h Tử Tình tựa hồ càng thêm ngây thơ trong sáng hơn so với trước đây. Hắn không
thể làm hỏng bầu không khí hoà hợp không dễ gì có được này.
Nếu đột nhiên làm cô sợ hãi sẽ làm cô nhớ tới những việc không nên nhớ lại. Như vậy thì chỉ sợ quả đắng mà hắn phải nhận sẽ càng đắng hơn so với
hiện tại, hắn nói gì cô cũng tin.
Lấy tay vuốt mái tóc đang loà xoà trước trán, Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lần thứ
ba cầm lấy tờ tạp chí kia lên, đang định lật xem thì Lãnh Tử Tình bên
cạnh đột nhiên lại kéo tay hắn một lần nữa…
Lấy tay vuốt mái tóc đang loà xoà trước trán, Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lần thứ
ba cầm lấy tờ tạp chí kia lên, đang định lật xem thì Lãnh Tử Tình bên
cạnh đột nhiên lại kéo tay hắn một lần nữa…
Cô thậm chí còn giật lấy tờ tạp chí, nhét trở lại vào túi đựng phía trước mặt.
Trợn mắt lên nhìn bàn tay mảnh khảnh tinh tế kia, Lôi Tuấn Vũ nghi hoặc nhìn về Lãnh Tử Tình bên cạnh, hiện tại cô đang dụ dỗ hắn sao? Chẳng lẽ cô
không biết hiện giờ hắn đang kìm chế bản thân, vất vả biết bao nhiêu ư?
Bàn tay nhỏ bé mê người chết tiệt kia của cô mềm mại đến thế nào, rốt
cuộc cô có biết hay không? Năm lần bảy lượt lôi kéo cánh tay hắn, chẳng
lẽ cô không biết trên cánh tay hắn có bao nhiêu tế bào nhạy cảm, đủ để
châm hết các ngòi lửa đang tập trung trên người hắn hay sao?
“À, cái này, thật xin lỗi, quấy rầy anh rồi… em còn có… một câu hỏi cuối cùng!” Lãnh Tử Tình ngượng ngập cười nói, bộ dáng xấu hổ và nịnh nọt lấy lòng
của cô làm cho Lôi Tuấn Vũ càng thêm xúc động trào dâng.
Áp chế lại trái tim đang bức bối kia, Lôi Tuấn Vũ chờ đợi cái miệng nhỏ nhắn của cô mở ra đóng lại.
“À… cái kia… cái kia… chúng ta…” Lãnh Tử Tình đảo tròn mắt, nhưng không dám nhìn thẳng vào Lôi Tuấn Vũ.
“Cái gì?” Hắn cố gắng nhẫn nại hỏi cô.
“Cái gì… chúng ta… chúng ta… có hay không…?” Trời ạ! Rốt cuộc nói ra miệng thế nào bây giờ? Cô muốn hỏi giữa bọn họ
đã xảy ra chuyện vợ chồng hay chưa. Vốn là định nhắm mắt nói bừa, nhưng
lời ra đến cửa miệng rồi lại vẫn là không dám nói ra. Xem ra cô nhát gan hơn mình tưởng rất nhiều.
“Em rốt cuộc muốn hỏi cái gì?” Lôi Tuấn Vũ quả thực sắp hỏng mất rồi! Cô ấy ấp a ấp úng là đang tra
tấn hắn sao? Nhìn dáng vẻ lúc thì cắn cắn môi, lúc thì cau mày, Lôi Tuấn Vũ đáy lòng bắt đầu cuộn lên từng đợt sóng.
“Chúng ta… có hay không… cái kia.. Chính là cái kia á!” Lãnh Tử Tình lấy tay ôm lấy mặt, thật sự không dám nhìn Lôi Tuấn Vũ.
Mặt cô đã sớm nóng bỏng rồi! Hai người đã đi đăng ký kết hôn, có phải đã ở cùng nhau hay không? Bọn họ đã là vợ chồng hơn 20 ngày rồi, có ngủ
cùng giường không, có làm… Trời ơi! Cô thật sự cực kỳ cực kỳ để ý!
