vẫn cưa lầm thầm: "Nếu như cô muốn nhờ tôi chuyện gì thì tôi sẵn sàng, nhưng cô phải nói cho tôi hiểu để có kế hoạch hẳn hoi chứ cứ vậy hoài làm sao tôi biết cái gì mà giúp cô được..."
Liêm chờ không lâu... "Đức Liêm!... Anh ra ngoài này đi!..." Một giọng nói nhẹ như gió nhưng nghe nghèn nghẹn phát ra bên tai Liêm, nah giật mình nhìn quanh nhà. Không có ai! Liêm đứng lên lửng thửng bước ra sân... thấp thoáng bên chậu hoa quế, một bóng trắng in lìm đứng chờ anh! Liêm điềm tĩnh đến đứng dựa chiếc bàn mà anh và Lân vừa uống cà phê hôm qua nhìn chằm chằm vào cái bóng ở cách xa nhà anh chừng khoảng 3 thước. "Chào cô! Cô muốn gửi gấm cái gì hì đến đây cho tôi biết đi!" Liêm không nói ra lời mà chỉ nghĩ như thế trong bụng...
Dường như bóng ma đọc được ý nghĩ của Liêm nên từ từ đến cạnh anh... Vẫn với hình dáng một ma nữ cụt đầu máu me ướt áo, và... khi đến gần cách Liêm chừng nửa thước bóng ma dừng lại rồi từ từ nâng cái đâu lên lắp vào cần cổ. Chiếc đầu lắc lư vài cái rồi đứng im trên cổ nhưng... có một khoảng cách trống không chừng vài centimet giữa đầu và thân khiến cho hình dạng cô gái trông trội nghiệp quá! Liêm cảm thấy bất nhẫ, anh rùng mình lắc đầu xua đi những cảm xúc rồi bình tĩnh nhìn thẳng vào bóng ma hỏi nhỏ:
- Thật sự thì cô đã bị người ta hại phải không? Là ai, tôi có biết họ không?
Cuộc đối thoại diễn ra nhẹ nhàn như những lời thì thầm mà nếu có một người nào quanh đây, họ cũng không nghe và cũng chỉ thấy một mình Liêm đứng dựa chiếc bàn ngó mông ra ngoài dường như đang suy tư...
- Đúng là em đã bị người ta giết, cướp hết vòng vàng nữ trang và chiếc xe tay ga đời mới của em...
- Nhưng họ là ai? Tên gì?
- Là Tiến và Thông, anh trai của Khải, bạn anh.
- Vì Khải mà cô chọn tôi để giải oan cho cô phải không?
- Dạ, đúng vậy. Chỉ có anh giúp em thì mới có thể siêu thoát được. Gia đình em vẫn chưa biết chuyện này vì em đến đây đi làm có một mình.
- Thôi được. Cô biết rõ là tối sẵn sàng giúp cô nên mới ở lại đây. Cô nói rõ tên tuổi, cơ quan của cô, những điều cô nhờ tôi và những nơi tôi cần đến. Tôi sẽ lên kế hoạch giúp cô...
Đúng là một nhà báo có khác! Liêm ghi nhận những điều cô gái yeu cầu và những chi tiết xoay quanh vụ giết người. Đêm đó trước khi chua tay Liêm, bóng ma nhìn anh với đôi mắt thật buồn và hau dòng lệ tự nhien trào tuôn, rồi cô lại đưa hai tay lên bê cái đầu xuống ôm trước ngực trước khi mất hút vào bóng đêm...! Từ lúc cố gắng đưa cái đầu mình lên chiếc cổ chỗ thịt xương cùng với máu me đã khô đọng, bóng ma nói chuyện với Liêm mà dường như âm thanh phát ra từ đâu trong khe hở của cái cổ chứ đôi môi cô không hề nhúc nhích!...
Liêm đứng tần ngần nhìn vào khoảng không nơi bóng ma vừa thoát đi một lúc lâu mới chầm chậm quay bước vào nhà, trong lòng nặng nề vì nỗi xót xa cho người con gái hiền lành. "Phô trương tiền của vàng bạc quả là một việc làm dại dột!" Liêm thở dài khi nghĩ đến điều đó, anh cảm thấy chán chường cho lòng dạ độc ác của người đời. Anh khóa cửa quay vào tự pha cho mình một tách cà phê rồi cứ thế chong ngọn đèn bàn, vừa nhâm nhi cà phê vừa lên kế hoạch hành động y như một kịch bản trong phim hình sự, rồi yên chí lên giường ngủ một giấc đến sáng.
Buổi sáng tỉnh dậy, Liêm cảm thấy hài lòng vì những ngày nghỉ phép của anh không vô ích. Ăn sáng xong anh ngoắc xe ôm đến thẳng cơ quan của Liễu, rồi đến chỗ mấy chiến sĩ công an làm việc xong cũng hết buổi sáng. LIêm tự đãi mình một tô phở thay thế bữa cơm trưa rồi điềm tĩnh gọi cửa nhà Khải.
Bóng Ma Đêm Rằm Phần 7
Hôm nay là đầu tuần mà như có ai xúi giục, tự nhiên Thông lười biếng không muốn đi làm. Nghĩ đến công việc lao động bưng bê gạch đá Thông thấy ngán tận cổ, vì thế anh cứ nằm ườn ra giường ngủ nướng đến trưa trời trưa trật mới chịu dậy. Bà Hai Thà thấy vậy tưởng con bị bệnh nên ráng bước ra đầu ngõ mua về cho Thông mọt tô hủ tíu "Ăn đi rồi uống thuốc nghe con" Bà dặn thằng con như vậy, nhưng anh ra có đau bệnh gì đâu mà phải uông thuốc chứ! Thế là Thoong tự nhiên làm láng hết tô hủ tíu rồi rót hết chỗ cà phê còn lại trong bình mà mẹ pha sẵn lúc nãy, cứ thế Thông ngồi nhâm nhi cho đến khi Khải về.
Cơm nước xong vì có hẹn ên Khải xin nghỉ buổi chiều. Thông lười quá nên cũng chẳng tơ hào gì đến chuyện đi làm, nhưng tự nhiên anh lại thấy thèm rượu mà trong túi thì không còn đồng xu ten nào. Thông đành "dụ" Khải:
- Ê Khải! Chiều nay có đi làm không? Đi nhậu với tao một chút nghen?
Khải hơi bực nên sẵng giọng:
- Chieuf nay em nghỉ nhưng có hẹn rồi.
Thông đành nuốt nước bọt suy tính cách khác...
Giờ phán xét
Đến hẹn như đã gọi điện. Liêm tìm tới nhà Khải. Không nói cũng biết Khải mừng như thế nào khi gặp lại bạn đồng nghiệp. Ông hai Thà bấy giờ đã khỏe nhiều. Tội nghiệp, hai ông bà chỉ biết vui trong lòng khi thấy có bạn đồng nghiệp từ Sài GÒn về thăm đứa con trai hiếu thảo của mình:
- Chao ơi! Con về thăm hai bác và thằng Khải là quí hóa lắm rồi, bày đặt quà cáp làm gì hả con?
Liêm cảm thấy xót xa:
- Dạ, mong hai bác nhận chút lòng thành của con. Đac lâu không cò
