thản nhiên nói: "Ai gia sẽ chú ý đến thân
mình. Sự hiếu thuận của Bệ hạ, ai gia đã hiểu."
Có lẽ là ảo giác, lời ta nói còn chưa dứt, đã thấy sắc
mặt Hoàng đế biến đổi, nhưng mà lúc nhìn kỹ lại, lại thấy hắn vẫn cười tủm tỉm
như cũ. Ta thật hoài niệm tiểu Hoàng đế trước kia, Hoàng đế ngày nay làm ta cực
kỳ không thoải mái, hơn nữa còn chuyện Ninh Hằng, ta lại càng ước Hoàng đế cách
xa ta càng xa càng tốt.
Ta lơ đãng nói: "Nghe nói đêm qua Bệ hạ và Ninh
khanh thắp đèn bàn chuyện suốt đêm?"
"Ồ?" Hoàng đế nhíu mày, "Trước kia Thái
hậu không phải toàn gọi tên chữ của Ninh khanh sao, hôm nay lại lạnh nhạt rồi
sao."
Trong nháy mắt, ta nhanh chóng suy tư quan hệ giữa ta,
Ninh Hằng và Hoàng đế. Hoàng đế rõ ràng là để Ninh Hằng tới làm nam hầu của ta,
mà còn tạo điều kiện để Ninh Hằng tiếp xúc nhiều với ta, nhưng nếu hắn thật sự
biết ta đã có tình ý không nên có với Ninh Hằng, chắc chắn hắn sẽ không vui vẻ,
chắc chắn sẽ phá hoại quan hệ giữa ta với Ninh Hằng. Cho nên, trước mặt Hoàng
đế, ta thể hiện quan hệ với Ninh Hằng càng kém hắn sẽ càng vừa lòng. Ta lơ đễnh
cười nhẹ, cầm lấy chén trà trên bàn, cúi đầu nhấp một ngụm, tránh đi ánh mắt
thăm dò của Hoàng đế.
Hoàng đế lại nói: "Thái hậu uống trà gì
vậy?"
Ta đặt chén trà xuống, nói: "Đại hồng bào."
Ánh mắt của Hoàng đế chợt loé sáng, qua một lúc lâu,
mới nói: "Một tháng không gặp, Thái hậu đã thay đổi khẩu vị rồi."
Ngừng lại, Hoàng đế bỗng dưng cho lui hết cung nữ bên cạnh. Trong lòng ta căng
thẳng, không biết Hoàng đế muốn nói gì với ta.
Hắn gọi một tiếng, "Quán Quán."
Ta cất tiếng, "Thừa Văn có chuyện gì muốn
nói?"
Hắn nhìn ta, lại nhìn Đại hồng bào trên bàn, rồi mới
nói: "Chuyện Thẩm khanh, Quán Quán đã cân nhắc thế nào rồi? Chắc hẳn trong
lòng Quán Quán đã có đáp án rồi."
Nghe người khác nhắc tới Thẩm Khinh Ngôn lần nữa,
trong lòng ta lại sinh ra cảm giác phiền muộn không thể giải thích được. Nhưng
mà ta đã có biện pháp, mỗi khi trong lòng thấy phiền muộn, ta sẽ nhớ lại hôm đó
cùng Ninh Hằng gặm cắn lẫn nhau, phiền muộn sẽ lập tức biến mất không thấy bóng
dáng tăm hơi. Ninh Hằng đúng là thuốc tốt trị được tổn thương tình cảm của ta,
nghĩ như thế, ta lại chẳng còn muốn giận dỗi với hắn nữa. Dù sao Ninh Hằng tính
tình là như vậy, nghĩ theo một góc độ khác, thì Ninh Hằng cự tuyệt ta, cũng có
nghĩa là nằm trong lòng mỹ nhân mà không loạn, đúng là bậc chính nhân quân tử.
"... Quán Quán?"
Ta phục hồi tinh thần, "Hả?"
