c đói rét, hoặc bị người thân, bạn bè cười chê, hoặc bị chủ nợđòi, hoặc bị người khác bắt nạt… Có bao nhiêu cái cần phải lo lắng, suynghĩ, cách nghĩ ngắn nhất của người đần độn, phong hàn, vất vả, mệt nhọc và bệnh tật là tìm đến cái chết cũng là điều hợp tình hợp lý!”
Vậy ở đoạn trước thuật lại sự việc tại các trường thi như vậy, khi nói vềma quỷ thì không thể không nhắc đến quỷ chính thức ở trường thi, nó cótên gọi là “khoa trường quỷ”. Những con ma đó đều là do “phong hàn laotụy” hoặc các thí sinh tự tìm con đường ngắn nhất để giải thoát cho mình là chết ở trường thi. Trong Vô thường và Nữ điều của Lỗ Tấn có hai lầnnhắc đến điều này: “Trong phòng tối ở sau đại điện của miếu Thành Hoànghoặc miếu Đông Nhạc, ở nơi đã biểu diễn kịch Mục Liên, “khoa trườngquỷ”, “điêu tử quỷ”[18'>, “yêm tử quỷ”[19'> và “diệt tử quỷ”[20'> xếp cùngvới nhau, có thể xem như là những hồn ma vô tội. Dân chúng là nhữngngười hiền lương, trong mắt họ, những người thuộc tầng lớp thấp kém củaxã hội mà cố gắng vượt lên số phận nhưng lại chết ở trường thi, thì đềuđáng được cảm thông. Tuy có những người sau khi vượt lên số phận, đốivới bản thân cũng chẳng được lợi ích gì, nhưng có một vài việc làm chongười ta lo lắng, những hồn ma của điêu tử, yêm tử, diệt tử, trành tửđều cần tìm người thế thân cho mình, “khoa trường quỷ” cùng nhóm với bọn họ, có phải cũng cần đến trường thi để tìm người thế thân? Nếu đúng như vậy, những phiền phức có thể còn lớn hơn rất nhiều