í
chất thanh lịch, vừa nhìn đã biết là người có học thức. Còn người nữ mặc một chiếc áo sơ mi đỏ, bên dưới là chân váy để lộ ra cặp đùi thon dài,
nhìn từ đây trông hết sức quyến rũ. Trên cổ tùy ý phối hợp một chiếc
khăn quàng cổ càng làm nổi bật hơn vẻ xinh đẹp dịu dàng. Khuôn mặt nhìn
nghiêng thấy lộ ra má lúm đồng tiền ngọt ngào, xem ra là cười rất vui
vẻ! Cô gái này không phải ai khác, chính là người bọn họ vừa mới gặp
mặt, Lãnh Tử Tình, người vợ Lôi Tuấn Vũ mới kết hôn chưa đầy hai ngày!
“Tử Tình?” Lôi Tuấn Vũ không kìm nổi bật thốt ra. Làm thế nào cô lại xuất hiện ở
đây? Người đang ngồi đối diện kia là ai? Bọn họ đang nói chuyện gì?!
Lòng tự tôn của đàn ông khiến anh có chút không thoải mái! Mới kết hôn
có hai ngày, chẳng phải là cô không nên quá vội vàng như vậy chứ?! Có
phải là cũng nên suy nghĩ đến mặt mũi của anh một chút hay không?! Ít
nhất bọn họ cũng đã có thỏa thuận về những trường hợp ở nơi công cộng
rồi mà!
Cổ Dương đột nhiên cười trêu chọc: “Chậc chậc, Vũ! Đã bảo cậu đừng có đắc ý sớm quá mà! Cậu xem, chỉ sợ là vợ cậu càng hưởng thụ tình trạng hôn nhân này thôi!”
Được! Rất khá! Một cô gái bình thường như vậy cũng dám đối đầu với Lôi Tuấn
Vũ, có khí phách! Cổ Dương không khỏi đối với diễn biến tiếp theo của
cuộc hôn nhân này đặc biệt “xem trọng”!
Lôi Tuấn Vũ chớp mắt nhìn cảnh dưới lầu, mạnh miệng nói: “Hai người chúng tôi đã có giao ước, không can thiệp vào chuyện cá nhân và đời sống riêng tư của nhau.”
“A! Chẳng trách, bà chị dâu lại táo bạo như vậy, vừa mới kết hôn ngày thứ hai đã…” Cổ Dương cố ý ngồi bên thêm mắm thêm muối, anh cũng không tin Lôi Tuấn
Vũ có thể ngồi yên được! Nói gì thì hiện tại hai người cũng là vợ chồng
hợp pháp!
“Được rồi! Cổ, cậu đang cố tình phải không? Không phải người phụ nữ của tôi,
tôi không muốn lãng phí thời gian và năng lượng. Cậu nên bớt nói mà tập
trung vào việc ăn đi!” Lôi Tuấn Vũ múc một bát canh, uống vài ngụm
hết sạch. Trong lòng thầm nghĩ: Cô nàng chết tiệt! Ngoài mặt ra vẻ thanh thuần lắm, nhưng thực ra là cũng không chịu cô đơn!
“Được rồi! Cổ, cậu đang cố tình phải không? Không phải người phụ nữ của tôi,
tôi không muốn lãng phí thời gian và năng lượng. Cậu nên bớt nói mà tập
trung vào việc ăn đi!” Lôi Tuấn Vũ múc một bát canh, uống vài ngụm
hết sạch. Trong lòng thầm nghĩ: Cô nàng chết tiệt! Ngoài mặt ra vẻ thanh thuần lắm, nhưng thực ra là cũng không chịu cô đơn! Anh nhớ rõ lúc
trước bọn họ có từng trao đổi qua, cô đã nói là hiện tại mình không có
đối tượng trong lòng nào, nên chắc chắn sẽ không gây chuyện xấu gì cho
anh. Mà anh cũng thừa nhận là mình không thể một ngày không có phụ nữ
bên cạnh, nhưng gần như cứ mỗi ba tháng sẽ đổi một người! Tuy vậy, chỉ
cần cô phối hợp tốt, người trong nhà và giới truyền thông tuyệt nhiên sẽ không phát hiện ra những người phụ nữ của anh. Vậy mà hiện tại, cô có
thể giải thích thế nào đây?!
Cổ Dương lại một lần nữa nhìn xuống đánh giá… Người đàn ông xuất sắc này
tuyệt đối không phải là cha hay anh trai của cô ấy. Anh nhướn mi cười
nói: “Ha ha, Vũ! Đúng là chỉ có cậu! Cậu không sợ có phóng viên chộp được à? Rồi cha mẹ cậu sẽ nắm được cái đuôi nhỏ của cậu đấy!”
Lôi Tuấn Vũ phẩy tay, bộ dáng thản nhiên, không chút sợ hãi. Cho dù có chụp được thì đối tượng bị nhắm đến cũng không phải là anh, mà xem cha mẹ
anh thích cô con dâu này như vậy, làm sao có khả năng họ lại truy cứu
một chuyện chẳng có gì chứ?! Đúng thế, không phải chỉ là cùng nhau ăn
một bữa cơm thôi sao, có gì đáng phải lo lắng đâu! Cổ có phải là quá
nhạy cảm hay không? Mà anh chỉ biết Lãnh Tử Tình là một cô nàng không có tham vọng gì, cả ngày nhàn rỗi rong chơi, mua sắm trên mạng, cuộc sống
chỉ có một loại, là điển hình của những cô tiểu thư nhà giàu! Về phần
người đàn ông đang cùng ngồi nói chuyện với cô kia là ai, Lôi Tuấn Vũ
căn bản là không đoán ra. Ha ha, nhưng mà liên quan gì đến anh?! Có lẽ
bọn họ chỉ là quen biết, tình cờ gặp ở đây nên sau đó cùng nhau ăn bữa
cơm thôi mà.
Cổ Dương nhìn bộ dáng Lôi Tuấn Vũ chán ghét nhưng vẫn ra vẻ không sao cả,
liếc xuống lầu dưới, dứt khoát đứng lên, giọng mỉa mai nói: “Cậu
không muốn lãng phí thì không lãng phí đi! Nhưng tôi thì không thể không qua chào hỏi bà chị dâu một chút được! Trùng hợp như vậy, chỉ chưa tới
một giờ đồng hồ đã lại gặp mặt, quả thực đúng là có duyên mà!” Nói xong, không nhìn cánh tay đưa ra có ý ngăn lại của Lôi Tuấn Vũ, anh sải bước đi xuống lầu.
Lãnh Tử Tình không nghĩ tới đường đường giám đốc nhà xuất bản Hoa Bá hóa ra
lại là một nam thanh niên trẻ tuổi, đầy hứa hẹn như vậy. Đối với danh
tiếng của giám đốc Hoa Bá, năm năm trước cô đã từng được nghe. Đó là một cây bút trên mạng rất nổi tiếng trong giới xuất bản, trang web từ trước đến giờ đều rất thu hút! Cô vẫn luôn cho rằng giám đốc của Hoa Bá là
một vị nữ sĩ, hôm nay gặp mặt mới khiến cô thực sự bất ngờ.
“Giám đốc Hoa, rất cảm ơn anh đã coi trọng tôi!” Lãnh Tử Tình lịch sự mỉm cười. Từ khi bắt đầu gặp đến giờ, thái độ của
Hoa Bá đối với Lãnh Tử Tình đều là đánh giá cao! Cô cảm thấy