Ring ring
Ái Tầm Kiều

Ái Tầm Kiều

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323352

Bình chọn: 7.00/10/335 lượt.

m giác không khí xung quanh không thể thở được. Nàng cắn môi, mắt ngấn nước.

- Sao nhìn ta đăm đăm thế ? Trông ta có già hơn chút nào không ?

Một khoảng lặng…

Nước mắt trào ra từ mắt nàng. Vừa giận y, vừa thương y.

Lệ Kiều ôm lấy y. Cảm giác hỗn loạn trong lòng nàng chính nàng cũng

không biết nên gọi là gì. Giờ nàng chỉ biết nàng sẽ giữ y thật chặt,

thật chặt.

Y không nói thêm gì cả, chỉ ghì lấy thân hình nhỏ bé của nàng. Y thở ra

nhẹ nhõm rồi mỉm cười. Y biết mình cần phải làm gì. Trái tim y nói như

thế, lí trí của y cũng nói như thế.

***

Y ngước mặt lên trời, hít một hơi thật sâu. Đã lâu lắm rồi y không được

nhìn thấy ánh sáng mặt trời, không được cảm nhận hương vị thoải mái này. Hai năm ròng rã, y đứng bên bờ vực của sự sống và cái chết. Linh hồn

của y lúc thoát lúc nhập, nhưng vẫn không ra khỏi căn nhà ấy. Suốt hai

năm nay, người duy nhất y nhìn thấy chỉ có nàng. Một cô bé ngốc, suốt

hai năm ở bên cạnh một người không biết lúc nào sẽ chết. Chỉ cặm cụi

chăm lo cho y. Từng cử chỉ, từng lời nói của nàng trong suốt hai năm y

đều nghe thấy, đều nhìn thấy.

- Sao hả, tỉnh lại có phải vui hơn cứ nằm đó ngủ không ?

Lệ Kiều đưa cho y một trái táo, khuôn mặt cười rạng rỡ. Y nhận lấy trái

táo từ tay nàng, đúng lúc đưa mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới, bất giác không nhịn được cười một cái.

- Huynh cười gì đó ?

Lệ Kiều gặng hỏi ngay khi nhìn thấy thái độ của y.

Y cắn trái táo, làm lơ không đáp.

Thấy vậy Lệ Kiều càng muốn hỏi, giật giật tay áo của y.

Y biết không trốn tránh được, nên cười cười đáp :

- Muội đẹp lắm.

Lệ Kiều dù sao cũng là con gái, nghe vậy thì đỏ mặt :

- Huynh ngủ lâu quá nên đổi tính à ?

Y nhìn nàng, bỗng hạ giọng :

- Không phải ta đổi tính, là muội đã thay đổi.

Nàng nghiêng đầu :

- Muội thay đổi sao? Thay đổi thế nào?

Y đáp bâng quơ :

- Lớn rồi, lấy chồng được rồi.

Nàng lại đỏ mặt, cúi xuống rờ rẫm mai tóc :

- Nói thế … là sao chứ ?

Y cúi xuống, nhìn nàng. Lệ Kiều ngó lơ đi chỗ khác, ánh mắt của y làm

nàng thấy cả khuôn mặt nóng bừng. Hai tay nàng cứ rối cả lên, liên tục

vuốt mai tóc. Hai má của nàng hồng hồng trông thập phần khả ái.

Y nói, môi hơi mỉm cười :

- Ý của ta là… nếu bây giờ muội muốn lấy ta… ta sẽ đồng ý.

Lệ Kiều quay ngoắt lại, rồi nàng lại quay đi, nhấn nhá :

- Vậy là... huynh muốn thành hôn với người ta đó à ?

Y gật gật đầu :

- Vậy theo muội, phải làm sao ?

Nàng vẫn ngó lơ đi chỗ khác :

- Thì…nói gì đó ngọt ngào một chút… Phải có tam thư lục lễ, lời của mai mối, lệnh của cha mẹ...

