đùa với Cảnh Chi, nếu Thái hậu đến tuổi cập kê mà chưa
có người tới cầu thân, thì sẽ để Cảnh Chi mang sính lễ đến, kết thông gia với
Tô gia. Nhưng vài ngày trước Cảnh Chi mới biết, kể cả nếu Thái hậu không vào
cung, trưởng nữ Tô gia cũng cũng không phải là thê của Cảnh Chi."
Ta nhíu mày, "Có ý gì?"
Thẩm Khinh Ngôn thở dài, nói: "Giang gia chấp
thuận mưu phản, nhưng lại có một điều kiện, tới lúc đại công cáo thành Bình Trữ
thân vương phải đem chủ mẫu tương lai của Giang gia trả lại cho Giang gia. Mà
chủ mẫu tương lai của Giang gia, là... Thái hậu."
Lời này nói ra chẳng khác gì sấm sét, ầm vang một
tiếng làm đầu ta choáng váng, ta khiếp sợ nói: "Vớ vẩn! Ai gia chưa từng
có liên hệ với Giang gia, làm sao lại nói là chủ mẫu tương lai của Giang gia
được!"
Thẩm Khinh Ngôn lại nói: "Giang gia nói Quốc công
trước khi tạ thế đã từng tới Giang Nam, trùng hợp gặp được người đứng đầu Giang
gia, cũng rất coi trọng bảo kiếm mang theo bên người của Giang gia, Quốc công
rất yêu kiếm liền đánh cược với Giang gia, nếu thắng bảo kiếm thuộc về Quốc
công, nếu là thua thì hứa một chuyện với chủ nhân Giang gia. Kết quả là Quốc
công thua, người đứng đầu Giang gia nói muốn kết làm thông gia với Quốc công,
đợi đến lúc trưởng nữ Tô gia tới tuổi cập kê, thì lúc đó Giang gia tới cửa cầu
hôn."
Trong đầu ta bỗng dưng hiện ra một hình ảnh liên tưởng
—— liễu rủ xuống hồ, nước xanh biếc, phụ thân của ta cùng người đứng đầu Giang
gia gặp nhau bên bờ hồ, phụ thân ta rất thích... bảo kiếm của Giang gia, rồi
sau đó đem ta bán luôn.
Thảo nào thảo nào. Tiểu thư của tứ đại danh gia vọng
tộc ở kinh thành không người nào không phải là bánh trái thơm ngon, người nào
cũng chưa tới tuổi cập kê đã có người tới cửa cầu hôn đếm không xuể? Ta Tô Cán
từ nhỏ tới giờ tuy không có tuyệt sắc khuynh quốc như Thường Trữ, nhưng tốt xấu
gì thì cũng là một tiểu cô nương trẻ trung, tại sao chẳng có ai tới cửa? Giờ
mới biết được, hoá ra là phụ thân đã sớm hứa gả cho Giang gia, chắc mấy công tử
tới cầu thân đều đã bị phụ thân đuổi từ cửa rồi.
Ta bây giờ quả thật nước mắt đổ thành sông, ta híp
mắt, nói: "Có chứng cớ gì không?"
Thẩm Khinh Ngôn từ trong tay áo lấy ra một phong thư,
nói: "Giang gia nói đây là vật năm đó Quốc công để lại làm đính ước, bởi
vì quá mức quý trọng, nên Bình Trữ thân vương cho người vẽ lại, mời Thái hậu
xem qua."
Ta tiếp nhận phong thư, trong lòng chấn động, đây quả
thật là ngọc bội phụ thân ta trước kia luôn mang theo bên người. Ta bỗng dưng
nhớ tới, lúc ta được mười tuổi phụ thân có tới Giang Nam một chuyến, sau khi
hồi kinh mẫu thân hỏi phụ thân ngọc bội đâu, phụ thân lúc đó gãi gãi mũi, hình
như có chút áy náy nhìn ta một cái, nói: "Không cẩn thận đánh mất rồi."
"Miếng ngọc bội này là thật sao?"
Ta nặng nề gật đầu.
Thẩm Khinh Ngôn trầm mặc một lúc, đột nhiên nói:
"Quán Quán."
Ta lại chấn động, so với lúc nghe tin phụ thân hứa gả
mình cho một người chưa từng gặp mặt còn chấn động hơn, lông mi rung rung, lập
tức nâng mắt. Thẩm Khinh Ngôn nắm hai tay buông thõng của ta, nhẹ giọng nói:
"Tuy Giang gia quan trọng, ta cũng tuyệt đối không đáp ứng yêu cầu này của
Giang gia. Quán Quán, nàng yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, ta sẽ không để người
khác ức hiếp nàng."
Thẩm Khinh Ngôn hai tay hơi lạnh, làm lòng ta run rẩy.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Khinh Ngôn với ta có đụng chạm da thịt, tuy lúc trước
có tưởng tượng qua không kích động như vậy, nhưng bây giờ lại vô cùng rung
động.
Một lúc lâu sau ta mới phục hồi lại tinh thần, run run
nói: "Thẩm Tướng chàng..."
Hắn nắm chặt tay ta, ôn hoà nói: "Quán Quán, gọi
ta là Cảnh Chi."
Ta kinh ngạc nhìn hắn. Thẩm Khinh Ngôn là giấc mộng
đẹp nhất của ta, cảnh tượng như thế này ta đã mơ mộng từ lâu, nhưng khi thật sự
xảy ra ngay trong rừng đào này, ta lại cảm thấy như không có thực.
Thẩm Khinh Ngôn cúi đầu nói: "Quán Quán, đợi tới
ngày mưu phản thành công, ta sẽ xin Bình Trữ thân vương lấy nàng làm vợ, nàng
với ta lưỡng tiểu vô xai (từ nhỏ đã chơi với nhau vô tư thanh
khiết), vốn nên kết làm vợ chồng. Nếu không vì tiên đế, chúng
ta lúc này chắc hẳn đã có mấy oa nhi rồi" Hắn cúi đầu nhìn bụng ta, ánh
mắt loé sáng, "Mà nếu không vì bệ hạ, Quán Quán nàng cũng sẽ không đẻ non.
Nàng càng ngày càng gầy yếu, mỗi lần gặp ta đều thấy đau lòng. Quán Quán, mặc
kệ dù thế nào, về sau ta định sẽ yêu thương nàng bảo vệ nàng, không để bất kỳ
kẻ nào tính kế với nàng."
Ta lúc này thật sự là kinh Hoàng đến nỗi nói không ra
lời.
Thẩm Khinh Ngôn đưa nhẹ xoa nhẹ mặt ta, hắn lại nói:
"Quán Quán, nàng cũng thích ta, đúng không?"
Mặt ta đỏ lên, đã quên luôn Triệu tam tiểu thư đã
hương tiêu ngọc vẫn, đã quên luôn cảm giác không buông tay với Ninh Hằng, đã
quên hết, không tự chủ gật đầu.
Hắn cúi đầu cười, lại gọi ta một tiếng: "Quán
Quán."
Mặt ta lại hồng thêm vài phần.
Hắn nói: "Quán Quán bộ dáng mặt đỏ này, quả nhiên
là như hoa đào."
Trong lòng ta lúc này lung tung hết cả, ta thấp giọng
hỏi: "Chàng thật sự thích ta sao?"
Thẩm Khinh Ngôn gật đầu, "Thật sự,