hắn: "Chuyện đó, Khinh Ngôn không cần
để trong lòng."
Vẻ mặt hắn có chút phức tạp, nhưng vẫn không nói gì
nữa.
Trong lòng ta cũng thấy phức tạp, hài tử trong bụng
không biết phụ thân là ai, tùy tiện để Thẩm Khinh Ngôn nghĩ thế, ta cũng thấy
ngượng ngùng. Mọi chuyện cứ đợi cho tới khi hài tử sinh ra, xác nhận được phụ
thân là ai rồi mới tính tiếp.
Ta bước lên kiệu, đám người kính cẩn nâng kiệu rồi
chậm rãi dời đi.
Lúc đi được nửa đường, phía trước truyền tới giọng nói
——
"Thái hậu xin dừng bước."
Giọng nói này...
Ta vén rèm nhìn, không khỏi giật mình suýt ngã, đúng
là Ninh Hằng. Hôm nay xem kịch ta chỉ để ý tới Thẩm Khinh Ngôn, hoàn toàn không
để ý tới Ninh Hằng cũng tới.
Ta cho dừng kiệu lại, hỏi: "Ninh khanh có chuyện
gì vậy?"
Ninh Hằng lại nói: "Vi thần có thể nói chuyện
riêng với Thái hậu được không?"
Nói chuyện... Ta với Ninh Hằng hiện tại ngoại trừ hài
tử trong bụng thì còn chuyện gì để nói. Ta vốn có chút mỏi mệt, nhưng nhỡ như Ninh
Hằng là phụ thân hài tử trong bụng ta, nên đành bước xuống.
Cách đó không xa có một đình hình bát giác, ta bảo các
cung nữ theo hầu ở lại, bước nhẹ nhàng tới đình nghỉ chân, Ninh Hằng cũng bước
theo sau.
Bây giờ đang là giữa mùa hạ, hoa sen trong cung đều đã
nở rộ, bên cạnh đình nghỉ này vừa vặn có hồ sen, còn chưa tới gần đình nghỉ,
hương hoa sen thơm mát thoang thoảng thổi đến.
Lúc đã vào tới đình, tâm tình cũng có chút hồi hộp.
Mấy ngày gần đây, ta bị hoảng sợ không ít. Cho nên nếu có người muốn nói
chuyện, ta đều cân nhắc thật cẩn thận, chỉ sợ đột nhiên lại xuất hiện người ta
từng ân ái.
Ta nhìn mấy bông sen phấn hồng, giọng nói cảm khái:
"Nơi này không có ai, Ninh khanh có chuyện gì cứ nói thẳng."
Ninh Hằng đứng phía sau ta, thật lâu hắn vẫn không nói
gì. Ta vốn không có tính nhẫn nại, hương hoa sen như thổi vào cõi lòng, ta
chung quy không đợi được Ninh Hằng nói chuyện. Trong lòng thấy khó hiểu, xoay
người lại kêu hắn một tiếng: "Ninh khanh?"
Ta vừa xoay người đã thấy kinh ngạc không dứt, Ninh
Hằng trước kia hay phải dẫn binh chinh chiến sa trường, làn da phơi nắng nhiều
nên sạm đi, cũng may mấy năm gần đây thăng quan tiến chức ở lại kinh thành, có
thời gian cho da hồi phục, hiện giờ trở nên xuất chúng hơn người, nhưng mà bình
thường hắn nói năng cẩn trọng, lúc này thấy mặt hắn đỏ ửng, bộ dáng muốn nói gì
đó mà lại thôi, ta thật sự thấy ngạc nhiên.
Hắn nâng mắt lên nhìn ta, cuối cùng mở miệng:
"Lần đầu tiên vi thần gặp Thái hậu, là năm năm trước. Khi đó vi thần chỉ
là một quan ngũ phẩm, sau khi cùng tướng quân tới diện thánh đi ra, vi thần
không cẩn thận làm đổ chậu cúc Ba Tư của Thái hậu, chiếu theo quy định trong
cung, vi thần phải bị phạt hai mươi bản. Vừa lúc Thái hậu đi qua, miễn luôn tội
cho vi thần."
Việc này ta không có một chút ấn tượng nào, cũng không
biết Ninh Hằng nhắc tới việc này là có ý gì. Ta yên lặng nghe tiếp, không ngờ
Ninh Hằng lại ngừng lại không nói tiếp.
Ta đành mở miệng nói: "Sau đó thì sao?"
Mặt Ninh Hằng đỏ ửng có phần giống hoa sen trong hồ,
hắn hình như đang bối rối, cuối cùng hắn mở to mắt, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm
chằm ta, "Ngay từ lúc đó, ta đã nhất kiến chung tình với nàng." (bị
sét đánh)
Ta chớp mắt, chớp mắt, lại chớp mắt...
Chẳng lẽ tại hôm nay ta sơn móng tay màu đỏ, hay là khối
thịt trong bụng ta quá mức mê người, thế cho nên liên tiếp có người tới, vác
cho ta cái thang ngay trong cung điện chờ ta ra tường... (Hồng
hạnh xuất tường – ý chỉ ngoại tình)
Ta nghĩ sắc mặt của mình lúc này cực kỳ quỷ dị,
"Ninh khanh, ai gia là Thái hậu."
"Vi thần biết, nhưng vi thần thật sự ái mộ Thái
hậu."
Nói thật, nghe thấy một người trẻ tuổi mà lại tuấn
lãng tỏ tình dưới trăng sáng hương thơm hoa sen thoang thoảng, ta thật sự thấy
có chút lâng lâng. Ta híp mắt lại, hỏi: "Ngươi thích ta vì cái gì?"
Ninh Hằng nhẹ giọng nói: "Trí Viễn không biết,
Trí Viễn chỉ biết thích đó là thích."
Ta sửng sốt, Trí Viễn chính là tên tự của Ninh Hằng.
Không ngờ cách xưng hô của Ninh Hằng lại thay đổi nhanh như vậy. Ta đánh giá
hắn một lượt, sự chân thành trong mắt hắn không phải là giả, nhưng...
Ta thở dài: "Vậy chuyện ngươi với bệ hạ..."
Ninh Hằng ngẩn ra, "Thái hậu ý người là..."
Vậy xem ra, Hoàng đế là tương tư đơn phương rồi. Đêm
qua thấy sắc mặt Hoàng đế, có thể đoán được có tình cảm sâu nặng với Ninh Hằng.
Ta vốn tưởng rằng Ninh Hằng thất thân là vì ta, không ngờ tâm tư cũng ở chỗ ta
luôn. Chuyện tình cảm này, rối rắm quá, thật tình chỉ muốn ngồi xem thôi.
Bỗng dưng, ta có một ý nghĩ cực kỳ khó tin. Mấy chuyện
tình cảm này nếu nhỡ đi theo vòng tròn, hiện tại Hoàng đế thích Ninh Hằng, Ninh
Hằng thích ta, ta thích Thẩm Khinh Ngôn, như vậy kết cục không phải là Thẩm
Khinh Ngôn thích Hoàng đế đấy chứ?
Ta bị suy luận đó làm cho kinh sợ mặt trắng bệch. Trên
mặt Ninh Hằng có chút áy náy, "Thái hậu, là vi thần đường đột rồi."
Có vẻ Ninh Hằng đã đoán nhầm nguyên nhân sắc mặt ta
biến đổi, ta mềm lòng, "Chẳng còn cách nào."
Có vẻ Ninh Hằng lại hiểu lầm hàm nghĩa m