365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220480

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

t sắc mặt cô ta, không nói năng gì, liền xoay người đi đến quầy phục vụ ở phía mũi thuyền.

Lãnh Tử Tình nhạy cảm nhận thấy giữa Khang Huy và hướng dẫn viên Mộng dường

như có thỏa thuận ngầm gì đó, một cảm giác nói không nên lời.

"Có cần tôi đỡ cô nằm xuống không?" Lãnh Tử Tình vẫn lo lắng cho hướng dẫn viên Mộng.

"Không sao, Tử Tình, tôi thật sự không sao! Cô xem cô đi, bộ dáng của cô làm

tôi có chút ngại quá!" Mộng Ba miễn cưỡng vui vẻ nói.

Lúc

này, Khang Huy đã quay lại, trong tay có thêm hai cái cốc. Một cái đã

rót sẵn nước sôi, cốc còn lại thì không có gì. Anh ta đặt mông ngồi

xuống trước mặt Mộng Ba, đặt cốc lên trên bàn. Một câu cũng không nói,

nhưng lại rót nước từ cốc này sang cốc kia.

Lãnh Tử Tình

nhìn thấy động tác chăm chú của Khang Huy, đột nhiên có chút cảm động.

Sao cô không nghĩ ra đi rót nước cho hướng dẫn viên Mộng chứ? ! Thật là! Không có người đàn ông nào lại nghĩ chu đáo được như vậy!

"Để tôi, Khang tiên sinh!" Lãnh Tử Tình định đón lấy cốc nước.

"Không sao! Cô lên trên đi! Để tôi chăm sóc hướng dẫn viên Mộng!" Khang Huy

nói rất chân thành, ánh mắt tuy không nhìn Mộng Ba, nhưng dường như cô

ta là trách nhiệm của anh ta vậy, không cho phép người khác nhúng tay

vào.

Ách. Tay Lãnh Tử Tình vừa đưa ra giữa chừng liền thu

lại. Cô nhìn Mộng Ba rồi lại nhìn Khang Huy. Hả? Bọn họ đã quen biết

trước hay là đã từng trải qua chuyện gì? Sao cứ cảm thấy quan hệ của bọn họ dường như rất gần gũi vậy? !

Mộng Ba vội vàng tóm lấy

tay Lãnh Tử Tình, gượng cười nói: "Khang Huy à! Để Lãnh Tử Tình cùng tôi là được rồi, anh lên trên đi! Không phải nói anh thích nhất là phong

cảnh thiên nhiên sao? Đừng bỏ lỡ!"

Đột nhiên ngẩng đầu

nhìn cô ta một lúc lâu, thái độ của Khang Huy rất nghiêm túc: "Hướng dẫn viên Mộng rất giống mối tình đầu của tôi!" Câu nói này là nói với Mộng

Ba, nhưng dường như là nói với Lãnh Tử Tình vậy. Dường như anh ta đang

giải thích với Lãnh Tử Tình, tại sao anh ta lại chú ý đến hướng dẫn viên Mộng như vậy.

"Hả? Phải không? Thật vậy sao?" Lãnh Tử

Tình thần bí nhìn hai người, ánh mắt người này nhìn thẳng vào người kia, mà người kia thì hai má đã đỏ bừng, có chút xấu hổ.

"Đừng nghe anh ta nói bừa!" Mộng Ba đỏ mặt quanh co, ánh mắt có chút khó hiểu.

"Ha ha," Khang Huy thu lại ánh mắt, thản nhiên nói, "Em thấy tôi có giống

đang đùa không? Tôi xưa nay chưa từng nói dối. Ha ha, không tin thì thôi vậy! Tránh cho tôi khỏi bị coi là kẻ biến thái!"

