ng mà người tính không bằng trời tính, đường tới Giang Nam, ngồi xe mệt
nhọc, hơn nữa thân thể ta vốn yếu đuối, chỉ cần mệt nhọc là bị nhiễm phong hàn,
nên đành hữu tâm vô lực. (có tâm thực hiện nhưng không có sức
lực để làm)
Sau khi đến Giang Nam, Liên Dận cáo từ chúng ta, nói
là phải về Tống gia một chuyến. Sau đó hắn lại nói ngon nói ngọt dỗ dành Nhạn
Nhi xuống xe ngựa, ở bên ngoài nhỏ giọng thầm thì gì đó với nàng ấy. Lúc Nhạn
Nhi quay vào trong xe ngựa, thì sắc mặt rất không tốt.
Ta nghĩ tên Liên Dận này muốn chết hay sao mà nói mấy
lời ngả ngớn làm Nhạn Nhi bực bội. Hai người này đúng là một đôi oan gia, ta
trêu ghẹo: "Nhạn Nhi, muội với Liên Dận định lúc nào mới thành thân?"
Nhạn Nhi thấp giọng nói: "Phải đợi người trong
nhà sắp xếp. Muội đào hôn đã hai năm, lần này trở về coi như là chịu tội. Sinh
ở nhà phú quý, lại càng khó tránh lệnh cha mẹ cùng người làm mai." Nhạn
Nhi ngẩng đầu cười với ta, giả bộ thoải mái nói: "Thật ra ngẫm lại, Liên
Dận cũng không tồi. Tốt xấu gì muội cũng biết hắn dài ngắn thế nào, còn đi
chung với hắn một thời gian. Gả cho Liên Dận so với gả cho một người chưa từng
gặp mặt thì tốt hơn nhiều."
Ta nghe xong lại thấy thương cảm, Nhạn Nhi lại nói:
"Tỷ tỷ, Ninh đại ca đối xử với tỷ thật sự rất tốt rất tốt, tỷ cần phải quý
trọng Ninh đại ca. Ninh đại ca..." Nàng ngừng lại, giọng nói rất nhỏ,
"Chỉ cần không nhớ lại những chuyện trước kia, tỷ tỷ có thể có được hạnh
phúc rồi."
Ta không biết lúc này Nhạn Nhi nghĩ gì mà nói ra những
lời này, ta thở dài: "Nhạn Nhi, muội thích Ninh Hằng?"
Nhạn Nhi sững sờ, kinh ngạc nhìn ta.
Ta lại nói: "Muội có tình ý với Ninh
Hằng..."
Nhạn Nhi đột nhiên nói: "Tỷ tỷ, muội không có
tình ý với Ninh đại ca, tỷ đừng hiểu lầm. Trong lòng muội chỉ coi Ninh đại ca
như huynh trưởng thôi, chưa bao giờ có ý nghĩ không an phận hết."
Lúc này đến lượt ta giật mình, ta cẩn thận nhìn vẻ mặt
Nhạn Nhi, không giống như đang nói dối. Trong lòng ta kinh ngạc, chẳng lẽ từ
trước đến giờ đều là ta hiểu lầm? Nhưng mà lúc trước Nhạn Nhi đối với Ninh Hằng
tình sâu ý nặng ta đều nhìn thấy, là thật hay giả cũng khó nói. Dù sao hiện giờ
mặc kệ là thật hay là giả, kết cục đã định hết rồi. Ta cười nói: "Xem ra
ta hiểu lầm rồi."
Nhạn Nhi nói như chém đinh chặt sắt: "Tỷ tỷ có thể
yên tâm, muội với Ninh đại ca tuyệt đối không có tình yêu nam nữ."
Ta nói: "Ta tin muội."
