sao?
“Em có thể đi hỏi Vũ, cậu ta mà hát, chỉ sợ là em sẽ yêu ngay cậu ta luôn!” Vẻ mặt Cổ Dương cường điệu, thần bí nhìn cô.
“Tuấn Vũ? Hát á? Tuấn Vũ mà cũng hát sao?” Lãnh Tử Tình không thể tin được, nhìn anh cảnh giác, như thế nào mà lại cảm thấy như anh ta đang trêu chọc cô chứ.
“Ha ha, anh không lừa em đâu! Giọng hát của Vũ quả thực là rất êm tai! Được rồi, Tử Tình, buổi tối anh sẽ về ăn cơm. Nhớ để phần cho nhanh nhiều
vào nhé.” Cổ Dương nói xong, đứng lên mặc áo khoác, vẫy vẫy tay liền rời đi.
Lãnh Tử Tình đứng nghệch ra, nghiêng đầu tưởng tưởng bộ dáng Lỗi Tuấn Vũ hát “Truyền kỳ”. Nhất thời, cả người rùng mình, ôi trời! Lạnh thật! Anh ta
lại hái bài này sao? Rõ ràng nhiệt độ trong phòng rất ấm, nhưng không
hiểu sao cả người Lãnh Tử Tình đều muốn run. Đùa cái gì chứ?! Nghĩ đến
việc anh ta sẽ hát, cô giống như là đứng ngoài trời giữa mùa đông bị
người ta dội một xô nước vậy, lạnh từ đầu đến chân.
Hôm này thời gian khá dư dả, Lãnh Tử Tình có thể tĩnh tâm bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết mới. Ý tưởng truyện này là cô đột nhiên nảy ra. Chính mình
sẽ là nhân vật chính của truyện, “365 ngày hợp đồng hôn nhân”.
Có thể đem những điều chính bản thân mình đã trải qua viết lại, có lẽ là cũng rất có yếu tố ly kỳ đi. Nhưng mà cô vẫn nên cẩn thẩn, ít nhiều
“gia công chế biến” thêm một chút, vì cô cũng khá lo lắng, sau một năm
nữa khi cuốn sách xuất bản, nhỡ đâu có thể sẽ có người nào đó đi tìm
tòi, bới móc. Nếu vậy không phải là kết cục của cô sẽ thảm lắm sao?! Ha
ha, vì vậy ở phần giới thiệu vắn tắt, cô không quên bổ sung thêm một
câu: Câu chuyện này hoàn toàn chỉ là hư cấu, bất kỳ sự giống nhau nào
cũng đều chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên!
Đang viết, biểu tượng hình chiếc đầu của Quyên Tử bỗng nhấp nháy không yên.
Quyên Tử: Tử Dạ, có đấy không? :( Sao cậu không cho mình biết số điện thoại di động của cậu chứ, làm mỗi lần mình tìm cậu đều mệt muốn chết, thật đấy…
Quyển Tử liên tiếp gửi đi vô số biểu tình, từ lo lắng, sốt ruột, cho đến nổi điên. Lãnh Tử Tình rốt cuộc cũng tốt bụng trả lời: Cậu cần làm gì thì làm đi, gửi cho cậu này…
Quyên Tử lập tức liền vui vẻ phát ra biểu tượng kinh ngạc, cô chưa từng tưởng tượng rằng Tử Dạ sẽ trả lời tin nhắn của mình vào ban ngày. Đây thực sự đúng là phá lệ lần đầu tiên. Tử Dạ bình thường đều chỉ online vào buổi
tối.
Lãnh Tử Tình: Cậu xem có phù hợp hay không. Mình đã cố gắng hết sức rồi! Nếu còn không
phù hợp nữa thì cậu cũng chỉ có thể tự mình chỉnh sửa thôi.
Lãnh Tử Tình bày ra vẻ cậu tự xem đi. Cô sẽ không làm lại vụ này. Nếu đối phương mà không hài lòng, cô sẽ không làm lại nữa.
Đầu kia trầm mặc thật lâu, hồi sau phát ra một biểu tình ôm hôn! Lãnh Tử
Tình mỉm cười, xem ra ngày mai trên trang web sẽ thấy nổi lên hình tượng nữ nhân vật hoạt hình mới, một cô gái xinh đẹp với chiếc bình hoa tương xứng, bộ váy áo không cổ và hình hoa văn bên má sẽ làm điên đảo thị
trường phụ kiện đang thịnh hành.
Lãnh Tử Tình mỉm cười, xem ra ngày mai trên trang web sẽ thấy nổi lên hình
tượng nữ nhân vật hoạt hình mới, một cô gái xinh đẹp với chiếc bình hoa
tương xứng, bộ váy áo không cổ và hình hoa văn bên má sẽ làm điên đảo
thị trường phụ kiện đang thịnh hành.
Quyển Tử: May mà có cậu! Tử Dạ, lần này cậu kiếm bộn rồi!
Lãnh Tử Tình khiêm tốn gõ lại trả lời: Chỉ cần cậu không dọa bị sa thải đã là phúc đức cho mình lắm rồi!
Ha ha, dù thế nào thì hoàn thành được công việc này giúp Quyên Tử, Tử Tình vẫn có chút cảm giác thành tựu. Bỗng nhiên lại nghĩ đến Elaine. Nhìn
biểu tượng nick của anh đang sáng, nhưng Lãnh Tử Tình lại không có dũng
khí dám vào chào hỏi. Cô vẫn chưa xác định được mình có thể đảm nhận
được chức vụ kia hay không. Nếu cô đề nghị được làm ở nhà, không cần
phải tới cơ quan, chẳng biết anh có thể đồng ý không? Vì cô cũng không
biết là Lôi Tuấn Vũ có cho phép mình đi làm hay không nữa. Hoặc, thậm
chí Lôi Tuấn Vũ có cho phép cô đi làm, nếu vậy cô làm gì chẳng lẽ anh ta lại không biết? Nên như thế nào đây?
Luôn luôn sống yên lặng, cô thực sự không muốn cho Tuấn Vũ, cũng không muốn
cho mọi người biết thân phận bí mật này của mình. Chính là bút danh nổi
tiếng trên mạng của cô, Tử Dạ. Phụ nữ không phải vì xinh đẹp mà đáng
yêu, mà bởi vì đáng yêu nên mới xinh đẹp. Cô hy vọng trong cuộc đời này
sẽ gặp được một người đàn ông yêu cô vì chính bản thân cô, chứ không
phải là vì những phù hoa hào nhoáng bên ngoài. Nhưng cô biết, người này
tuyệt đối không phải là Lôi Tuấn Vũ. Chỉ nghĩ đến sở thích của hắn với
phụ nữ cô đã muốn ói… Tên đàn ông này sao mà lại không biết kiềm chế ham muốn một chút chứ. Thực sự là không xem cô là người ngoài chút nào! Ai! Bộ mã đẹp trai thì cũng để làm gì đâu?! Trong lòng Lãnh Tử Tình khinh
bỉ.
Lúc Cổ Dương quay trở lại, cứ nghĩ rằng Tử Tình đã chuẩn bị xong hết bữa
tối cho anh rồi. Nhưng tìm đi tìm lại hết từ nhà bếp đến phòng ăn, một
chút dấu hiệu khói lửa, đồ ăn cũng không thấy, trong lòng không khỏi tự
hỏi: chẳng lẽ cô gái nhỏ này đi ra ngoài rồi?
Vài bước chân đã lên tới lầu hai, Cổ Dương dán sát lỗ tai lên
