thích hay không ta không quan tâm nữa!Chàng muốn quản
cũng không được!” Hướng Tiểu Tứ giận giữ hét to,hốc mắt bởi vì ủy khuất
mà ửng đỏ.
Đầu gỗ ngu ngốc đáng chết! Dám nói lời tổn thương nàng!
“Đáng chết,tốt nhất là quản không được,ta cho nàng biết ta không cho
phép nàng gả hắn,chết cũng không cho!” Cầm chặt vai nàng,hắn dùng lực
rống to.
Sức của hắn làm đau nàng nhưng nàng lại bướng bỉnh không chịu la
đau,ngược lại ngưỡng đầu hét trở lại”Chàng dựa vào cái gì không cho
phép? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì. . . . . .”
“Dựa vào ta thích nàng!”
Lời vừa ra khỏi miệng xung quanh nhất thời yên tĩnh lạ thường.
Không chỉ Hướng Tiểu Tứ ngây ngẩn cả người ngay cả Mộ Dung Quyết cũng bị lời mình nói dọa ngây ngô.
Hắn vừa mới nói gì? Hắn thíck nàng? ! Sẽ không chứ. . . . . .
Trừng mắt nhìn Hướng Tiểu Tứ,Mộ Dung Quyết cảm thấy bản thân điên
rồi,sao lại đột nhiên thốt ra câu nói kia mà kinh khủng nhất chính là
câu “thích” hắn vừa nói lại tuyệt không cảm thấy hối hận.
“Chàng,chàng nói cái gì?” Nàng có không có nghe nhầm chứ? Hắn nói hắn thích nàng,là thật sao?
“Ta. . . . . .” Nhìn Hướng Tiểu Tứ kinh ngạc,Mộ Dung Quyết ngượng
ngùng khuôn mặt tuấn mỹ từ từ dâng lên ửng hồng từ cổ lan tràn khắp
người.
Thấy má hắn xuất hiện ửng hồng Hướng Tiểu Tứ không khỏi cười gian,lửa giận vừa rồi đã sớm biến mất trong lòng chỉ còn mỗi lời hắn vừa nói.
“Chàng nói chàng thích ta là thật sao?” Nàng ngẩng đầu,đôi mắt đẹp
long lanh mong đợi nhìn hắn,muốn nghe hắn nói thêm một lần cho nàng
nghe.
“Ta, ta. . . . . .” Mộ Dung Quyết bình sinh lần đầu ấp úng,lắp bắp mãi nà không nói được cũng không dám nhìn nàng.
Bây giờ hắn vẫn còn trong hoảng sợ câu nói vừa rồi của mình.
Hắn bị gì rồi sao lại thích nàng? Chẳng lẽ hắn đã quên suốt mười ba năm qua bị yêu nữ kinh khủng kia quấn thân ?
Suốt mười ba năm qua phải nói hắn sống trong dầu sôi lửa bỏng luôn bị nữ nhân này áp bức,tôn nghiêm phái nam hoàn toàn bị nàng dẫm dưới bàn
chân không thể di chuyển.
Nữ nhân này hắn không phải luôn ướt cách thật xa nàng? Sao lại thích nàng?
Nhưng . . . . . . Nếu hắn thật muốn rời xa nàng,vì sao tại sinh nhật
hàng năm của nàng hắn đều tự mình đem lễ vật đến cửa,hơn nữa chỉ cần
nàng gọi hắn dù không thích vẫn biết điều đi tới trước mặt nàng?
Mặc dù thường bị nàng chọc đến cắn răng nhưng hắn không cách nào ghét nàng,thậm chí. . . . . . còn quan tâm nàng.Nếu không sao vừa nhìn thấy
nàng cùng Triệu Ngọc Vũ chung một chỗ thì không thể khắc chế lửa giận
trong lòng.
Thì ra hắn ghen tỵ với Triệu Ngọc Vũ!
“Trời ơi!” Bưng lấy má,Mộ Dung Quyết không khỏi bật ra rên rỉ.
Nghĩ lại những cảm giác phức tạp trong lòng hắn thì đã có giải thích.
Bởi vì thích cho nên khi nghe nàng nói nàng chẳng qua xem hắn trở
thành công cụ sinh em bé,trong lòng mới dâng lên cảm giác không thoải
mái.
Bởi vì thích cho nên khi thấy nàng cùng Triệu Ngọc Vũ thân mật,hắn liền cảm giác thật ghen tỵ,rất bực bội trong người.
Cũng bởi vì thích hắn mới không tự chủ quan tâm nàng,mới nghe lời
nàng biết điều hợp tác mặt dù bị chèn ép cũng không dám phản kháng.
Thì ra mười ba năm qua trong lúc không để ý hắn đã từ từ thích nàng,thật sự là. . . . . .
“Phạm tiện!”
Hắn sao lại yêu thích ma nữ này chứ?
Mắt hắn bị mù rồi sao? Luận dung mạo nhiều thiếu nữ còn đẹp hơn
nàng,tỷ như Triệu Như Tình kia đẹp như tiên trên trời nhưng hết lần này
tới lần khác hắn vẫn không động tâm.
Luận tính tình tùy tiện chọn đại một người trên đường cũng dịu dàng
hơn nàng,nhưng . . . . . nhưng không thể hấp dẫn hắn chú ý,chỉ có nàng
mới có thể trêu chọc lòng hắn để hắn không cách nào khắc chế rung động.
Hiazzz! Đúng là nữ nhân độc nhất vô nhị,trên đời chỉ có mỗi Hướng Tiểu Tứ mà thô!
“Ơ!Chàng đang ở đây nói thầm gì đấy?” Thấy Mộ Dung Quyết ôm lấy mặt
không nói lời nào,Hướng Tiểu Tứ bất mãn cong môi hỏi.”Ta hỏi chàng,chàng vừa nói thích ta có phải là thật?”
Kéo lấy ống tay áo hắn,nàng nhất định phải hỏi ra đáp án.
Dù sao muốn hắn thích,nàng đã đợi chờ rất lâu rồi nha,thật vất vả mới nghe được,nàng sao có thể dễ dàng bỏ qua? Nhất định phải nghe thêm lần
nửa mới được.
Nếu không nàng sợ tất cả chỉ là ảo giác do nàng yêu hắn sâu đậm nên mới nghe nhầm.
Lời vừa bật ra làm Mộ Dung Quyết hoàn hồn,cúi đầu nhìn vẻ mặt khẩn
trương của nàng,nhướng mày nói.”Ta thích hay không thích nàng,quan trọng vậy sao?”
Nàng sao lại để ý?
Hắn còn cho rằng phản ứng nàng sẽ ngửa đầu cười to,sau đó bảo hắn
đừng có giỡn nửa. Dù sao nàng chỉ biết bắt nạt hắn,không quan tâm
hắn,không phải sao?
Nhưng nét mặt nàng lại không phải vậy,ngay cả ánh mắt cũng rất kỳ lạ giống như mong đợi,khẩn cầu gì đó. . . . . .
“Đương nhiên quan trọng!” Hướng Tiểu Tứ không ngừng suy tư,sau khi quyết định chắc chắn thì gật đầu.
Chuyện hắn nói thích nàng đương nhiên quan trọng rồi!
Giờ phút này trong đầu chỉ muốn nghe hắn nói thích nàng thêm lần nửa.
“Tại sao?” Hắn lờ mờ hỏi giống như phát hiện đều gù,ngay cả khóe môi đẹp mắt cũng khẽ giơ lên.
Không lẽ nàng cũng thích hắn rồi ?
“Bởi vì ta thích. . . . . .” Lời vừa