Ring ring
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220962

Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.

àm sao vậy?”

Thập Nhị tức giận đến nổi lại nện xuống mặt bàn: “Cho dù là đại nghịch bất đạo, đệ cũng muốn nói! Thật là quá nghẹn khuất mà, cho dù bà ta là Hoàng tổ mẫu thì thế nào? Nói cho cùng thì cũng chỉ là nữ nhân thôi, dựa vào cái gì mà tính kế như vậy, mà lại sử dụng trên người Thất ca? Nay lão Tứ đã ngồi lên ngôi vị hoàng đế rồi, Thất ca không còn gì nữa, bà ta còn --”

“Thập Nhị, đừng nói nữa.” Thanh âm ôn nhu của Thập Nhất truyền tới.

Hoàng Phủ Thanh Thần đạm mạc ngồi ở một bên, cầm lấy chén rượu đưa lên môi không nói một lời.

Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nâng chén rượu bị ngã lên, lại rót đầy, vẫn cười nhẹ: “Đệ yên tâm đi, Thất ca của đệ tất nhiên sẽ không để cả đời bị người nắm giữ yết hầu như vậy.”

Nghe vậy, ba người bên cạnh đều mở mắt ra đến, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ.

“Thất ca!” Thập Nhị nhảy dựng lên, “Đệ biết mà, tất nhiên huynh sẽ có biện pháp, có phải hay không?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu, chậm rãi rót đầy chén rượu cho ba người bọn hắn: “Ta làm sao dám phụ lòng các huynh đệ của mình chứ?”

Thập Nhất nhìn động tác của hắn, bỗng nhiên ảm đạm mở miệng nói: “Vậy Thất tẩu thì sao?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi nâng chén rượu của mình lên, cúi đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong chén, không nói gì.

Hoàng Phủ Thanh Thần uống một hơi cạn sạch chén rượu của mình, đứng lên nói: “Nếu ta là huynh, ta sẽ tình nguyện cùng chết với nàng.” Dứt lời, hắn lập tức đi ra khỏi phòng.

Thập Nhị ngạc nhiên nhìn về phía Thập Nhất: “Thập Nhất ca, vậy còn huynh?”

Thập Nhất liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ một cái, trầm tư một lát, chậm rãi lắc đầu: “Ta không biết.” Dứt lời, hắn cũng đứng lên: “Thất ca, ta đi trước.”

“Huynh lại đến chỗ của Mẫu Đơn sao?” Thập Nhị tiếp tục truy vấn.

Thập Nhất hung hăng cầm áo choàng trong tay khoác lên người, xoay người ra cửa.

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ: “Thập Nhị, vậy còn đệ.”

“Đệ?” Thập Nhị giật mình, lắc đầu, “Đệ cũng không biết.”

“Chờ đệ biết đáp án, thì Thập Nhị gia lúc đó đã thật sự trưởng thành.” Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu, hương thơm của rượu vẫn quanh quẩn trong chóp mũi, thản nhiên nói.

“Vậy ý tứ của huynh là Thập Nhất ca cũng chưa trưởng thành sao?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ dựa vào lưng ghế dựa, thản nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Thập Nhất chỉ còn chưa biết người kia đối với hắn mà nói rốt cuộc có bao nhiêu trọng yếu.”

Thiếu niên vẫn ngây thơ như trước: “Vậy Thất tẩu đối với huynh mà nói có bao nhiêu trọng yếu?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên gợi lên khóe miệng, đứng lên: “Đi thôi.”

Kinh thành tháng ba, tơ liễu tung bay đầy trời, trước quán rượu nhỏ của Mậu Đơn, một gốc cây lê hoa trắng noãn như ngọc, gió thổi qua, những cánh hoa bay lả tả giống như truyết rơi.

Hôm nay, Thập Nhất từ trong cung trở về, theo thường lệ lại đến khu ngõ nhỏ này.

Nhưng vừa vào cửa, hắn liền dừng lại.

Trong quán có hai vị công tử mặc áo bào màu trắng, ngồi đưa lưng về phía hắn, nhưng hiện giờ ánh mắt khóa chặt trên người Mẫu Đơn, một bàn tay mềm mại của nàng đang đặt trong tay một vị công tử!

Thập Nhất nhất thời thay đổi sắc mặt, tiến lên nắm lấy vai vị công tử mặc áo bào trắng công tử, không cần tốn nhiều sức đã lôi được hắn đứng dậy, nắm tay giơ cao lên sắp sửa đánh xuống.

Đột nhiên một tiếng kêu sợ hãi của nữ tử vang lên, rõ ràng không phải thanh âm của Mẫu Đơn, Thập Nhất giật mình nhìn về phía người phát ra âm thanh, chỉ cảm thấy người đó trông rất quen mắt, lại cúi đầu nhìn người bị mình khống trong tay, sắc mặt nhất thời trở nên cổ quái, hồi lâu sau, cất tiếng gọi với vẻ mặt không thể tin được: “...... Thất tẩu?”

Tịch Nhan giãy ra khỏi hắn, ngồi xuống để cho Ngân Châm cũng đang cải nam trang xoa một bên vai bị Thập Nhất xiết chặt sinh đau, cô ta nhịn không được liếc hắn một cái: “Thập Nhất gia, ra tay thật mạnh mẽ!”

Thập Nhất đỏ mặt, xấu hổ đứng chôn chân tại chỗ: “Ta chỉ nghĩ là kẻ nào lỗ mãng như vậy, làm sao đoán được là Thất tẩu.”

Mẫu Đơn cười khẽ một tiếng, kéo hắn ngồi xuống, nói: “Chàng xem bộ dáng của nàng kìa, rõ ràng là một tiểu sinh tuấn tú, sao lại nhìn thành một tên lãng tử lỗ mãng chứ?.”

Thập Nhất lúc này mới tinh tế quan sát Tịch Nhan, thấy nàng mặc dù cải nam trang không tô son điểm phấn, nhưng mặt hoa da phấn, môi đỏ như son, mắt ngọc mày ngài như có thể giam cầm người khác, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều tiêu sái phóng khoáng, khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ không có gì tô điểm thêm, nhưng lại không thấy một chút nữ mị thái nhi gia, mà lại giống như một nam tử phong lưu trời sinh.

Thập Nhất không khỏi nở nụ cười: “Thất tẩu tốt nhất đừng nên đi ra khỏi cửa. Nếu không, các cô nương trong kinh thành sẽ bị bệnh tương tư chết mất.”

Mẫu Đơn cười châm chén trà Thập Nhất: “Chàng nói những lời này đã quá trễ, các cô nương đã sớm bị bệnh tương tư rồi.”

Thập Nhất đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức nhớ tới chuyện gì, lại nhìn về phía Tịch Nhan.

Hai ngày trước hắn đã nghe Thập Nhị nói qua, gần đây trong kinh thành phồn hoa đô hội này đột nhiên xuất hiện một công tử tuấn mỹ, y phục đơn giản khoác thêm áo bào trắng, ra tay