Disneyland 1972 Love the old s
Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210653

Bình chọn: 9.00/10/1065 lượt.

vậy, lại là giáo viên hướng dẫn, chắc là không gặp phải mấy chuyện như thế đâu.”

“Tôi bây giờ chỉ là tạm thời chưa xảy ra chuyện gì, nhưng mà ở trong xã hội trì trệ như thế này, chỉ có phụ nữ gặp rắc rối thôi. Tôi không muốn con gái mình bị đối xử như công dân hạng hai, chỉ vì giới tính mà bị phân biệt đối xử. Hơn nữa, ở Canada chế độ phúc lợi cũng khá tốt, tôi cũng không phải vì chồng bị bệnh mà chịu khổ như vậy, càng không phải nghe mấy lời gièm pha như thế... Ôi dào, không nói mấy chuyện này nữa, ít nhất trẻ con ở nước ngoài học tập nhàn hạ hơn nhiều. Hai người cũng mau xuất ngoại đi, đến nước nào đó rồi sinh lấy vài ba đứa...”

Trên đường về nhà, Đàm Duy và Tiểu Băng đều nói về chuyện xuất ngoại, chốc lát có đến tận hai cơ hội ra nước ngoài để lựa chọn, hai người giống như ăn mày gặp được cỗ lớn, không biết nên ăn cái gì.

Tiểu Băng nói: “Hậu tiến sĩ thật là tốt, vừa dễ nghe lại vừa nhiều tiền. Tiền công cả năm bốn mươi nghìn đô đấy nhé, mỗi tháng tận mấy chục nghìn tệ, gửi cho ba mẹ em một ít, gửi cho ba mẹ anh một ít, vẫn còn thừa ra bao nhiêu... Chúng ta dùng sao cho hết đây?”

Tiểu Băng đã nói làm “hậu tiến sĩ” tốt, anh đành từ chối Tạ Di Hồng.

Tạ Di Hồng mắng cho anh một trận: “Cậu đừng chỉ nhìn đến con số, còn phải xem là ở bang nào nữa, mức sống ở mỗi chỗ cũng khác mà, ví dụ như bốn mươi nghìn đô ở bang F so với bang G của chúng tôi cũng chẳng hơn bao nhiêu, nhưng visa J thì an toàn hơn một chút, không chỉ có thể làm visa cho người thân mà còn có thể làm việc ở Mỹ. Nếu như cậu làm visa H, ngộ nhỡ Tiểu Băng không làm được visa thì sao?”

Anh cảm thấy Tạ Di Hồng nói cũng có lý, đối với anh mà nói, tiền ít hay nhiều chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là có thể làm visa xuất ngoại cho Tiểu Băng. Khi anh nói lại lời của cô giáo Lam cho Tạ Di Hồng, Tạ Di Hồng liền phản bác: “Thời hạn lao động có thể bỏ được mà, tôi có mấy người bạn cũng làm visa J1, đều bỏ luôn thời hạn lao động rồi.”

Điều này khiến anh loạn hết cả lên, dường như hai người nói đều có lý cả, cuối cùng đành để Tiểu Băng toàn quyền quyết định.

Tiểu Băng cười ha ha, nói: “Anh xem hai người bọn họ, ai cũng muốn kéo anh đến bang của mình. Em vẫn tán thành anh đi làm hậu tiến sĩ, đi học chuyên tu, ngộ nhỡ không từ bỏ được thời hạn lao động hai năm thì sao?”

“Làm visa H? Ngộ nhỡ em không làm được visa thì sao?”

“Không đâu, sớm muộn gì cũng làm được thôi.”

“Nếu làm thì hai chúng ta cùng làm, làm được visa rồi thì cùng nhau đi, không làm được thì không đi nữa.”

“Cần gì phải như vậy? Nghe nói làm visa từng cái một thì tốt hơn, hay là anh cứ đi trước đi, khi nào em làm được visa rồi sẽ sang đó với anh.”

Anh nhất quyết nói: “Cùng nhau làm visa chứ, em không đi, anh sang đấy một mình làm cái gì? Anh xuất ngoại là vì em, là em muốn đi thôi...” Anh đùa: “Sao em đột nhiên muốn ra nước ngoài vậy? Có phải là muốn... hội ngộ với người nào đó không?”

“Em đã nói với anh là em luôn muốn xuất ngoại mà, anh còn không tin? Em không thích chuyên ngành của mình, nếu không thì em đã tìm cách ra nước ngoài rồi. Sao nào? Anh muốn đi đâu? Hay là cho rằng em xuất ngoại để đi tìm Tiểu Lục?”

Anh vốn định trêu Tiểu Băng ra nước ngoài là muốn đoàn tụ với Tạ Di Hồng, không ngờ Tiểu Băng lại tự nhắc đến Tiểu Lục, liền tát nước theo mưa: “Thế có phải là muốn đi tìm Tiểu Lục không?”

“Em tìm anh ta làm cái gì? Em có điên đâu? Nếu em thích anh ta thì lúc đó đã toàn tâm toàn ý theo đuổi anh ta rồi.” Tiểu Băng nói. “Nhưng mà em quả thật từng liên lạc với anh ta, chủ yếu là muốn anh ta để ý việc tìm cơ hội xuất ngoại giúp anh.”

“Em còn không giữ chút sĩ diện nào cho anh mà đi nhờ cậy anh ta sao, anh phục em rồi!”

“Nam nữ bình đẳng, đối xử như nhau, em đã lợi dụng thiện cảm của nữ giới đối với anh, tại sao không thể lợi dụng cảm tình của nam giới đối với em nào? Thực tế đã chứng minh đàn ông các anh kém hơn nhiều so với phụ nữ. Anh xem chị em phụ nữ chúng em đều tận tâm tận lực giúp đỡ, còn đàn ông các anh thì sao? Trong mắt chỉ thấy có “địch” mà không có “tình”, chắc chắn Tiểu Lục không nhiệt tình giúp chúng ta nghe ngóng nên chẳng giúp được việc gì cả...” Tiểu Băng cười, nói. “Đương nhiên cũng nói sức hấp dẫn của em không bằng anh, dù sao em cũng là hoa đã có chủ, những người theo đuổi em đều chạy mất rồi, mà anh rõ ràng cũng là cỏ đã có chủ, thế mà người theo đuổi anh thì vẫn đầy ra đấy.”

Anh cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “Tiểu Lục... bây giờ đang làm gì? Vẫn đang làm hậu tiến sĩ à?”

“Anh ta không làm hậu tiến sĩ nữa, tiền kiếm được ít quá, sau khi lấy được thẻ xanh đã chuyển công việc khác kiếm được nhiều tiền hơn rồi.”

“Anh ta đã làm được thẻ xanh rồi à? Nhanh thế à?”

“Anh ta nói là hậu tiến sĩ dễ làm thẻ xanh.”

Anh có chút ghen tị, nói: “Vậy có phải em đã hối hận rồi không? Nếu hồi đó em yêu anh ta, bây giờ đã có cả thẻ xanh của Mỹ rồi.”

“Vậy thì có là gì? Chẳng phải anh xuất ngoại làm hậu tiến sĩ rồi cũng có thể làm thẻ xanh sao?” Bây giờ đến lượt Tiểu Băng quay sang ghen tị. “Anh bây giờ đang có vận đào hoa, dù đi đến đâu cũng có tình nhân chờ đợi. Nếu như anh làm