Lệ Kiều chờ đợi.

Y thở ra một hơi dài, rồi nắm lấy vai nàng. Đôi mắt đen láy của y nhìn thẳng vào mắt nàng khiến tim nàng đập thình thịch.

Y nói:

- Đáng lẽ linh hồn của ta đã bay rất xa rồi nhưng muội đã giữ nó lại. Nha đầu ngốc, lão già sắp chết rồi, muội còn tiếc làm gì.

Lệ Kiều lắc đầu :

- Muội không ngốc, muội biết huynh sẽ tỉnh lại.

Miêu Lãm bật cười. Mắt y nhìn nàng, tràn đầy chân tình :

- Phải, huynh đã tỉnh rồi. Người đầu tiên huynh nhìn thấy khi tỉnh lại

chính là muội. Huynh không biết từ lúc nào huynh rất thích ở bên cạnh

muội, thích nhìn thấy muội cười, thích chòng ghẹo muội… Ở bên cạnh muội, những cảm giác trống trải trong lòng huynh đều biến mất hết… Hai năm

rồi, đủ để huynh ngộ ra một điều, không phải thứ mất đi mới là thứ lớn

nhất, những gì ở bên cạnh mình mới là quan trọng nhất…

Y trầm giọng, ấm áp vô cùng :

- Lệ Kiều, muội ... lấy huynh nhé ?

Nàng nhoẻn miệng cười, ánh sáng tràn ngập trong đôi mắt.

Y nghiêng đầu, trêu nàng :

- Này, không trả lời nhanh, huynh đổi ý đó.

Lệ Kiều chun môi, gõ tay lên đầu Miêu Lãm :

- Dám không?

Y bật cười, giang rộng vòng tay. Nàng rúc vào lòng y, ôm lấy y thật

chặt. Hai năm rồi, nàng mới cảm thấy hạnh phúc như vậy. Nàng nhẹ nhàng

nói :

- Lão Miêu, muội vốn không còn người thân, sư phụ cũng rời bỏ muội mà đi rồi. Muội chỉ còn huynh. Muội không cần tam thư lục lễ gì đó, chỉ cần

huynh đối tốt với muội.

Miêu Lãm ghì chặt nàng vào lòng, mùi hương thanh mát từ tóc nàng khiến y cảm thấy nhẹ nhõm. Y thì thầm :

- Ta sẽ đối tốt với muội …

***

Tồi rồi, ánh sáng mặt trời đã tắt lịm từ lâu để nhường chỗ cho vầng

nguyệt mới nhú. Một đêm không có sao, nền trời đen mượt như một tấm thảm nhung khổng lồ. Tiếng gió động vào các cành cây, tiếng của sơn lâm

thiêm thiếp ngủ, của tiếng suốt rì rầm ngọt lịm như mật. Ánh trăng nhìn

qua khe cửa, tan vào ánh nến đang soi sáng trong căn phòng.

Thứ ánh sáng ấm áp dịu dàng choàng lên từng đồ vật trong căn phòng ấy.

Lệ Kiều ngồi tại bàn, thỉnh thoảng lại lén nhìn y. Những lúc ánh mắt của nàng bất thần bắt gặp ánh mắt của y, má của nàng lại nóng ran. Đôi tay

nàng lúng túng nắm chặt lấy vạt áo, tiếng trống ngực thình thịch khiến

nàng không thể bình tĩnh được.

Hôm nay là đêm tân hôn của nàng…

Và y.

Không tân nương nào đêm tân hôn lại có thể không thấp thỏm được. Nhất là với một thiếu nữ như nàng.

Y không mảy may bỏ sót một cử chỉ nàng của nàng, vừa thấy buồn cười, vừa thấy nàng khả ái. Thường ngày nàng tỏ ra rất mạnh mẽ, rất kiên cường,

không khác gì mộ