Polly po-cket
Ác Ma Chi Danh Hình Bóng Ác Ma

Ác Ma Chi Danh Hình Bóng Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324820

Bình chọn: 7.5.00/10/482 lượt.

ính sát rạt. Đưa tay giật túi quần áo, ném ra chỗ khác, anh ta châm một điếu thuốc, thản nhiên nói, “Chẳng qua chỉ là mấy cái áo, còn phải đi một chuyến về lấy? Tôi mua cho cậu là được rồi.”

Lâm Viễn cau mày nhìn Hạ Vũ Thiên rồi lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ. “Tôi ghét nhất có người hút thuốc bên cạnh, anh ở với tôi thì đừng hút, để tôi hút gián tiếp là giết người không dao!”

Hạ Vũ Thiên hít một hơi dài, xoay mặt hưng phấn ngắm nghía Lâm Viễn, há mồm đem một đống khói phả lên mặt anh.

“Khụ khụ… khụ…” Lâm Viễn ho khan mấy tiếng – thuốc khỉ gì mà lắm khỏi vậy?

Hạ Vũ Thiên mỉm cười kéo mặt Lâm Viễn quay lại, Lâm Viễn bị anh ta bóp đau quá toan gỡ tay anh ta ra. “Ê, anh sờ chỗ nào đấy?”

Hạ Vũ Thiên không thèm trả lời, tay bắt đầu sờ soạng khắp người Lâm Viễn, hết từ bên eo lại chuyển đến trước ngực.

“Này!” Lâm Viễn hoảng sợ – biến thái, vừa mới thoả thuận đã bắt đầu sàm sỡ anh sao?

Hạ Vũ Thiên lấy từ trong túi của Lâm Viễn chứng minh thư cùng sổ tiết kiệm của anh nhét vào trong áo vest của mình.

“Làm gì đó?” Lâm Viễn bất mãn. “Ăn cướp à?”

Hạ Vũ Thiên cười lạnh. “Như vậy cậu sẽ không chạy trốn.”

Lâm Viễn vắt chân, nhìn ra bên ngoài. “Còn đến mức này.”

Hạ Vũ Thiên nói thêm, “Đến khi giao ước kết thúc, tôi sẽ trả lại. Dầu gì tháng nào tôi cũng sẽ đưa tiền cho cậu, chuyện ăn mặc cậu khỏi lo.”

Lâm Viễn cười gượng, dẩu môi chẳng so đo nữa.

Hạ Vũ Thiên cười cười, từ bên ghế lấy ra một cái hộp, cầm hai cái vòng màu bạc ở trong đó đeo cho Lâm Viễn.

“Cái gì đây!” Lâm Viễn nhìn cái vòng trên tay. “Tôi không phải các bà các chị, mang trang sức làm gì?”

Hạ Vũ Thiên đáp, “Đây là hệ thống định vị.” rồi rút từ trong túi ra di động của mình nhấn nhấn vài phát. “Ở đây sẽ hiện lên nơi cậu đang ở.”

Lâm Viễn cúi xuống tức cười. “Tôi còn không biết anh mẹ nó là 007!”

Hạ Vũ Thiên cất di động. “Thứ này còn có một tính năng hơi bị hay, có muốn biết không?”

Ánh mắt Lâm Viễn đầy cảnh giác, Hạ Vũ Thiên ân cần giải thích. “Nó hoạt động theo giọng nói, chỉ nghe giọng của tôi.” đoạn ra lệnh, “Khoá.”

Vừa dứt lời, Lâm Viễn có cảm giác hai cái vòng ở tay đang hút nhau lại, anh chau mày, tay chưa kịp cử động, hai cái vòng đã dính chặt lấy nhau, Lâm Viễn dùng hết sức cũng không tách ra được.

“Sao lại thế?” Lâm Viễn nhìn Hạ Vũ Thiên. “Anh đã nói không hạn chế tự do của tôi mà! Mau bỏ ra!”

Hạ Vũ Thiên ngồi một bên, thấy điệu bộ Lâm Viễn hai tay bị trói vào nhau liền cười nói, “Mở.”

“Cách cách” vòng tay tách ra.

