XtGem Forum catalog
Ái Phi Nghe Noi Nàng Muốn Trèo Tường

Ái Phi Nghe Noi Nàng Muốn Trèo Tường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217974

Bình chọn: 8.00/10/1797 lượt.

Nghĩ đến điều này, trong đầu như có một trái bom, ầm ầm nổ tung.

Câu hỏi không được đáp lại, nàng ngẩn ngơ, chẳng lẽ là chính mình nghe lầm?

Nuốt hạ nước miếng, đột nhiên quay đầu, rụt rè tiến lên một bước, hướng về phía long sàn, nhưng mà, trước mắt chỉ nhìn thấy, lụa mỏng la phiêu, đệm chăn gấp chỉnh tề, hoàn hảo đặt ở trên giường, không có bất kì dấu vết hỗn độn gì.

Là do chính mình đa tâm đi, nàng cười cười, nghiêng đầu, nhìn vào cái gương lớn đặt trước bàn trang điểm. Nàng đang khoát trên người là ngoại bào của Phù VÂn Khâu Trạch, haiz, hắn nhỏ tuổi hơn nàng, thế mà, y phục lại dài thế này, quả nhiên, cao hơn nàng không ít a, còn nữa, tay áo lại rộng thùng thình, trong cứ buồn cười làm sao. Y Y tự ngẫm trong lòng.

“Hắn so với ta cao hơn không ít a.” Y Y lôi kéo ống tay áo, có chút cảm khái nói.

Quay lại ngăn tủ, muốn thay lại y phục của chính mình, đột nhiên, toàn thân căng thẳng.

Y phục vừa rồi bị nàng lôi xốc tung tóe, không biết từ khi nào toàn bộ đã được nhét lại vào trong tủ, tuy là nàng có chút đãng trí, vội vàng chạy đến bên giường coi có ai ở đó không, nhưng rõ ràng, nàng nhớ rất rõ chuyện này a, nàng chưa hề thu dọn mớ y phục này a.

“Quỷ, quỷ a!”

Run run đôi môi, thì thào tự nói, nàng quay đầu, nhìn về phía hộp gỗ đặt trên bàn trang điểm, gọi: “Tiểu lục, tiểu lục, ngươi ở đâu?”

Tiểu gia hỏa này không biết vì sao, hôm nay phá lệ im lặng, thậm chí ngay cả tiểu đầu cũng chẳng buồn nhô ra khỏi động khẩu.

Mặc dù tiểu lục không phải người, nhưng nếu nó xuất hiện, ít nhất cũng có thể làm cho nàng an tâm một chút, không có cảm giác cô độc một mình.

Đáp lại nàng, vẫn là trầm mặc, yên tĩnh.

“Là ai, mau ra đây cho bản phi!”

Nàng, nàng mới không sợ, ban ngày ban mặc thế này, như thế nào sẽ có quỷ a, nhất định là tiểu khấu, đúng rồi, là tiểu khấu!

Cố gắng trấn định, nàng như thế an ủi chính mình, ánh mắt đảo qua xung quanh, lại vẫn như trước, không có đến nửa bóng người.

“Tiểu Thanh! Tiểu Thanh”

Nhưng mà, bên ngoài cũng là thần kỳ yên tĩnh, không có gì đáp lại.

Mồ hôi lạnh tuôn ra, thấm ướt cả lưng áo, vốn là mùa hè nóng cháy, nàng ngược lại cảm thấy nội điện như là một cái hầm băng, lạnh lẽo đáng sợ, yên tĩnh không tiếng động, âm lãnh dị thường.

“Sách.”

Thanh âm cười nhạo vang lên, phía sau tai lại truyền đến một hơi thở ấm nóng, nàng sợ hại quay đầu, nhưng, vẫn là không thấy gì hết!

“Rốt cuộc là ai, dám cả gan trêu đùa bản phi!”