Mồ hôi trên trán Lôi Tuấn Vũ chảy ròng ròng, từng giọt như hạt đậu! Phía
bụng dưới hình như lại xảy ra biến hoá không nên xảy ra! Chết tiệt! Cô…
Không! Là nó! Đáng chết!
Lĩnh hội được ý tứ của Lãnh Tử Tình, nhìn khuôn mặt đỏ lựng của cô, dục hoả
trong lòng Lôi Tuấn Vũ lập tức bốc cháy bừng bừng! Hắn cơ hồ nhìn được
xuyên qua quần áo cô, nhìn thấy da thịt trơn bóng của cô, nhìn thấy thân thể lung linh đầy thú vị của cô! Chết tiệt! Giờ hắn giống như là một
con sói đói muốn lập tức nuốt chửng chú cừu nhỏ vào trong bụng vậy!
Một lúc lâu sau hắn cũng không nói lời nào! Hắn cố gắng áp chế là cảm xúc
của mình. Cô ấy ngây thơ trong sáng quá, lời nói vậy mà cũng có thể hỏi
được. Shit! Hắn phải trả lời thế nào đây? Nói là có? Vậy có phải sẽ làm
cô ấy xấu hổ đến nỗi không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn? Nếu nói là chưa?
Vậy phải giải thích việc hai người đã là vợ chồng mà lại chưa làm việc
đó ra sao? Đây có phải là xã hội cũ đâu?!
Nhìn vẻ mặt tràn đầy chờ mong và xấu hổ của cô, Lôi Tuấn Vũ vẫn quyết định nói là chưa.
Lãnh Tử Tình lén nhìn vào mặt hắn qua kẽ hở của ngón tay, rốt cuộc là có hay là không đây? Khó trả lời vậy sao?
“Ờ…” Lôi Tuấn Vũ hắng giọng nói: “Chưa!”
“Thật không?” Lãnh Tử Tình bỗng kêu lên, lập tức nhìn xung quanh một chút, rồi vui sướng cười nói: “Thật sao?” Cô không khỏi láy tay vỗ vỗ lên ngực, vừa nãy thật là căng thẳng quá đi! Còn chưa! May quá! Cô vẫn còn trong sạch!
Đột nhiên, cô lại cảm thấy không hợp lý cho lắm: “Nhưng… tại sao?”
“Hả?” Lôi Tuấn Vũ chắc chắn một điều, nếu không phải đang đeo dây an toàn, thì chỉ sợ hắn sẽ từ ghế ngồi nhảy dựng lên mà thôi!
“Chúng ta là vợ chồng không phải sao?” Lãnh Tử Tình vẻ mặt vô tội hỏi. Nếu là vợ chồng, làm như vậy… chuyện
này là đương nhiên! Chẳng lẽ… hắn căn bản là không thích cô sao? Hắn đã
có ý trung nhân rồi sao?
“À, em… không đồng ý!” Lôi Tuấn Vũ hận không thể cắn vào lưỡi mình. Vấn đề của cô thật nhiều
quá đi! Đúng là mười vạn câu hỏi vì sao mà! Bảo hắn trả lời thế nào đây?
“Hả? Em à? Ha ha…” Lãnh Tử Tình xấu xổ cười ngốc nghếch, cô không đồng ý sao? Thật hay giả đây? Lão công đẹp trai nhiều tiền như vậy? Lại là thanh mai trúc mã,
tại sao cô không đồng ý chứ? Người không đồng ý phải là hắn mới phải?
Lãnh Tử Tình hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ.
“Còn có vấn đề gì sao?” Giọng nói của hắn đã cực kỳ khó chịu.
“Hả? Không… hết rồi! Cảm ơn anh nha!” Lãnh Tử Tình mân mê đám tóc mai cạnh tai, âm thầm