Lâm Viễn giật mình quan sát hai cái vòng kia, anh đưa tay định tháo ra. Hạ Vũ Thiên bất ngờ bẻ tay Lâm Viễn ra đằng sau. “Khoá.”

“Cách” một tiếng. Lâm Viễn biến thành tư thế hai tay bị trói sau lưng.

“Đùa đã chưa?” Lâm Viễn lạnh lùng trừng mắt. “Mau bỏ ra, đừng chọc giận tôi! Nếu không sau này tôi sẽ nói tầm xàm bá láp đó!”

Hạ Vũ Thiên bật tấm vách ngăn bằng kính đen lên ngăn cách với phía trước.

Lâm Viễn dè chừng. “Anh… anh định làm gì?”

Hạ Vũ Thiên nắm cằm Lâm Viễn nhìn vào cổ anh rồi nói, “Có vài điều cậu phải nhớ kỹ!”

Lâm Viễn khẽ nuốt nước bọt, hầu kết trượt xuống. Hạ Vũ Thiên nhếch mép cười.

“Trên thế giới này, không ai có thể uy hiếp tôi!” Hạ Vũ Thiên vừa cười vừa nói. “Theo giao ước, chỉ tôi mới có thể bảo vệ cậu, muốn sống yên ổn thì tôi bảo gì phải nghe nấy!”

Đối mặt với một Hạ Vũ Thiên đang áp bách mình, Lâm Viễn chợt cảm thấy con người này thật nguy hiểm.

“Đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn hay phản bội tôi.” Hạ Vũ Thiên cười khẩy. “Tôi ghét nhất thú cưng không biết nghe lời.”

Lâm Viễn nhíu mày. “Ai là thú cưng của anh?”

Tay Hạ Vũ Thiên từ cằm trượt xuống dưới cổ Lâm Viễn, chậm rãi mân mê. “Một năm này, sống chết của cậu đều do tôi quyết định, cậu phải phục tùng tôi, nếu dám vi phạm…”

Hạ Vũ Thiên đột nhiên ngừng lại, Lâm Viễn hít sâu.

“Tôi có hứng thú với người đồng giới hơn nữ giới.” Hạ Vũ Thiên cười gian tà. “Chúng tôi từ nhỏ đã được dạy dỗ, nếu muốn có khoái cảm thì tìm những thanh niên tuấn tú, còn muốn duy trì hương hoả thì tìm mấy người phụ nữ xinh đẹp xuất chúng.”

Lâm Viễn lạnh người, mắt trợn lên căng thẳng. Hạ Vũ Thiên hết sức hài lòng.

“Nên đúng như cậu nói, mỗi người của Hạ gia đều là sói đói ăn tươi nuốt sống kẻ khác.” Hạ Vũ Thiên cởi cúc áo Lâm Viễn, phần ngực thanh mảnh lọt vào tầm mắt, anh cười nhạt. “Gu của Hạ gia đều như nhau, cậu lại đúng là kiểu con mồi người ta muốn săn… Sạch sẽ, hoang dã, không có kinh nghiệm hơn nữa còn thẳng!”

“Đồ biến thái.” Lâm Viễn hơi giận. “Tôi không thích đàn ông, nếu anh muốn làm thì đi tìm người khác!”

Hạ Vũ Thiên tiếp tục cởi dần từng cái cúc một, mở rộng áo khoác của Lâm Viễn ra, dán mắt lên thắt lưng của anh. “Đừng làm tôi cáu, tôi thích chầm chậm dạy dỗ cậu đến khi cậu nghe lời mới thôi.”

Lâm Viễn cố gắng khống chế hơi thở của mình, tức nha, vốn tưởng xui xẻo đụng phải khắc tinh, ai dè lại là biến thái.

“Được rồi.” Lâm Viễn là người thích uống rượu mời chứ không thích uống rượu phạt, anh nói với Hạ Vũ Thiên, “Anh đừng làm bừa, tôi sẽ không phản kháng!”

“Ha?” Hạ Vũ Thiên cởi cái cúc cuối cùng của Lâm Viễn, tuột áo đến tận bả vai, vươn tay nhẹ