đạo thù cần vừa nói. Anh ta nói vợ anh ta chệch quỹ đạo duyên cớ là do anh ta, vậy còn cô thì sao? Lôi Tuấn Vũ chệch quỹ đạo duyên cớ cũng là do cô sao? Lãnh Tử Tình vội kiên quyết lắc đầu! Chỉ là lời nói vô căn cứ! Thiên đạo thù cần cũng quá yếu đuối rồi! Tóm lại, cô sẽ không tha thứ cho Lôi Tuấn Vũ! Tay đặt lên bụng, trong lòng lại thấy do dự. Đứa con này rốt cuộc có nên giữ lại hay không?!
Lôi Tuấn Vũ đánh răng rửa mặt xong, đi ngang qua phòng Lãnh Tử Tình dừng chân một lát, ngạc nhiên sao cô vẫn chưa vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt vậy? Người phụ nữ trong căn phòng đóng chặt cửa rốt cuộc là đang làm cái gì?
Lắc lắc đầu, trở về phòng ngủ của mình, ghé sát cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Chốc lát sau, quả nhiên, cửa phòng cách vách mở ra, tiếng bước chân Lãnh Tử Tình truyền đến tai Lôi Tuấn Vũ.
Mặt hắn dịu đi một chút. Đến bên giường nằm xuống. Hai tay gối dưới đầu, không ngủ được. Vừa nãy khi nói chuyện với cô, hắn dường như ngửi thấy mùi vị bị trừng phạt. Trong từ điển của cô, người chệch quỹ đạo nhất định không thể tha thứ! Vậy thì, hắn phải làm thế nào mới có thể thay đổi suy nghĩ của cô đây?
Trằn trọc một hồi, khóe miệng hắn đột nhiên xấu xa cong lên! Nếu, cô cũng trở thành một phần tử trong đó, vậy thì cô có thay đổi hay không?
Một kế sách đen tối nổi lên trong lòng!
Văn phòng Tập đoàn Kiêu Dương.
Lôi Tuấn Vũ giống như cái gì cũng chưa xảy ra, miệng máy móc bố trí nhiệm vụ công việc cho Lãnh Tử Tình. Còn Lãnh Tử Tình, từ đầu đến cuối vẫn cung kính cúi đầu ghi chép.
Đây đã là lần thứ ba trong ngày hôm nay bị hắn gọi đến! Nhưng, lần này, cô không hề được hưởng thụ bất kỳ đãi ngộ đặc biệt nào, mà là bị bố trí rất nhiều công việc. Bao gồm thay Lôi Tuấn Vũ hẹn khách hàng đàm phán, bao gồm tự mình gọi điện cho quản lý các bộ phận, tìm hiểu tình hình tiến triển công việc, chỉnh lý lại thành tài liệu báo cáo, còn bao gồm đặt cơm trưa và sắp xếp lịch trình buổi chiều cho hắn!
Hắn lại không hề có chút trêu chọc, hoàn toàn là khẩu khí giải quyết công việc!
Cô cũng trở nên khẩn trương theo, chuyện lúc trước tạm thời gác sang một bên. Lúc này cô chính là thư ký trợ lý của hắn, còn hắn, chỉ là cấp trên của cô!
Lãnh Tử Tình bận rộn cả một buổi sáng, bắt đầu thay Lôi Tuấn Vũ sắp xếp lịch trình buổi chiều. Cô đặt vé máy bay cho hắn, là đi Hải Nam, họp hai ngày. Cô cho rằng hắn sẽ kiếm cớ mang cô đi cùng, cô còn đang nghĩ xem phải dùng lời nói sắc bén như thế nào để cự tuyệt hắn. Không ngờ hắn lại nói, chỉ cần một mình hắn đi.
Dáng vẻ lạnh như băng so với người đàn ông vô sự hiến ân cần hôm qua, quả thực là hai người!
Lãnh Tử Tình trong lòng không khỏi bắt đầu kinh ngạc. Người đàn ông này, trong hồ lô bán thuốc gì?! Rõ ràng là lỗi của hắn, nhưng hắn lại tỏ ra như là lỗi của cô vậy!
“Lôi tổng, vé máy bay đã đặt xong rồi, là chuyến bay lúc bốn giờ chiều. Ngài xem có cần chuẩn bị hành lý một chút không?” Lãnh Tử Tình phá lệ quan tâm hắn.
“Không cần! Chỉ có hai ngày. Cơm trưa anh gọi có chưa?” Lôi Tuấn Vũ cúi đầu không nhìn Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình chỉ cảm thấy hắn cố ý xa cách cô, nhẫn nhịn nói: “Chưa có, tôi đi giục một chút…”
“Bỏ đi, chúng ta ra ngoài ăn! Trở về mặc áo khoác vào.” Nói xong, hắn cầm lấy chìa khóa xe, đi thẳng ra ngoài. Một chút nhiệt tình cũng không thấy.
Lãnh Tử Tình lẳng lặng nhìn bóng lưng hắn, không khỏi nhíu nhíu mày! Anh bày trò gì?! Chính mình làm ra chuyện như vậy còn nghênh ngang cho mình là đúng?! Hít một hơi thật sâu, cô vội vàng đi ra, trở về lấy áo khoác… Lãnh Tử Tình lẳng lặng nhìn bóng lưng hắn, không khỏi nhíu nhíu mày! Anh bày trò gì?! Chính mình làm ra chuyện như vậy còn nghênh ngang cho mình là đúng?! Hít một hơi thật sâu, cô vội vàng đi ra, trở về lấy áo khoác…
Lúc đuổi theo ra đến ngoài, Lôi Tuấn Vũ đã sớm bước vào thang máy, một tay giữ ở cửa thang máy, đợi Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình vừa nhìn, do dự một chút, tiếp đó vội vàng chạy vào.
Lôi Tuấn Vũ liền ung dung thu tay lại, ấn nút đóng cửa thang máy.
Cửa thang máy chậm rãi khép lại. Trong nháy mắt, hắn liền giam cầm cô trước người mình, dọa cô giật nảy mình!
Cứ tưởng rằng hắn sẽ thay đổi tác phong, không ngờ vẫn ác liệt như vậy.
“Em hôm nay hình như quên mất một việc!” Lôi Tuấn Vũ không nóng không lạnh nói.
Lãnh Tử Tình bị giam cầm trong vòng tay hắn, cảm nhận được hơi thở nam tính của hắn, nhất thời có chút hoảng hốt. Tuy nhiên, cô rất nhanh đã trấn tĩnh lại: “Lôi tổng thật dễ quên! Mới có mấy ngày, lại có thể quên sạch sẽ chuyện đã từng làm?! Tử Dạ thật sự khâm phục!”
Lôi Tuấn Vũ không giận mà còn cười: “Được thôi! Em đã gọi anh là Lôi tổng, lại tự xưng là Tử Dạ, thì chúng ta ở đây chỉ nói chuyện công việc của em, không có bất kỳ quan hệ gì đến cuộc sống!”
Lãnh Tử Tình phiền chán muốn đẩy hắn ra, nhưng chỉ tốn công vô ích: “Anh buông ra! Anh đừng có dùng công việc để làm cái cớ!” Nhất thời bị sức lực của hắn áp đảo đến có chút hoảng loạn.
“Em cho rằng anh là người nhàm chán như vậy sao?” Nheo mắt nhìn cô tức giận đến đỏ bừng hai má, đột nhiên dịu dàng sát lại, “Anh sắp đi công tác, lẽ nào