Lãnh Tử

Tình vừa thấy không khí này, liền lập tức đứng dậy, cười hì hì nói: "Các bạn cứ trò chuyện đi, tôi lên trên xem một chút. Đúng rồi đúng rồi! Vừa mới nói ‘Cửu mã họa sơn’, là phong cảnh của Li Giang đó! Tôi không thể

bỏ lỡ được!"

Cô cứ như vậy vội vàng lên tầng hai, bỏ lại

tiếng gọi của Mộng Ba, nhường lại cả khoang thuyền cho hai người Khang

Huy và Mộng Ba "có cảm giác" .

Lên đến nóc thuyền, Lãnh Tử Tình mới thở phào một hơi. Nhớ lại lời nói thẳng thắn vừa nãy của Khang Huy, Lãnh Tử Tình nở một nụ cười. Không ngờ đàn ông cũng có lúc xúc

động như vậy. Cô có thể nhìn ra Khang Huy lúc nói những lời đó rất chân

thành, không có một chút nào gọi là đùa cợt. Ha ha, chẳng lẽ mối tình

đầu của một người thật sự có thể khiến người ta lưu luyến như vậy sao?

Lãnh Tử Tình đột nhiên nghĩ đến chính mình, cô có mối tình đầu không? Gõ gõ

đầu, mối tình đầu của cô là ai nhỉ? Là Lôi Tuấn Vũ sao? Bề ngoài tuấn

tú, khí chất lạnh lùng, bá đạo. . . Trời ạ! Ban ngày ban mặt! Cô si tình cái gì chứ! Chết thật! Không khỏi làm mặt quỷ về phía dãy núi trước

mặt, thè lưỡi! Lãnh Tử Tình thật sự khâm phục chính mình.

Quay đầu, liền nhìn thấy một ánh mắt đang chiếu thẳng vào mình, nụ cười kia

tràn đầy sủng nịnh! Thời Kính Nhiên! Ông trời ơi! Hai lần mình làm mặt

quỷ lại đều để người đàn ông này bắt gặp! Có đạo lý hay không vậy! Để

cho cô chút mặt mũi có được không? Xấu hổ cười cười, biểu hiện giả bộ

ngu ngơ! Có trời biết, trái tim của cô, đã đập như đánh trống rồi.

"Này, Tử Tình? Sao bây giờ mới lên vậy? ‘Cửu mã họa sơn’ vừa nãy cậu bỏ lỡ

mất rồi!" Doãn Thiến cười chạy đến, khuôn mặt trắng nõn sớm đã phơi nắng đến mức hồng hào.

"Ờ, vừa mới. . . vào nhà vệ sinh. Ha

ha." Lãnh Tử Tình ứng phó. Cũng không thể nói là vì trốn tránh ai đó mà

không muốn lên, lại sợ phải làm bóng đèn chứng kiến người ta nên bị dọa

mà chạy lên đây! Ha ha.

Bỗng nhiên, lòng hiếu kỳ của cô nổi lên. Cô giả bộ vô tình hỏi: "Đúng rồi, Doãn Thiến. Cậu nói xem, Khang Huy làm việc gì?"

"Khang Huy?" Doãn Thiến uống một ngụm nước khoáng, kinh ngạc nhìn Lãnh Tử Tình, "Sao vậy? Cậu có ý với anh ta hả?"

Lãnh Tử Tình vội cười, đẩy Doãn Thiến một cái, nói: "Nói gì vậy! Mình chỉ

tùy tiện hỏi chút thôi! Làm gì có như cậu nói! Mình chỉ là tò mò, anh ta trên đường đi đều không hay cười nói, không gần gũi lắm với mọi người."

"Ồ, như vậy hả! Vậy thì được! Mình phải cảnh cáo cậu nhé! Nếu có ý tưởng

gì, thì nên nhanh chóng gạt bỏ đi." Doãn Thiến cảnh cáo cô.

"Ai da, Doãn Thiến! Mình đã nói là không có ý nghĩ gì mà! Thôi đi, không

hỏi nữa." Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ lắc lắc


pacman, rainbows, and roller s