Sau đó ta cùng Nhạn Nhi nói chuyện dọc đường đi, chẳng
qua bao lâu thì đến Giang gia. Ta vốn tưởng tiểu thư Giang gia bỏ đi hai năm
giờ trở về chắc chắn là chuyện lớn, nhưng Giang gia lại rất lạnh nhạt. Tuy Nhạn
Nhi bỏ nhà đi là không đúng, nhưng tốt xấu gì cũng là nữ nhi Giang gia. Nếu đổi
lại là Tô gia, phụ thân mẫu thân chắc chắn sẽ vui mừng đến phát khóc, huynh
trưởng muội muội chắc chắn sẽ vui mừng chạy ra đón ta.
Trên mặt Nhạn Nhi cũng không thấy sự thất vọng, đợi hạ
nhân thông báo xong, Nhạn Nhi thản nhiên nói: "Tỷ tỷ, Ninh đại ca, chúng
ta vào thôi."
Ba người bước vào Giang phủ, Giang phủ được xây dựa
vào núi cùng rừng trúc, bên trong phủ đình đài lầu các, hành lang gấp khúc
quanh co, cực kỳ trang nhã thanh tao, rất có vẻ phong tình của Giang Nam. Ta
cùng Ninh Hằng đi sau Nhạn Nhi, Nhạn Nhi dẫn chúng ta đi qua hàng lang gấp khúc
màu đỏ son, qua một đình đài(đình để nghỉ chân) mái
hiên màu lục cột trụ màu đỏ, đi khoảng một nén nhang, thì dừng lại ở một tiểu
viện rất tách biệt.
Nhạn Nhi nói: "Tỷ tỷ, Ninh đại ca, hai người tạm
thời ở lại tiểu viện này, đợi lát nữa muội gọi mấy hạ nhân đến hầu hạ hai
người. Muội ở phía nam rừng trúc đằng trước kia." Dừng lại một lát, nàng
cười với chúng ta: "Tỷ tỷ, Ninh đại ca, hai người cứ yên tâm ở lại chỗ
lại, có gì bất tiện thì cứ nói với muội."
Ta chần chừ một lúc, đáp "Được".
Sau khi Nhạn Nhi rời đi, ta và Ninh Hằng mới bước vào
tiểu viện. Trong tiểu viện cũng có vẻ phong tình của Giang Nam, nhưng mà ta lại
không có tâm trí thưởng thức. Từ lúc bước vào Giang gia đã bắt đầu cảm thấy
Nhạn Nhi có chút kỳ lạ, ánh mắt nàng ấy chớp loé, không biết đang suy nghĩ
những gì.
Ta hỏi Ninh Hằng: "Haizz, đầu gỗ, chàng có cảm
thấy Nhạn Nhi có chút kỳ lạ không?"
Ninh Hằng trầm ngâm một lát, nói: "Nhạn Nhi ở
Giang gia dường như không được sủng ái lắm."
"Việc này có thể nhìn ra được."
Ta nhớ lại lúc trước Nhạn Nhi nói, phụ thân ốm đau nằm
liệt giường, mẫu thân thì bỏ mặc chuyện Giang, hiện giờ có thể quản lý chuyện
trong nhà chỉ còn lại Nhị nương Tam nương của nàng ấy, mà Nhị nương Tam nương
lại không thích Nhạn Nhi. Cho nên, Nhạn Nhi về đến nhà tất nhiên không ai thấy
vui mừng. Đúng là nhà nào cũng có khó khăn riêng.
Ta thở dài: "Đầu gỗ, chúng ta ở lại vài ngày rồi
rời khỏi Giang gia đi. Nhị nương Tam nương của Nhạn Nhi không thích Nhạn Nhi,
tất nhiên sẽ càng không thích chúng ta. Chúng ta ở đây lâu, nhất định không gì
hay mà xem."
Ninh Hằng gật đầu, "Ừ, chúng ta ở lại mấy ngày
rồi rời khỏi Giang gia."
Thật ra trong lòng ta có chút lo lắng, Nhạn Nhi đã là tiểu thư Giang gia, như vậy ước hẹn của p