Hoàng đế nhìn ta, vẻ mặt phức tạp, hắn nói: "Quán
Quán cảm thấy khó xử sao? Nàng cứ nói, chỉ cần nàng không muốn, Thẩm khanh
không thể lấy bất kỳ ai hết. Thiên hạ này nhà nào cũng không dám gả con gái cho
Thẩm khanh. Ta nói rồi, chỉ cần Quán Quán muốn, ta sẽ giúp nàng thực
hiện."
Thật ra, hiện giờ Thẩm Khinh Ngôn có lấy thiên kim của
Hồng thái úy hay không đối với ta mà nói đã chẳng còn gì quan trọng nữa rồi. Ta
mở miệng nói: "Theo ý Thừa Văn, hôn sự này có nên ban chỉ hay không?"
Hoàng đế "ừm" một tiếng, nói: "Cũng
không phải là nên hay không nên, việc chỉ hôn này cũng chẳng liên luỵ đến ai.
Nếu mà thành, thì sẽ là một đoạn giai thoại (một câu chuyện
hay).Nếu mà không thành, nhiều lắm cũng chỉ tổn hại chút
thanh danh thiên kim Hồng thái uý thôi."
Ta hạ mắt xuống, thấp giọng nói: "Vậy thì... chỉ
hôn đi."
Hoàng đế một lúc lâu sau mới nói: "Nàng khẳng
định?"
Ta đứng dậy, đi tới cạnh cửa sổ, bên ngoài những bông
tuyết trắng tung bay, ta cầm lò sưởi làm bằng đồng khắc chim Hỉ thước quấn lấy
những cành mai, hơi nóng chạm tới bàn tay, xua đi cơn gió lạnh thổi đến, ta nói
nhẹ: "Thừa Văn, ta đã nghĩ thông suốt rồi."
"Ồ? Nghĩ thông suốt việc gì?"
Ta nói: "Ở núi Trọng Quang dưỡng bệnh mấy ngày
nay, ta đã nghĩ rất nhiều chuyện. Thừa Văn thiết kế một bàn cờ, khảo nghiệm
tình ý của Thẩm Khinh Ngôn đối với ta. Ta cũng chưa nói với ngươi, trong lòng
Thẩm Khinh Ngôn đã có người rồi, chỉ tiếc người đó đã sớm hương tiêu ngọc vẫn.
Hắn nói với ngươi, có tình ý với ta, thì tình ý kia cũng chỉ là tình cảm vô tư
của hai đứa từ khi còn nhỏ, giống tình cảm của ta với Thường Trữ thôi. Sau khi
ở chùa miếu nghe tiếng tụng kinh lâu ngày, ta dần dần cảm thấy cưỡng ép không
có kết quả, ta đã lãng phí nhiều năm tình cảm vào Thẩm Khinh Ngôn, nay cũng nên
buông tay rồi. Huống chi, ta là Thái hậu Đại Vinh, cấu kết với thần tử trong
triều, chắc chắn sẽ làm Đại Vinh hổ thẹn." Ta xoay người, bình tĩnh nhìn
Hoàng đế, "Thừa Văn, ngươi hãy hạ chỉ để Thẩm Khinh Ngôn lấy con gái Hồng
thái uý đi. Đợi đến lúc hắn đón dâu, ta cũng có thể thực sự buông tay."
Ta thấy ánh mắt Hoàng đế sâu xa, mặt không chút biến
đổi, ta thở dài, lại nói: "Chuyện ta thu nam hầu, chắc là trong triều cũng
không ai không biết, đúng là đã làm tiên đế hổ thẹn rồi. Không bằng Thừa Văn
hãy hạ một ý chỉ nữa, để ta tới chùa miếu tu hành đi, làm bạn với đèn nhang,
chấm dứt mối nợ trần gian."
Hoàng đế biến sắc.
Những lời này của ta, tuy rằng hơi dối trá, nhưng nói
xong những lời cuối cùng ta lại cảm thấy nếu Hoàng đế thật sự đồng ý để ta tới