t hai đấm, cho dù hai chân đang run rẩy, trên người khí lực suy yếu vẫn là kiên trì .
“Mộc Hiệp, truyền ngự y, chuẩn bị nhanh chóng đến đây.” Phù Vân Khâu Trạch nhìn thiên hạ ở giữa sân lung lay sắp đổ, không khỏi cuống quít phân phó.
“……” Mộc Hiệp nhu nhu mi tâm , miễn cưỡng mở miệng “Hoàng Thượng, buổi sáng người đã phân phó, ngự y từ lúc hoàng phi bắt đầu thi đấu, luôn luôn túc trực bên ngoài, sẵn sàng đợi lệnh .”
Theo nhìn theo hướng chỉ tay của Mộc Hiệp, quả thực thấy được vài vị lão ngự y, Phù Vân Khâu Trạch yên tâm gật gật đầu, cho dù tiểu lục có thể trị ngoại thương, nhưng nếu là nội thương, vẫn là cần ngự y bắt mạch chuẩn trị, sở dĩ vết thương ở ngực khỏi nhanh như vậy,là do kết hợp trị liệu trong ngoài điều dưỡng thỏa đáng, sử dụng dược liệu trân quí nhất, hơn nữa, đêm khuya, chính hắn cũng âm thầm truyền nội lực vào người nàng.
Hai đạo thân ảnh lắc lắc cố gắng kiên trụ (kiên trì đứng vững), mọi người mở to hai mắt theo dõi, thở cũng không dám thở mạnh,“Oành” một tiếng, thân ảnh vàng nhạt sắc cùng hồng sắc đồng thời ngã xuống.
“Hoà!” vỗ mạnh lên mặt bàn, không cần Hoàng Thượng ngự khẩu, hoàng thục Thi đã hô to ra tiếng, kích động nhảy đến gần mộc tháp.
Nhưng có một đạo thân ảnh còn nhanh hơn rất nhiều, lao đến mộc tháp như gió xoáy, ôm lấy thân hình kiều nhỏ, mũi chân điểm nhẹ, lập tức bay đến bênh cạnh các lão thái y đang hối hả chạy đến, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy không khác gì sắc mặt của Y Y.
“Mau, ngự y, không được để nàng có chuyện!” Phù Vân Khâu Trạch rống giận.
Tuy đã quen với việc gần vua như gần hổ, quen với sắc mặt băng lãnh của hoàng thượng, nhưng thời điểm hiện tại, sắc mặt hoàng thượng không chỉ băng lãnh như hàn băng, mà còn thực đáng sợ a, cộng thêm thanh âm khàn khàn trầm thấp làm các lão thái y tim muốn ngừng đập, trong lòng thống khổ, chỉ sợ hoàng phi có mệnh hệ nào thì cái thân già này cũng phải chôn theo! Tay run run cầm lấy ngân châm (kim bạc, dùng để châm cứu), chuẩn xác phong vào các huyệt đạo trên người Y Y, mồ hôi của lão thái y tuôn ra như tắm.
Phía bên kia, Hoàng thục phi cũng mang đến một lão ngự y, sau khi bắt mạch lão thái y bảo tánh mạng của vương gia không đáng lo ngại, nàng thở phào một hơi, dùng khăn tay không ngừng chà lau khóe mắt ngấn lệ, dung mạo ngày thường b không hề để lộ iểu tìnhcho người khác nắm bắt, bây giờ đều gạt sang một bên, tất cả là tâm tình của một mẫu thân , vì nhi tử mà lo lắng không yên.
“Hoà ?” Hồng công công nghe tiếng bước chân hỗn độn, nghi hoặc mở hai mắt, nhìn thấy Hoàng Thượng, hoàng Thục phi đều đã vào sân thi đấu, hoảng hốt, nhảy dựng lên, chạy tới chỗ hoàng phi,“Ai, nhờ mưu kế của hoàng phi, nếu không mạng nhỏ của nô tài cho dù có mười cái cũng không đủ để chết.” Hoàng công công nghĩ thầm trong lòng.
Ở một góc sân, “oành” một tiếng nổ, một tia chớp ánh xanh đánh thẳng xuống mặt đất, bụi tung mù mịt. Từ trong bụi mù, Hậu Tu Nam, kẻ mà tất cả những người hiện đang có mặt ở đây đều cho rằng hắn đã chết, trở thành một khối thi thể, lại lẳng lặng “chuồn đi”
Tâm trạng lo lắng bồn chồn làm cho cước bộ rối loạn, quanh đi quẩn lại trong chính điện, Khâu Trạch hiện tại không mặc hoàng bào (long bào= áo vua, màu vàng), toàn thân là trường bào màu trắng thanh khiết, phiêu dật một đóa mẫu đơn tinh xảo diễm lệ, bên hông treo kim bài chạm trổ hình rồng uy phong lẫm liệt, búi tóc tùng hệ (kiểu tóc cổ trang của nam nhân thời xưa), cố định bằng một sợi tơ lụa màu trắng loại thượng hạng, toàn thân toát lên phong phạm tao nhã thoát tục, anh tuấn bất phàm.
Nhưng mà, gương mặt tuấn tú đang nhíu chặt lại, hắn nhìn chằm chằm về phía các ngự y, cơ hồ muốn tháo đầu của bọn họ xuống làm cầu đá Phế vật, đều là một đám phế vật, chuẩn trị cả nửa ngày, Y Y vẫn chưa tỉnh lại.
“Cho các người thêm nửa khắc, nếu hoàng phi còn không tỉnh, các ngươi đều cút hết về quê làm ruộng đi .” Lo lắng không yên, vừa ngồi xuống đã lại đứng lên.
Các lão thái y sắc mặt trắng bệch, chân run lên, vẫn là không dám quay đầu nhìn Phù Vân Khâu Trạch.
Mộc Hiệp tuy đang lo lắng hoàng phi, nhưng nhìn thấy Hoàng Thượng như thế, không khỏi thở dài.
“Hoàng Thượng, thái y đã nói tánh mạng hoàng phi không còn đáng lo ngại, chính là mỏi mệt quá độ, hao tổn nguyên khí, tạm thời mê ngủ, nếu đánh thức hoàng phi, chẳng phải là……” còn đang nói dở, lại bắt gặp ánh nhìn sắc bén của người nào đó, Mộc Hiệp không có lá gan nói tiếp.
Nắm chặt hai tay, mi mắt chớp nhẹ, Phù Vân Khâu Trạch khụ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.
“Trẫm, chính là muốn nhìn nàng mở hai mắt, mới yên tâm.” Nếu không nhìn thấy nàng mở to mắt, liếc mình một cái, trong lòng hắn sẽ cảm thấy bất an, mặc dù hơi thở đã có phần ổn định, nhưng gương mặt nhỏ nhắn vẫn tái nhợt, thật đáng sợ a!
Tuy rằng thái y luôn miệng khẳng định hoàng phi không bị nội thương nghiêm trọng, ngoại thương không có (bị tiểu lục liếm đã khép lại). Nội thương của nàng cơ bản chỉ là trong ngực tụ máu, chỉ cần uống thuốc điều dưỡng, hoạt huyết tan bầm, sẽ không còn gì đáng ngại, chủ yếu là pháp lực dùng hết, mỏi mệt quá mức, mới có thể làm cho