n Vũ--Mau đến cứu em! Mau đến cứu con của chúng ta!”
Trong lúc sợ hãi không biết đã kêu bao lâu.
Người đàn ông trên người đột nhiên dừng lại, Lãnh Tử Tình kinh ngạc phát hiện chính mình bị phơi bày ở nơi đó, tiếp đó bàn tay kia bắt đầu sờ đến mặt cô, cổ cô, từng chỗ trên người cô, cô cắn chặt răng run rẩy, sợ tới mức nín thở không dám phát ra tiếng.
Tiếp đó, giống như kỳ tích, cô phát hiện Thiên đạo thù cần tự tay mặc áo cho cô, sau đó cởi dây trói trên chân cô, mặc quần cho cô.
Lắng nghe động tĩnh trong phòng, Lãnh Tử Tình phát hiện người đàn ông này hình như đang nhìn mình chằm chằm, sau đó môi của cô liền bị hắn mạnh mẽ hôn lên!
Lãnh Tử Tình còn không kịp kêu, đầu lưỡi mạnh mẽ đã tiến vào trong miệng cô, cô cắn mạnh, đối phương vội rút lại, kêu khẽ một tiếng, rời khỏi môi cô.
Lãnh Tử Tình mím chặt miệng, môi vẫn còn run rẩy.
Thời gian dường như dừng lại, tim Lãnh Tử Tình đập mạnh chuẩn bị nghênh đón sự trừng phạt của Thiên đạo thù cần, nỗi sợ hãi lại một lần nữa bao trùm toàn thân cô. Lúc này, da thịt trên người cô vẫn còn đau đến chết, da thịt mỗi chỗ bị hắn cắn đều đang đau đớn.
Thật lâu sau, trong hoảng sợ phát hiện người đàn ông này cởi dây trói trên tay cô, tiếp đó, tháo bỏ băng bịt mắt của cô.
Vẻ mặt tiều tụy của Thiên đạo thù cần liền đập vào mắt, Lãnh Tử Tình bình tĩnh nhìn hắn thật lâu, “bốp” một bàn tay tát về phía hắn!
“Đồ khốn kiếp!” Không có kêu gào, bình tĩnh đón nhận.
Lời tác giả: Các tình yêu, xin lỗi, ngược nữ chính một chút, lấy đó để cảnh báo những người mê đắm trong ảo tưởng trống rỗng tán gẫu trên mạng, chớ để bị lừa! Chương 289: Ngày 4 tháng 4: Em… nhớ anh!
Vẻ mặt tiều tụy của Thiên đạo thù cần liền đập vào mắt, Lãnh Tử Tình bình tĩnh nhìn hắn thật lâu, “bốp” một bàn tay tát về phía hắn!
“Đồ khốn kiếp!” Không có kêu gào, bình tĩnh đón nhận.
Mặt Thiên đạo thù cần bị nghiêng sang một bên, cúi đầu không nhìn Lãnh Tử Tình, hắn lấy hai tay ôm lấy mặt mình, nói: “Xin lỗi! Em đi đi!”
Lãnh Tử Tình giận dữ trừng mắt nhìn hắn, vớ lấy túi xách tông cửa đi ra.
Không biết mình đã về nhà như thế nào! Cô hoàn toàn không bắt xe, mà là đi như chạy suốt dọc đường! Hít thở vào trong phổi toàn là khí lạnh như băng, nhưng cô dường như cảm thấy vẫn chưa đủ lạnh, so với nỗi sợ hãi trong lòng cô, thì đâu có thấm gì!
Về đến nhà, cô liền chui vào phòng tắm, trần như nhộng dưới vòi hoa sen, Lãnh Tử Tình trừng mắt nhìn thân thể đầy vết răng trong gương, không khỏi gào khóc…
Ngày thứ hai, mặt trời đã lên cao, Lãnh Tử Tình mới từ trong chăn chui ra. Cô day day huyệt thái dương, vặn vẹo thắt lưng, khi nhìn thấy dấu hôn màu tím trên cánh tay của mình, nhất thời toàn thân run rẩy!
Cô cuống quýt giấu cánh tay vào trong chăn, bọc kín lấy thân thể mình. Tất cả như nước thủy triều ào tới, nước mắt không khỏi dâng đầy.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa của chị Ngô, Lãnh Tử Tình vội vàng đáp: “Chị Ngô, tôi muốn nghỉ ngơi thêm một lát, không ăn cơm đâu, chị đừng quấy rầy tôi!”
Chị Ngô đáp lời, đi xuống lầu.
Tim Lãnh Tử Tình lại đau đớn. Cô vùi cả đầu mình trong chăn, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng cầu khẩn của mình. Dùng chăn che mắt, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hình ảnh mình giãy dụa dưới thân cái tên cầm thú kia. Khóc nức nở, Lãnh Tử Tình hối hận muốn chết! Cô cắn mạnh lưỡi mình, ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cũng không cảm thấy đau!
Lúc này, cô liền nghĩ tới Lôi Tuấn Vũ! Lúc trước cô còn lên án hắn chệch quỹ đạo! Vậy cô hiện giờ thì coi là gì?! Cô lại còn suýt chút nữa bị một tên yêu râu xanh ăn sạch! Mà lại là chính tay cô dâng đến cửa! Không--đừng, đừng! Đầu Lãnh Tử Tình ở trong chăn ra sức lắc, muốn gạt đi giấc mơ này, nhưng nó lại vẫn rõ ràng như vậy! Dường như vừa mới xảy ra…
Cầm lấy di động trên tủ đầu giường, Lãnh Tử Tình run rẩy tìm được dãy số kia. Dãy số này cô rất ít khi gọi, từ trước đến nay đều là hắn gọi cho cô, cô chưa bao giờ bất lực như lúc này, bất lực đến mức muốn lập tức nghe được giọng của Lôi Tuấn Vũ.
Vừa kêu một chút, Lôi Tuấn Vũ liền nghe máy. Thanh âm tràn đầy từ tính nói: “A lô?”
Cổ họng Lãnh Tử Tình lập tức liền nghẹn ngào! “Tuấn Vũ, anh đang ở đâu?” Lãnh Tử Tình đáng thương hỏi.
Đối phương sửng sốt một lát, nói: “Hải Nam. Sao vậy? Nghe nói em hôm nay không đi làm, bị ốm hả?”
Nước mắt Lãnh Tử Tình lập tức trào ra! Giọng của hắn chưa bao giờ dịu dàng như vậy, mà cô lại chưa bao giờ lắng nghe kỹ giọng của hắn. Xưa nay đối với hắn đều là lời nói gay gắt, giống như hắn thiếu nợ cô cái gì vậy! Chính mình cố chấp cho rằng hắn đã chệch quỹ đạo, không nhìn đến lời giải thích của hắn, lạnh lùng và quật cường cực độ! Nhưng còn cô thì sao? Lúc này cô cũng đứng trước tình cảnh quẫn bách giống như vậy! Nếu Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy cánh tay cô, nhìn thấy những dấu răng trên người cô, cô phải giải thích thế nào đây?! Phân tích theo logic của cô, cô hoàn toàn đã bị cường bạo! Nhưng, cô thật sự rất ấm ức, nghĩ đến mà sợ, vô cùng ân hận!
“Tuấn Vũ! Chừng nào anh mới có thể trở về?” Lãnh Tử Tình nước mắt ào ào tuôn rơi, nhỏ xuống mu bàn tay của mình, cô ra sức lau đi, lại tiếp