Kinh hách đến cực điểm, sẽ xuất hiện tính cách phản diện, nàng chính là như vậy. Mắt hạnh chợt lóe ra hàn quang, đôi môi phấn nộn cũng hé ra một chút ý cười lạnh lẽo.

Nhìn bốn phía chung quanh, vẫn tĩnh lặng như tờ, mi mắt nhất thùy, xem ra, chỉ có thể dùng xuyên thấu thuật .

Hai tay nhất hạp, vừa muốn niệm thuật từ, đột nhiên, hai tay đang bấm chú bị một đôi tay vô hình nào đó tách ra, bàn tay lạnh lẽo bé nhỏ truyền đến một cảm giác ấm áp quen thuộc, bên tai cũng vang lên một thanh âm trầm thấp dễ nghe…

“Ái phi chính là như thế hoan nghênh trẫm trở về ?” ngữ điệu quen thuộc ở bên tai nhẹ nhàng vang lên.

Một nam tử toàn thân trắng thuần ở bên trong không khí chậm rãi xuất hiện, từ chân đến thân, cuối cùng hé ra gương mặt ôn nhuận như ngọc, lại mang theo ý cười quen thuộc.

“Phù Vân Khâu Trạch!”

Nàng cơ hồ tức giận mà rống lên, chính mình như thế nào không nghĩ tới, hắn luôn luôn thích trò chơi “linh miêu vờn trốn”!

Gương mặt ôn thuận như ngọc không hề xuất hiện một tia hờn giận; đôi mắt màu tím toát lên ý cười, tràn đầy nhu tình, cuối đầu, nhìn ngắm từ trên xuống dưới thân thể mềm mại đang ở trong lòng; bạc thần khẽ nhếch, bàn tay của Phù Vân Khâu Trạch luồn dưới mái tóc dài ẩm ướt, ôm lấy nàng.

“Xem ra, ta đã hiểu sai ý, Y Y thực hoan nghênh ta trở về.”

Nhu hòa cười, dường như không hề để ý đến nàng đang nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn hắn, phong thái nhẹ nhàng, mở ra ti phiến (quạt giấy), từng bước một, tiêu diêu đi đến bên long sàn từ từ tọa hạ.(ngồi xuống)

“Ngươi cho ta là hầu tử để ngươi tự ý vui đùa, chọc ghẹo hả?!” Y Y tiếp tục rống giận. (hầu tử=con khỉ)

Y Y trong lòng cảm thấy thật mâu thuẫn, bối rối, ngoài miệng thì cáu giận mắng nhiếc, nhưng trong lòng nàng, từ giây phút nhìn thấy hắn, đã gãy lên một khúc nhạc tươi vui rộn rã, như có rất nhiều đóa hoa đang đua nhau khoe sắc, nở rộ trong lòng. Đây rốt cuộc là sao a!

Nhẹ nhàng phe phẩy ti phiến, một tay vuốt túi hương treo bên hông, gương mặt tuấn tú lộ ra bộ dáng thản nhiên tự đắc.

“Ta chỉ là trở về, đâu có làm gì, sao lại nói là đùa bỡn nàng? Huống chi, nơi này cũng là tẩm cung của ta, chẳng lẽ ta ở trong này không đúng sao?”

Một câu ngắn gọn nhưng khiến Y Y không thể nào tiếp tục mở miệng.

Nhưng là, vì cái gì vẫn cảm thấy có điểm không thích hợp? Hắn ở trong này cũng đúng, nhưng tại sao lại phải dùng chú thuật ẩn thân, hù dọa nàng? Huống chi, vừa rồi nàng còn đang tắm rửa, nếu vì hắn muốn tránh mặt cho khỏi xấu hổ, trốn đi, kia cũng hợp lý……

Tắm rửa…… Nghĩ đến đây, Y Y đột nhiên mở to hai mắt, nàng rốt cuộc biết vấn đề nằm ở đâu.

“Ngươi, ngươi không phải đã xem… xem thấy