímạng: So sánh với rồng quân dụng trưởng thành, con rồng này không chỉthiếu kinh nghiệm mà tính cách cũng rất tệ……
Bay liên tục khôngngừng lại đã làm cho bạn rồng tức giận đầy bụng, khi một tòa thành nữatượng trưng cho “Nghỉ chân đồ ăn” xẹt qua dưới chân, hy vọng chan chứa lại thành thất vọng, sự bực bội tích tụ đến cực điểm, rốt cuộc bạn “màu mè” của chúng ta, bùng nổ rồi!
Nó phẫn nộ thét dài một tiếng, sau đó, bất mãn lộn vòng……
Kỳ thật động tác lộn nhào này không đáng vào đâu, giống như trẻ con làmnũng lăn lộn trên mặt đất. Vấn đề là, bé “ màu mè” thiếu kinh nghiệm chở người, đã quên trên lưng mình, còn chở một kẻ vô dụng……
Vì thế, sau khi quay cuồng khó chịu làm nũng một cái……
Tiếp theo là tiếng thét thê thảm ……
“A a a ——–!!!”[ Tôi muốn đánh câu này lâu rồi......'>
Kẻ xui xẻo Cao Đại Bàn, trước khi mất mặt từ trên không trung ngã xuống, kỳ thật đã cố gắng tự cứu lấy mình.
Cô định bắt lấy ga