The Soda Pop
Lời Nguyền

Lời Nguyền

Tác giả: eviluriko

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 322970

Bình chọn: 7.5.00/10/297 lượt.

ỡ lở. Người ba danh nghĩa không bao giờ quan tâm đến hắn. Ông ngoại thấy nhục nhã vì đứa con gái hư hỏng càng ghét bỏ hắn. Mẹ và hắn bị ngoại giam lỏng ở ngôi nhà này. Đến năm hắn sáu tuổi, ngoại không muốn cháu mình cũng hư hỏng như con gái nên đã bắt hắn sống và học tập ở thành phố. Mỗi năm hắn chỉ được gặp mẹ hai lần. Mỗi lần cũng chỉ vài ngày. Mọi chuyện kéo dài cho đến năm hắn mười ba tuổi. Trong suốt thời gian đó, mẹ hắn vì quá đau khổ do lìa xa con, do sống cô độc đã mắc bệnh rối loạn tinh thần. Bệnh của bà ngày càng nặng và đã qua đời trong một đêm mưa. Không có hắn bên cạnh. Đám tang mẹ diễn ra âm thầm vì trong mắt mọi người bà đã chết từ rất lâu. Trước đó hai năm, ba hắn đã rước mẹ kế và Huyền Sa về”

Hắn kể xong, ánh mắt xa xăm nhìn khoảng không bên ngoài ngôi nhà. Cô nhẹ nhàng vòng tay ôm chặt hắn, để hắn tựa đầu vào lòng mình. Những ngón tay cô vô thức luồn vào mái tóc nâu mềm, vuốt nhẹ từng sợi mảnh mai. Cô đã từng sợ hãi và căm ghét hắn. Đó chính là nỗi sợ hãi và căm ghét bản thân. Cô sợ phải nhìn thẳng vào đôi mắt chứa đầy cảm xúc trầm uất, cô độc và bi ai như mình. Đối mặt với bản thân không dễ dàng, vượt qua chính mình lại càng khó khăn. Hắn đã sống như thế bao nhiêu năm. Sự chịu đựng quả không đơn giản. Cô còn có ba, có nội, có gã, có mẹ… dù đã từng xảy ra những việc đau thương, nhưng người thân luôn qua tâm, chăm sóc cô. Dù có bị cả thế giới xa lánh, cô vẫn được họ thấu hiểu. Cô hạnh phúc hơn hắn rất nhiều. Cô ước gì vòng tay mình có thể xóa đi những vết sẹo đã khắc sâu trong tâm hồn hắn, xóa đi những nỗi đau mà hắn đã chịu.

Hai người ngồi như thế rất lâu, không một tiếng nói nào cất lên như sợ phá hỏng sự bình yên, trầm mặc của không gian. Tâm hồn hắn tĩnh lặng tuyệt đối khi có cô bên cạnh. Hắn muốn nằm trong vòng tay cô, trong hơi ấm của cô, muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi. Nhờ cô, hắn đã biết thế nào là yêu và được yêu sau bao nhiêu năm đắm mình trong những tình cảm tiêu cực của tâm trí, sự xốc nổi của hành động. Hắn đã từng trãi qua cảm giác mất đi người duy nhất yêu thương mình và người mình yêu thương nhất. Hắn không muốn phải trãi qua lần nữa. Hắn không muốn vụt mất cô như đã vụt mất mẹ. Hắn đã không đủ khả năng để bảo vệ mẹ. Hắn đã bất lực nhìn mẹ bị người khác hành hạ đến chết. Và giờ đây, hắn không muốn điều đó lập lại với cô. Hai người phụ nữ trong cuộc đời hắn. Hai người phụ nữ mà hắn yêu thương bằng cả trái tim, cả mạng sống. Hắn sẽ không để quá khứ lặp lại. Bất cứ giá nào. Hắn bất ngờ kéo cô đứng dậy. Hai người đặt chân vào căn phòng rộng nhất. Hắn mở tủ lấy bộ quần áo màu tím đưa cho cô. Hắn mỉm cười.

-Em mặc thử xem. Đây là áo cưới theo truyền thống Khmer mà mẹ tự may nhưng mẹ chưa mặc lần nào vì mẹ chỉ muốn mặc khi ở cạnh người mình yêu. Bà cố của anh đã dạy cho mẹ. Bà cố là người Khmer.

-Em phải mặc như thế nào?

-Anh cũng không biết.

Cả hai phì cười. Hắn lên tiếng gọi dì Sáu, người được thuê để trong nom ngôi nhà ra giúp. Bà có gương mặt hiền lành, phúc hậu. Tính tình rất thân thiện, dễ mến. Cô vừa khoác lên mình bộ áo cưới bà đã buộc miệng khen. Nó thật sự rất vừa vặn với cô. Màu sắc cũng trang nhã và thanh tao với những hoa văn thổ cẩm truyền thống viền quanh thân áo, thân váy được kết hợp hài hòa. Những đường chỉ kim tuyến lấp lánh thêu dọc theo mép vải không tạo sự sặc sỡ thái quá mà quý phái và kiêu sa, đặc biệt là trên tấm vải vắt chéo qua vai. Cô đứng trước mặt hắn và mỉm cười. Hắn ngắm cô thật lâu rồi ngạc nhiên nói.

-Em giống mẹ hồi còn trẻ lắm.

-Thật sao?

Hắn không trả lời, kéo cô đến trước gương. Hình ảnh mái tóc cô buông dài, làn da trắng mịn hợp với màu tím đến kỳ lạ hiện ra trong gương. Tà váy chấm gót tôn lên nét uyển chuyển, thướt tha. Chiếc áo hở vai có tấm vải quấn chéo trước ngực từ phải qua trái lại tạo sự quyến rũ ma mị. Hắn để cô tự ngắm, đi lấy ảnh của mẹ. Cả hai cùng cười khi cô nhìn tấm ảnh. Hắn chợt ôm lấy cô thật chặt. Cô cũng vòng tay qua cổ hắn. Một nụ hôn kéo dài và bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại. Cô bắt máy, nghe giọng nói rất trầm của người gọi mà đứng lặng.

/Chú đã về tới nhà rồi/

-Sao chú nói là mai mới tới?

/Thu xếp được công việc nên về sớm thôi. Cũng mong sớm được gặp cháu rễ/

Cô im lặng nghe tiếng thở sâu ở đầu bên kia. Cô nhìn hắn rồi nói với gã.

-Ngày mai, con sẽ nhờ người qua nhà đón chú để gặp mặt gia đình bên đó.

/Chú sẽ chờ/

Cô cúp máy, dựa đầu vào ngực hắn. Một vòng tay ấm áp bọc lấy cô. Không ai nói tiếng nào khi những cảm giác bất an dâng lên trong tâm trí. Gã luôn đi liền với tai họa. Những tấm ảnh gã và cô trên bến Ninh Kiều mà hắn có nhờ Huyền Sa là một ví dụ. Nếu gã cứ âm thầm xuất ngoại, đừng tìm cô nói lời tạm biệt đã chẳng gây hiểu lầm. Hắn không hề muốn gã về nước nhưng ông ngoại hắn đã chấp nhận hôn lễ và nhất quyết gặp bên nội của cô. Chẳng hiểu tại sao. Hắn vốn chẳng quan tâm nhưng cô lại đồng ý. Cô không muốn hắn tạo quá nhiều khoảng cách và rạn nứt với gia đình đã cưu mang, nuôi lớn hắn. Cô nói “một giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã”

Cô chủ động nắm chặt tay hắn