nay nhiều việc quá rồi! Em về nghỉ ngơi đi. Anh đưa em về!” Hắn bá đạo đứng dậy, đứng bên cạnh Quyên Tử.
Tử Tình tròn mắt, trời ơi! Chuyện này nếu nói cho bố mẹ biết thì vận mệnh
của Quyên Tử còn thê thảm hơn! Không! Không thể nói là thảm, mà lão nhân gia sẽ quá đáng hơn cả đại ca, trực tiếp trói cô lại bắt sinh cháu cho
họ ý chứ!
Quyên Tử vừa nhìn thấy Tử Hiên đứng cạnh mình thì hoảng hốt vội kéo tay Tử Tình lại, ánh mắt hoảng loạn nhìn Lãnh Tử Hiên nói: “Em… bọn em còn có vài chuyện cần nói.”
“Được rồi, sau này sẽ nói sau!” Tử Hiên chau mày, trừng mắt nhìn tay hai cô gái, bàn tay to duỗi ra
tách chúng rời khỏi nhau. Sau đó hắn ôm Quyên Tử lên, đi ra ngoài cửa
trong tiếng kêu ngỡ ngàng của cô.
“Tử Tình, có cần anh tiện đường đưa về không?” Tử Hiên không để ý đến Quyên Tử đang giãy dụa, ôm lấy cô hỏi Tử Tình.
“À, được thôi, em cũng phải về nhà xuất bản đây.” Tử Tình không yên tâm, vội đi theo.
Trời ơi! Đại ca… bá đạo quá!
Hôm nay là thứ sáu, là ngày làm việc cuối cùng của Tử Tình trong tuần này.
Thế nhưng cô cứ ngồi ngây ngốc ra không biết đã bao lâu rồi! Kỳ thực
cũng không thể trách cô được, hành động của đại ca làm cô thực sự vô
cùng chấn động!
Chẳng lẽ Quyên Tử thật là sắp thành chị dâu của cô rồi sao? Không phải cô
không muốn đại ca lấy Quyên Tử, mà là vì hành động của đại ca cực kỳ quỷ dị!
Cô cũng không phải là không hiểu đại ca! Thái độ của đại ca đối với phụ
nữ, không chỉ những người trong gia đình biết, mà đến bạn bè xung quanh, thậm chí những người quen biết anh đều biết đến trình độ chán ghét phụ
nữ của anh.
Thậm chí còn có lời đồn thổi rằng anh bị đồng tính! Nhưng anh không phải bị
đồng tính. Cô biết, bởi vì cô từng nghe chị Ngô – chiêu đãi viên kể
rằng, đại ca cũng đi tìm đàn bà, nhưng anh lại có cái tật, là bịt mắt
người ta, còn không cho người ta hôn anh nữa!
Chẳng lẽ Quyên Tử đã thay đổi được anh?
Cô còn nhớ rõ đêm qua chat trên QQ, Quyên Tử nói rằng, đại ca không coi
Quyên Tử như một người phụ nữ, mà chỉ biến cô thành trách nhiệm của anh
thôi! Bởi vì lần đầu tiên của cô ấy đã bị anh cướp đoạt, anh liền biến
thành hộ hoa sứ giả cho cô. Đại ca vì một nữ nhân lên giường với mình
một lần mà đổi tính hay sao?
Aizzz! Đại ca thật là… không làm thì thôi, đã làm thì kinh người luôn!
“Tử Dạ! Tử Dạ?”
“Ah!” Tử Tình bị một gương mặt phóng đại làm giật thót, toát mồ hôi: “Á, Hoa Bá, anh sao lại không gõ cửa thế?”
“Chủ biên đại nhân của tôi! Tôi đã gõ một tiếng đồng hồ rồi ạ!” Hoa Bá lại ngồi ghé lên bàn.
“Hừ! Khoa trương quá! Tìm em có việc gì cần phân phó vậy?” Tử Tình lườm anh một cái.
Hoa Bá cười nói: “Anh đến là để chúc mừng em đã xử lý thành công vụ Mộng Thi! Trưa nay mời em ăn cơm, sao, hãnh diện không?”
Tử Tình cười cười thoái thác: “Anh quá khen rồi! Em chẳng qua chỉ là mèo mù vớ cá rán mà thôi!” Tử Tình xua xua tay, cô không cảm thấy chuyện này có gì vẻ vang cả! Nếu không phải do trùng hợp như vậy, thì sao cô có thể tìm được Mộng Thi
nhanh thế chứ?
Hoa Bá huýt sáo, khen ngợi: “Ha, còn khiêm tốn nữa chứ! Tử Dạ, anh lấy thân phận giám đốc toà soạn mời
em ăn trưa, em không phải là sẽ không thèm nể mặt anh chứ?”
“Được rồi được rồi! Anh nhiều tiền không biết tiêu vào đâu cho hết, em còn khách khí với anh làm gì!” Tử Tình nói xong đứng lên, cầm lấy túi xách, cười hì hì nhìn Hoa Bá.
Hoa Bá lập tức nhảy xuống, điệu bộ vui mừng.
Hai người cùng đi đến nhà hàng Mễ Kỳ. Tử Tình đứng ở cửa cười giễu, thật là trùng hợp quá! Hôm qua cô chọn chỗ này, hôm nay Hoa Bá cũng chọn chỗ
này, thật đúng là rất có duyên mà!
“Sao vậy? Có gì không đúng à?” Hoa Bá là một người đàn ông cực kỳ tinh tế, mỗi một động tác, mỗi một biểu hiện của Tử Tình anh đều có thể phát hiện ra.
“Ồ, không sao đâu, mau vào đi thôi! Ông anh Ruột của em kêu réo từ nãy rồi!” Tử Tình khoa trương thúc giục.
Hoa Quả chu đáo tỉ mỉ gọi hai suất cơm trưa, còn gọi cho cô cả khoai tây chiên nữa. Tử Tình có cảm giác rất được chăm sóc.
“Ăn cái này trước đi em, để anh cắt thịt bò cho!” Hoa Bá cẩn thận lấy miếng thịt bò của Tử Tình, chu đáo cắt ra thành
từng miếng nhỏ, nhưng lại khiến cho Tử Tình có chút mất tự nhiên.
Cô liếc mắt quan sát xung quanh, hai người cô nam quả nữ ngồi dưới ánh đèn mờ tối trong tiệm café bài trí yên tĩnh, âm nhạc du dương, mà trước mặt lại là một soái ca cực kỳ hấp dẫn, không khí rất… ái muội!!!
“Không cần đâu, để em tự cắt được rồi!” Tử Tình hoảng hốt giành lấy phần thịt bò của mình, vội vàng dùng dao
cắt, vì vội mà làm nước sốt bắn tung toé vào áo sơ mi mình đang mặc. Vết bẩn nổi bật lên trên màu áo trắng tinh!
Trời ơi! Thật là ngốc quá đi! Tử Tình tự rủa thầm trong lòng.
Hoa Bá vội lấy khăn ướt đến, khom người xuống lau cho cô.
Vì vị trí kia quá mẫn cảm, Tử Tình vội lấy tay ngăn Hoa Bá lại, quên mất
mình đang cầm dao ăn trên tay, hoảng hốt làm dao cứa lên cánh tay Hoa
Bá.
“Ai ui!” Tử Tình kêu lên. Trời ạ! Cô ngu ngốc hết chỗ nói!
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi anh! Hoa Bá, anh không sao chứ?” Tử Tình giơ hai tay lên cao, không biết nên làm gì tiếp theo!
Hoa Bá lắc lắc đầu,
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập