bỏ ý định đe dọa.
“Không mắc lừa cái gì? Sao tôi nghe lại không hiểu nhỉ? Không thử xem, thì làm sao biết hắn có mắc lừa tôi không?” Thiên đạo thù cần cười đến đắc ý.
“Anh!” Lãnh Tử Tình giận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Được rồi, hôm nay tôi gặp anh, chính là vì chuyện hôm đó!” Lãnh Tử Tình từ trong túi rút ra một tấm thẻ, “Đây là một triệu! Tôi chỉ có một yêu cầu, cách xa Lôi tổng một chút! Vĩnh viễn không được để anh ấy biết hôm đó… hôm đó đã xảy ra chuyện gì! Sau này không bao giờ được quấy nhiễu cuộc sống của tôi nữa!”
Thiên đạo thù cần cau mày đăm chiêu nhìn tấm thẻ kia, chăm chú lắng nghe lời cô gái này nói. Cái gì mà bảo không muốn để Lôi Tuấn Vũ biết chuyện này?! Nói như vậy, cô còn không biết người khởi xướng gây ra tai họa cho cô chính là Lôi Tuấn Vũ, tổng tài Tập đoàn Kiêu Dương?! Ha ha, thật là một chuyện thú vị! Xem ra, lúc này hắn ta thật sự vớ bở rồi!”
“Một triệu? Ha ha, cô cảm thấy tôi sẽ coi trọng một triệu này sao? Thứ trong tay tôi, e là một triệu không thể mua nổi!” Thiên đạo thù cần từ trong ngực lấy ra thứ gì đó được bọc trong giấy.
Lãnh Tử Tình cả kinh, lạnh toát sống lưng: “Cái gì?” Sao cô cứ có một dự cảm xấu.
Thiên đạo thù cần rút ra một tấm ảnh, nheo mắt nhìn tấm tắc khen ngợi: “Khéo thật, quá khéo đi! Không ngờ cô lại là thư ký của Lôi Tuấn Vũ! Ha ha ha! Thiên đạo thù cần ta đúng là có lộc ăn, cô nói có phải không?!”
Dạ dày Lãnh Tử Tình như bốc hỏa, cố nén khó chịu, cô lạc giọng quát: “Anh thật vô sỉ!” Vội giằng lấy tấm ảnh trong tay hắn ta, định thần nhìn lại.
Trong đầu cô nổ vang một tiếng… Dịch: Benbobinhyen
Dạ dày Lãnh Tử Tình như bốc hỏa, cố nén khó chịu, cô lạc giọng quát: “Anh thật vô sỉ!” Vội giằng lấy tấm ảnh trong tay hắn ta, định thần nhìn lại.
Trong đầu cô nổ vang một tiếng…
Không khỏi toàn thân run rẩy. Đó là cái gì? Toàn bộ đều là hình ảnh cô nằm trên giường trong khách sạn ra sức giãy dụa, Thiên đạo thù cần quay lưng về phía màn ảnh đang gặm cắn từng bộ phận trên người cô…
“Anh! Đồ khốn kiếp!” Lãnh Tử Tình ra sức xé vụn những tấm ảnh này, gần như điên cuồng.
“Ai da, cô kích động như vậy, tôi thấy chúng ta không cần thiết phải nói chuyện nữa! Tôi vẫn nên trực tiếp tìm Lôi Tuấn Vũ là hơn!” Thiên đạo thù cần giả bộ muốn đứng dậy.
“Đừng! Được! Mười triệu! Đây là giá cuối cùng của tôi! Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ… báo cảnh sát!” Lãnh Tử Tình trợn mắt nhìn Thiên đạo thù cần! Cô thật muốn báo cảnh sát đến bắt cái người này lại! Nhưng lại nghĩ nếu như vậy, Lôi Tuấn Vũ nhất định sẽ biết chuyện này, vậy thì sau này cô làm sao đối mặt với Lôi Tuấn Vũ đây?!
“Được! Đồng ý!” Thiên đạo thù cần khẽ thở phào nhẹ nhõm, rút từ trong ví ra một cái USB, ném cho Lãnh Tử Tình, nói: “Trong này có số tài khoản và ảnh chụp. Trong vòng hai ngày chuyển tiền vào tài khoản này! Nhận được tiền, tôi sẽ xóa hết ảnh gốc!”
“Được! Anh tốt nhất hãy nhớ lời anh đã nói. Nếu anh không làm! Tôi sẽ báo cảnh sát!” Dứt lời, Lãnh Tử Tình tức giận trừng mắt nhìn hắn ta một cái, giống như muốn khắc ghi hình dáng của hắn ta vào trong lòng mình vậy, giận dữ rời đi.
Thiên đạo thù cần ngồi xuống, cấu mạnh lên đùi mình, kêu đau một hồi. Hắn ta mới tin đây là sự thật. Hắn ta làm lái xe bao lâu nay, cũng chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền như vậy! Hắn ta vốn chỉ nghĩ sẽ đòi mười vạn, tám vạn, không ngờ cô gái này ra tay rộng rãi như vậy, mở miệng là nói một triệu!
Lần này càng mơ hồ hơn, mười triệu! Trời đất! Hắn và vợ nửa đời sau không cần vất vả kiếm tiền nữa rồi! Cứ thế đi du lịch khắp thế giới cũng được, để con trai sau này ra nước ngoài du học! Ha ha ha! May mắn hắn kịp ra tay, nếu không phải hắn đã đặt sẵn máy quay phim, thì làm sao có được chuyện tốt này! A ha ha ha!
Đột nhiên, Thiên đạo thù cần trấn tĩnh lại! Cô gái này không biết đây là hành vi của Lôi Tuấn Vũ! Chứng tỏ, Lôi Tuấn Vũ cũng không muốn để cô ấy biết! Vậy thì, ha ha, có phải cũng có thể tiếp tục đánh động Lôi Tuấn Vũ một hồi không?! Ông trời ơi! Hai mươi triệu! Hai mươi triệu đó! Thiên đạo thù cần dường như đã nhìn thấy đám tiền màu đỏ đó bày ra ngay trước mặt mình! Ha ha ha, Trương Sinh ta sắp phát tài rồi!
Lãnh Tử Tình vội vàng chạy về nhà, trước tiên nghĩ ra một cớ, gọi điện thoại cho Lôi Tuấn Vũ, nói mình đi shopping, sau đó lập tức lấy máy tính từ trong tủ quần áo ra.
Nhanh chóng khởi động máy tính, giây phút chờ đợi tim vẫn còn đập loạn xạ. Cô dường như trúng bệnh, nhìn thấy máy tính này liền dường như có thể nhìn thấy hành vi hoang đường của chính mình, hối tiếc thì cũng đã muộn!
Cắm USB vào máy tính, tay Lãnh Tử Tình run rẩy bấm vào nút chiếu ảnh. Từng bức ảnh nhìn thấy ghê người kia hiện rõ ràng trên màn hình! Tim cô như rỉ máu! Cô bị trói trần truồng nằm ở đó, mà người đàn ông xấu xa kia đang vùi vào ngực cô, thậm chí cả nơi tư mật…
“Á--” Lãnh Tử Tình ôm đầu vùi vào chăn khóc nức nở! Sao cô lại làm chuyện ngốc nghếch như vậy chứ! Sao cô có thể bị lừa như vậy chứ?! Thật ngốc thật ngốc! Thật ngu thật ngu! Đừng mà, tất cả đều không cần!
Lãnh Tử Tình cuống quýt xóa hết những bức ảnh đó, lại xóa sạch trong thùng rá
