ợ cả có thù hận với vợ bé không. Anh lại rất thông cảm
cho Na Na, không muốn tin cái gọi là “một ngày là kỹ nữ, cả đời làm gái
phong sương”, mà hơn nữa “làm gái” với mưu tài hại nhân cũng không phải
là cùng một việc. Anh hỏi: “Không phải cậu cũng biết trên người cậu ta
có tiền sao?”
“Tôi nào có biết? Nếu tôi biết còn để cho anh ta đem tiền hiếu kính vợ bé sao? Tôi nghe Tiểu Băng kể lại…”
Anh vội giải thích: “Tiểu Băng cũng là sự thể xong xuôi rồi mới nghe nói
việc tiền nong này. Trước khi mọi việc xảy ra, ngoài Thường Thắng cũng
chỉ có Na Na biết thôi.”
“Vậy thì khẳng định là Na Na tìm người làm rồi.”
“Nhưng mà tiền của Thường Thắng không phải là cho cô ta sao? Cô ta việc gì phải tìm người cướp tiền chứ?”
“Ai mà biết được? Tâm tư của cái loại con gái chốn vui chơi ấy, con gái nhà lành như tôi sao mà nhìn thấu được? Cái kiểu đàn ông ngay thẳng như cậu cũng nhìn không thấu đâu, cậu đừng phí tâm tư đoán già đoán non nữa.
Theo tôi thấy, cô ta vốn chẳng chịu làm gì cả, có lẽ còn chẳng nghĩ đến
cuộc sống tự dựa vào sức mình, mà tình nguyện bán thân xác, vừa phong
lưu sung sướng lại kiếm được tiền. Cô ta một chân đạp cả hai thuyền,
chắc chắn là tiền trong tay cô ta còn nhiều hơn người ta cực khổ kiếm cả mười năm. Bây giờ Thường Thắng muốn trói cô ta lại bên mình, chỉ dựa
vào tiệm uốn tóc mà sống chẳng khác nào ép cô ta đi lao động cải tạo, cô ta chẳng thà cướp chỗ tiền này để hưởng thụ.”
Anh cảm thấy Tạ Di Hồng nói Na Na bằng giọng không hề khách khí, rặt cái giọng điệu Thường Thắng hay nói về phụ nữ, khinh thường cực đoan, gièm pha ác ý, chỉ có
điều Thường Thắng là nói tất cả phụ nữ, còn Tạ Di Hồng là đang chỉ trích một kiểu phụ nữ khác. Anh nói đùa: “Tôi còn tưởng là anh trai cậu gọi
người đến đánh cậu ta cơ…”
“Anh trai tôi đánh anh ta làm gì? Anh
trai tôi là công an, không biết như vậy là phạm pháp sao? Cái loại người như Thường Thắng vốn không cần tôi đến chỉnh anh ra, ác giả ác báo, anh ta làm nhiều chuyện tham ô hối lộ như vậy ắt sẽ bị pháp luật trừng
trị.”
“Nếu cậu ta nắm được bí mật của lãnh đạo công ty, công ty cũng chẳng dám làm gì cậu ta thì sao?”
“Thế thì sao chứ? Công ty không dám làm gì anh ta, chẳng lẽ những người khác cũng không dám làm gì anh ta? Cùng lắm thì đến mấy ông lãnh đạo kia
cũng diệt sạch luôn…” Tạ Di Hồng nói. “Chuyện này sắp xong rồi, ba tôi
đang phái người đi điều tra công ty đó, không bao lâu nữa hai người có
kịch hay để xem… Nhưng mà đừng có nói cho người ngoài nhé, tránh đánh
rắn động cỏ…”
“Tôi nói với người khác làm cái gì chứ?” Anh thẳng
thắn nói. “Tôi quan tâm chuyện Thường Thắng bị đánh cũng vì bản thân là
người tố cáo, trong thâm tâm có chút không đành lòng, sợ người nhà cậu
tìm người đánh Thường Thắng thôi. Còn chuyện công ty văn hóa có liên
quan gì đến tôi đâu?”
Tạ Di Hồng nói: “Cậu đúng là con mọt sách
mà, quá tiểu thuyết hóa… cuộc sống rồi. Thường Thắng bị đánh, đó chính
là tham tài mà hại thân, đơn giản như vậy thôi, đừng có nghĩ… quá phức
tạp. Cái ngõ Ô Y gì đó, mấy kẻ sống ở đấy đều là bọn cặn bã xã hội, bần
cùng tận đáy, Thường Thắng đến chỗ đó bị cướp thì có gì lạ?”
Anh
rất không hài lòng với cách nói của Tạ Di Hồng, chẳng lẽ người nghèo thì là cặn bã của xã hội? Anh liền phản bác: “Tôi hay đi qua đó, sao không
có người nào cướp của tôi?”
“Cậu? Cưỡi một chiếc xe đạp rách… lại còn… mọt sách như thế này, vừa nhìn đã biết là không có tiền, ai thèm
cướp của cậu?” Tạ Di Hồng liếc anh một cái, nói đùa: “Nhưng mà cậu cũng
đừng vội đắc ý, trên đời này ngoài cướp tiền còn có cướp sắc, tôi khuyên cậu từ nay đừng đến ngõ Ô Y nữa, cẩn thận không bị người ta… cướp sắc
đấy nhé!”
Không bao lâu sau, công ty văn hóa bị thanh tra, mấy
người đứng đầu đều bị điều khỏi công ty, cấp dưới cũng chịu liên lụy
không ít. Thường Thắng bị khai trừ Đảng viên, đuổi việc, cưỡng chế thu
hồi số tiền ăn hối lộ. Nhưng số tiền đó Thường Thắng sớm đã dùng hết,
bây giờ chẳng đền nổi, cuối cùng bị tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân,
đóng băng thẻ lương bồi thường.
Bí thư Tạ chống tham nhũng,
nghiêm trị công ty văn hóa, vì đại nghĩa mà diệt tình thân nên đã nhận
được lời khen ngợi từ đông đảo cán bộ và quần chúng nhân dân. Sau khi chuyện phát sinh, Tạ Di Hồng và Thường Thắng
ly hôn với tốc độ
ánh sáng. Tạ Di
Hồng nói điều kiện để Thường Thắng đồng ý ly hôn là
tương
lai anh ta
không phải ngồi tù,
Sau khi ly
hôn, Tạ Di Hồng mời Đàm Duy, Tiểu Băng cùng một đám bạn ăn
bữa
cơm để chúc mừng
cô có một cuộc sống mới. Còn Thường Thắng khi ly
hôn cũng mời Đàm Duy và Tiểu
Băng ăn cơm. Hai người có chút khó xử đồng
ý cũng
khó mà từ chối cũng không xong, cuối cùng Tiểu Băng đứng ra trưng
cầu ý
kiến của Tạ Di Hồng.
Tạ Di
Hồng nói: “Anh ta mời hai người ăn cơm, hai người lại hỏi ý kiến tôi
làm gì? Tôi
bây giờ đã ly hôn rồi, chuyện của anh ta chẳng liên quan gì đến
tôi
nữa.
Tôi biết chuyện này hai người vẫn hiểu nhầm tôi và người nhà của tôi
nhưng
tôi không để bụng, làm con gái của Bí thư Tạ bao
nhiêu năm nay, sớm đã
quen với
việc bị người kh